Trình Thừa có hai trai một gái, Trình Viễn chính là con trai thứ hai của Trình Thừa và phu nhân.
Trình Viễn tên tự là Công Liêu.
"Cậu ta đến làm gì?" Khương Bồng Cơ khẽ nhíu mày, chẳng lẽ vị Trình nhị lang quân này cho rằng cô lừa gạt cha cậu ta nên vội vàng đến tìm có tính sổ? Nghĩ vậy, cô cười một tiếng: "Hiếu Dư, ngươi ra ngoài trước thử thăm dò ý tứ của cậu ta xem."
Từ Kha gượng cười, đành đi ra.
Còn vì sao Khương Bồng Cơ không ra mặt ấy à?
Từ Kha cũng tìm sẵn lí do rồi, chủ công nhà mình vì gấp rút về gặp Trình Thừa nên mệt mỏi vô cùng, về cái liền ngủ, thuộc hạ không dám làm phiền giấc ngủ của chủ công nên đành tự mình ra mặt tiếp Trình Viễn... Đúng là một cái cớ quá hoàn hảo!
Vừa giữ được thể diện cho hai bên vừa là lí do hoàn hảo cho hành động lười biếng, trốn tránh không gặp của chủ công, nhân tiện còn nâng Trình Thừa lên một bậc.
Từ Kha không lo lắng Trình Viễn uy h**p địa vị của mình vì hai người không hề tồn tại xung đột lợi ích.
Nếu đề bạt Trình Viễn có thể giảm bớt áp lực của bản thân và tăng thêm thực lực cho Hoàn Châu thì không cần Khương Bồng Cơ dặn dò Từ Kha cũng sẽ làm.
"Ừm, Hiếu Dư làm việc ta luôn yên tâm"
Có Từ Kha giúp đỡ đúng là cô đã bớt lo bao nhiêu.
Nhìn thế lực người ta, nội bộ đều nảy sinh xung đột mâu thuẫn, không khí bất hòa, cản trở lẫn nhau.
Như chủ cũ của Dương Tư - Xương Thọ Vương chính là ví dụ điển hình.
Bề ngoài thì hài hòa nhưng luôn có sóng ngầm. Ngáng chân, tỉnh kế lẫn nhau, khiêu khích, nói bóng nói gió, đấu đến mức không gỡ ra nổi.
Cho dù là bên Khương Bồng Cơ thì nội bộ cũng không được tính là người một nhà, vẫn có những người không vừa ý nhau.
Ví dụ như cái tên Phong Chân kia, hành vi phóng túng không kiềm chế được, quan hệ của anh ta với Phong Cẩn, Từ Kha cũng chẳng ra sao.
Tuy vậy nhưng bọn họ không đem mâu thuẫn cá nhân vào việc công.
Thứ nhất, bọn họ có não, tự biết công tư phân minh, giữa hai bên cũng có sự cản trở và giám sát lẫn nhau.
Thứ hai, Khương Bồng Cơ không cho phép bọn họ làm như vậy.
Chuyện riêng của bọn họ thế nào cô không can dự, nhưng dám phá việc công à, coi cô là người chết chắc?
Cô sẽ đặt thuộc hạ vào đúng chức vụ phù hợp để họ có thể tỏa sáng, mặc sức phát huy tài năng, không để mai một bất cứ nhân tài nào.
Ý của Khương Bồng Cơ trước sau như một, có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiều việc, mấy ông làm như mèo mửa thì vĩnh biệt, không tiễn.
Đối với vị trí của Trình Viễn, Khương Bồng Cơ còn chưa có dự tính chính xác cho nên tạm thời cho cậu ta luyện tập một chút, "thực tập" một thời gian rồi tính.
Đến khi Trình Viễn về đến nhà, Trình Thừa mới biết con trai mình lén lút làm gì.
Con à, sao con lại tự bán mình như thế?
Trình Thừa cau mày: "Con có biết vì sao cha luôn ngăn cản con ra làm quan không?"
Ông không thích đấu đá chốn quan trường nhưng cũng không cấm cản con trai mình, sở dĩ không tán thành Trình Viễn ra làm quan chỉ vì Trình Thừa biết con trai năng lực không đủ. Một người không đủ năng lực thì cho dù là xuất thân tốt, muốn thành công cũng không dễ dàng.
Trình Viễn chột dạ, cúi đầu nắm chặt tay áo mình, ấp úng không nói.
Trình Thừa lắc đầu: "Thôi, bát nước hắt đi khó lấy lại, nếu Liễu Lan Đình... Chủ công tiếp nhận con thì đừng để Trình gia mất mặt"
Trình Viễn cúi đầu nói: "Xin phụ thân chỉ dạy"
"Làm nhiều hơn, nói ít đi, không khoe tài, chăm chỉ hỏi han, khiêm tốn học hỏi. Đừng thấy người bên cạnh chủ công còn nhỏ mà coi thường, bọn họ chỉ hơn con vài tuổi song đều là người tài giỏi... Xuất thân thấp kém cũng có cái lợi của nó, ít nhất sẽ chững chạc sớm hơn so với người cùng lứa." Trình Thừa nhớ đến Từ Kha, nhiều năm trước cậu đã là cánh tay đắc lực của Khương Bồng Cơ rồi: "Con hiểu không?"
Trình Viễn ngoan ngoãn gật đầu.
Trình Thừa hài lòng.
Tính tình con trai út rất tốt, không giống đứa con trưởng bướng bỉnh ngạo mạn, không coi ai ra gì.
Lúc này nó đang làm quan, hi vọng sẽ không gây chuyện.
💬 Bình luận chương