Khương Bồng Cơ nói xong, hiện trường rơi vào cảnh im lặng tới nghẹt thở. Trình Thừa không thể chối bỏ sự thật là ông đã động lòng.
Lời của Khương Bồng Cơ nói đúng nội tâm của Trình Thừa, dù ông xuất thân từ sĩ tộc nhưng mỗi chữ cô nói ra như thể miệng vàng lời ngọc của thánh nhân, ông không thể bác bỏ. Tương lai sẽ chứng minh có nói không sai. Lời tiên đoán này, người bình thường làm sao có thể phản bác lại chứ?
Đúng lúc người xem livestream đang nghi ngờ hai người bị nhấn nút tạm dừng thì Trình Thừa cất giọng khàn khàn hỏi cô.
"Cháu không sợ tan xương nát thịt sao?"
Khương Bồng Cơ cười nói: "Tan xương nát thịt đã là gì? Dù có bị lịch sử sỉ nhục thì việc cháu muốn làm không ai có thể ngăn cản! Đời người ngắn ngủi, cháu không muốn đợi đến khi tóc bạc phơ lại hối hận. Lưu danh sử sách cũng được, tiếng xấu muôn đời cũng không sao, sống cả đời không thể không có tham vọng, chẳng qua chỉ là bốn chữ công danh lợi lộc mà thôi. Người bình thường truyền được hai ba đời, rồi đến đời sau cũng sẽ quên mất tên tuổi tổ tiên. Nhưng nếu đi vào lịch sử thì dù hàng ngàn, hàng vạn năm sau, cứ nhắc đến tên của cháu thì bất kỳ người nào cũng phải nhớ từng có một người như vậy?"
Kiếp trước cô đứng trên đỉnh cao của đời người, kiếp này làm sao có thể cam tâm làm người bình thường không tên tuổi chứ?
Khương Bồng Cơ cười nói: "Đương nhiên"
Dĩ nhiên cô sẽ không thay đổi, vì đối với Khương Bồng Cơ, đó là tín ngưỡng.
Từ khi gặp Trình Thừa đến lúc thuyết phục thành công, Khương Bồng Cơ tốn hơn nửa canh giờ, chiến tích vẫn huy hoàng.
Từ Kha biết được tin này không khỏi trêu đùa một câu.
"Chủ công ra tay, gạo xay ra cám"
Kỳ Quan Nhượng thầm liếc mắt, anh ta cảm thấy việc này chẳng đáng khoe khoang chút nào.
Khương Bồng Cơ ném cho Từ Kha một thứ, lười biếng nói: "Quản sự thu chi, đừng vui mừng quá sớm"
Cuộn thẻ tre kia nhẹ nhàng bay vào lòng Từ Kha, mặt cậu lộ vẻ nghi ngờ.
Đoàn tăng ca có thêm người mới còn không cho cậu vui mừng một lát à.
Cậu tò mò tháo chiếc nơ hình con bướm trên thẻ tre, vừa mở ra nhìn Từ Kha suýt nữa sụp đổ.
"Chủ công..."
Kỳ Quan Nhượng nghe giọng bi phẫn của Từ Kha thì hiếu kì tiến lên, thò đầu vào liếc một cái.
"Đây là cái gì."
Anh ta vừa hỏi vừa nhìn, nhanh chóng lướt từ đầu tới cuối, trong lòng thẩm thắp cho Từ Kha một ngọn nến.
"Một phần bản kế hoạch" Khương Bồng Cơ nói: "Ta mời Trình tiên sinh trấn giữ đại cục... Cho dù là mở thư viện hay nhà sách thì sách chính là thứ quan trọng nhất. Ta mới thiết kế in ấn thành hai loại, một loại là chữ in rời một loại là "bản khắc". Hai loại này có ưu nhược điểm riêng, chữ in rời thì nhanh gọn linh hoạt hơn, "bản khắc thì tinh xảo rõ nét hơn. Về phần lựa chọn như thế nào thì đến lúc đó Trình tiên sinh sẽ quyết định"
Mặt Từ Kha như đưa đám.
Cậu nghĩ rằng Trình Thừa đến là để chia sẻ áp lực với mình, kết quả lại còn phải gánh một nhiệm vụ nặng hơn, có để cho người ta sống không hả?
Dù là "chữ in rời" hay "bản khắc" thì cái nào mà chẳng đốt tiền?
Một khi liên quan đến tiền là lại đẩy sang cho cậu, ai bảo cậu là "quản gia" cơ chứ.
Từ Kha tương đối mẫn cảm với con số, vừa tính sơ chi phí cậu đã líu lưỡi rồi.
Khương Bồng Cơ nhìn thấy vẻ mặt đau đớn như cắt da cắt thịt của cậu thì bình thản lại ung dung nói: "Ta biết đầu tư rất tốn nhưng kế hoạch này giống như trợ cấp sau chiến tranh vậy, dù có tán gia bại sản ta cũng phải hoàn thành nó. Không tính toán chi phí, tổn thất, phải dốc toàn lực ủng hộ Trình tiên sinh"
Không ai hiểu rõ hơn có việc phổ cập sách vở sẽ mang đến lợi ích kinh tế và ảnh hưởng chính trị cho xã hội lớn cỡ nào, thậm chí nó sẽ thay đổi cơ cấu của xã hội, xé nát tấm màn che cuối cùng của sĩ tộc. Cho dù phải rước lấy gió tanh mưa máu, hi sinh hàng ngàn hàng vạn mạng sống, cô vẫn sẽ làm như thế.
Công lao trước mắt, lợi ích lâu dài.
Tất cả việc có thể thúc đẩy xã hội phát triển đều đáng để cô thử nỗ lực một lần.
Dù người mở đường là cô phải trả giá bằng tính mạng thì cũng phải làm!
Sắc mặt Từ Kha nghiêm nghị, cao giọng đáp: "Tuân lệnh"
Khương Bồng Cơ day trán, từ khi nhận được tin của Trình Thừa, cô liều mạng gấp gáp trở về, đến giờ còn chưa được nghỉ ngơi.
"Ta đi nghỉ một lát.."
Khương Bồng Cơ rũ mắt, đang muốn rời đi thì có tiếng bẩm báo của binh lính vang lên.
Trình Viễn đến thăm.
"Trình Viễn? Con thứ của Trình tiên sinh ư?"
💬 Bình luận chương