Có lý, đương nhiên là có lý.
Trình Thừa không phải thằng nhóc con nhiệt huyết nông nổi, ông không dễ dàng cắn câu như thế, nhưng cũng không thể không thừa nhận, ông đang dao động.
"Cháu có biết mình đang làm gì không?"
Trình Thừa im lặng một lúc, Khương Bồng Cơ cũng không vội, lặng lẽ đợi ông trả lời.
"Cháu biết."
Từ xưa đến nay Khương Bồng Cơ làm gì cũng đều suy nghĩ, đặc biệt là những việc lớn liên quan đến tính mạng con người.
Trên gương mặt Trình Thừa hiện lên vẻ hốt hoảng, ông nói: "Nếu cháu đã biết tại sao còn làm thế?"
Khương Bồng Cơ cười giễu, giọng cô sắc bén mà khắc nghiệt, sâu cay, lại nhắm thẳng vào tệ nạn: "Tại sao? Nói nghe cho hay thì đương nhiên là vì tâm nguyện của Trình bá phụ, để mấy chục nghìn cuốn sách thậm chí là còn hơn thế được lưu truyền hậu thế, để người đời sau biết đến. Nói thật nói thẳng ra thì đương nhiên là vì muốn cải cách, thay đổi hiện tại, loại bỏ tệ nạn thành lập cái mới. Thiên hạ này cuối cùng vẫn là thiên hạ của bá tánh chứ không phải thiên hạ của một nhà hay một gia tộc nào đó, càng không phải là món đồ chơi để tranh giành quyền lực, điều khiển thiên hạ của một ai đó. Sĩ tộc chiếm quyền lợi lớn, ăn sung mặc sướng, không chịu vươn lên, rồi trở nên hủ bại trong cuộc sống xa xỉ. Trình bá phụ học rộng hiểu nhiều, bá phụ cảm thấy thiên hạ bây giờ trở nên loạn lạc thế này là chỉ vì lỗi của hoàng thất thật ư? Những kẻ đứng đằng sau điều khiển đùa giỡn quyền lực không hề có lỗi một chút nào sao?"
Một người dám khiêu chiến với chế độ xã hội thậm chí còn triệt để phá vỡ nó, đương nhiên là điên, là kẻ cuồng vọng ngạo mạn!
"Trình bá phụ, bá phụ là văn nhân"
Trong thoáng chốc Trình Thừa nghẹn lời, dường như bị ai đó tắt mất tiếng.
"Cháu tưởng bá phụ là người kiêu ngạo, kiên định bất khuất, trên đời này không một ai có thể bẻ gãy sự kiêu ngạo đó cả."
Trình Thừa chớp mắt, không nói được câu nào.
"Cháu đừng có đổ lời đường mật vào tai lão già này. Nói đi, cháu muốn làm thế nào?"
Khóe môi Khương Bồng Cơ cong lên: "Nguyên liệu làm ra giấy Tuyên chính là gỗ bạch đàn, ở Sùng Châu có rất nhiều, sản lượng lại lớn hơn giấy trúc trăm nghìn lần, vốn bỏ ra ít. Kỹ thuật in ấn sẽ tăng số lượng sách vở lên. Cháu cũng không muốn làm gì, chỉ muốn sưu tầm sách vở trên toàn thiên hạ bổ sung vào kho tàng sách. Đợi đến khi yên ổn sẽ xây một thư quán, thành lập thư viện, không phân sang hèn xuất thân, chiêu học sinh ở độ tuổi thích hợp..."
Nụ cười trên mặt Trình Thừa có chút mỉa mai.
"Chỉ thế thôi à? Cháu bảo ông già này làm thợ mộc in sách?"
"Làm sao thế được ạ?" Khương Bồng Cơ chớp chớp mắt, thành khẩn nói: "Cháu mong Trình bá phụ có thể đứng lên chủ trì đại cục, biên soạn sách vỡ lòng, sửa sang lại sách vở, lịch sử, chỉnh trang lại sách cổ mấy trăm năm nay để lại, mở lối cho người sau... Trách nhiệm của bá phụ nặng nề hơn cháu nhiều, cũng khó khăn hơn nhiều."
Trình Thừa sững sờ, không ai biết những gì Khương Bồng Cơ vừa nói đã khiến tâm trí ông chấn động kinh ngạc đến nhường nào.
💬 Bình luận chương