Hứa Phỉ hừ lạnh, không hề tin lời Hứa Bùi, chỉ cho rằng ông anh mình đang lấp l**m.
Hứa Bùi nghiêm mặt, ánh mắt mang khí thế uy nghi: "Nhiệm vụ hàng đầu của liên minh là công phá ải Gia Môn, còn lại đều không quan trọng, binh mã của Lan Đình và Dương Đô úy không quá hai mươi lăm nghìn, còn không bằng một phần mười liên minh, chẳng lẽ không có bọn họ ải Gia Môn không thể đánh phá?"
"Minh chủ hiểu lầm" Hứa Phỉ sưng sửa nói, ánh mắt đầy khiêu khích: "Không có bọn họ liên minh tất nhiên cũng có thể phá ải Gia Môn, nhưng thân làm Minh chủ lại tự tiện hành động, rốt cuộc người coi chức Minh chủ này là gì? Bọn họ hành động như vậy thì làm sao tập hợp được ý chí cả liên minh? Hơn nữa, người làm Minh chủ cũng phải gánh chịu trách nhiệm quản quần tắc trách!"
Trong lều nồng nặc mùi thuốc súng. Hứa Bùi nói Khương Bồng Cơ nhận mật lệnh hành động nên không thể công khai trước công chúng, Hứa Phỉ một mực chắc chắn đây chỉ là cái cớ của Hứa Bùi.
"Đủ rồi!"
Đột nhiên một giọng nói lạnh như băng từ ngoài lều truyền vào.
Liễu Xa mặc một bộ nho sam, vai khoác áo choàng dày sụ sải bước vào lều, ánh mắt lạnh lẽo và vẻ mặt nghiêm nghị khiến người ta không dám ho he thêm lời nào.
"Chư quần nếu hiếu kì, nửa tháng sau sẽ có tin chiến thắng truyền đến"
Hứa Phỉ tuy có chút e ngại uy vọng của Liễu Xa, nhưng vẫn điếc không sợ súng khiêu khích.
"Ồ, làm cha đương nhiên phải nói tốt cho con trai rồi, nếu nửa tháng sau không có tin chiến thắng thì sao?"
Sau nửa tháng nếu không có tin chiến thắng thì có nghĩa là Liễu Hi đã tác chiến thất bại, không thu hoạch được kết quả mong muốn, thậm chí có khả năng bị quân Xương Thọ vương phản sát, tính mệnh đáng lo. Hứa Bùi thầm nháy mắt để Hứa Phỉ ngậm miệng, nhưng tên nhóc này vẫn già mồm khiêu khích.
"Nếu không có tin chiến thắng, thì ải Gia Môn cứ để ta!" Liễu Xa bình thản nói.
Con trai phách lối thì người làm cha đâu thể thua kém.
Đám người nghe xong có chút sững sờ, một lúc sau mới trừng to mắt nhìn.
"Liễu Trọng Khanh, ý ông là trong vòng nửa tháng chúng ta không thể phá nổi ải Gia Môn?"
Liễu Xa nhếch môi, giọng điệu giễu cợt nói: "Tự mình biết mình là điều tốt."
"Ông..."
Hứa Phỉ đập bàn, tức tới tay chân run rẩy
Liễu Xa chẳng thèm để ý phất tay áo rời đi.
Đến cuối cùng, Hứa Bùi vẫn khóa chặt miệng không chịu hé lộ quân Liễu Hi và Dương Kiên đã đi đâu.
Nói đùa, nội bộ các thế lực liên minh vô cùng tạp nham, ai biết có gian tế Xương thọ Vương hay không?
Tóm lại chuyện cơ mật quân tình trọng yếu Hứa Bùi sẽ không dễ dàng tiết lộ.
Thế nhưng dù hắn ta không nói cũng có người có thể suy đoán được chân tướng.
"Chiêu này quá khác người, quả thật quá to gan" Trình Tĩnh híp mắt: "Thế nhưng, người này quá ỷ lại vào kỳ binh quỷ kế..."
Phong Giác lại có chuẩn bị tâm lý từ trước, dù sao cậu ta và Khương Bồng Cơ cũng xem như bạn cũ. "Hay là đoán thử xem bọn họ giờ ở đâu?"
💬 Bình luận chương