Đương nhiên là phải xác định con đường hành quân tốt nhất, tránh được những tai mắt có thể xuất hiện của quân địch, đồng thời phải đảm bảo không bị chậm tiến độ hành quân.
Điều kiện đơn sơ, tướng lĩnh cao cấp của cả hai bên tùy tiện tìm một nơi để tập trung bàn bạc thảo luận.
Những chuyện cần dùng não như thế này, hai cha con Dương Kiên từ trước đến nay đều không nhúng tay vào, bọn họ không hề để tâm, giao cho Nhan Lâm toàn quyền quyết định.
Phía Khương Bồng Cơ, võ tướng có chức trách của võ tướng, bọn họ tin tưởng vào quân sư và chủ công dày dặn kinh nghiệm nhà mình, đương nhiên cũng không tham gia vào chuyện này.
Lúc này, Nhan Lâm cũng phát hiện ra vị chủ công "Liễu Hi" này rất khác với những chủ công bình thường.
Các chủ công bình thường sẽ là người quyết định sau khi nghe đoàn cố vấn thảo luận xong, nhưng Khương Bồng Cơ trực tiếp tham gia vào thảo luận, cô không phải là loại người không biết mà lại ra vẻ biết.
Dương Kiên thấy vậy lại thở dài.
Đúng là càng so sánh càng thấy đau lòng.
Thằng con trai nhà mình mà bằng một nữa Liễu Hi thì ông cũng được an ủi phần nào.
Nếu như không có Nhan Lâm thì ông thường xuyên có suy nghĩ muốn đem thằng con nhà mình nhét vào bụng mẹ nó, đào tạo lại.
Bọn họ đã lên kế hoạch xong, bên phía liên minh mới phát hiện ra thiếu mất hai thế lực.
Liễu Xa chế giễu bọn họ không phá được ải Gia Môn, bọn họ không tin, quyết tâm phải phá bằng được cho Liễu Xa xem.
Sau đó, cái quyết tâm đó liền bị tướng trấn thủ ải Gia Môn tát cho một phát đau điếng.
Mới bắt đầu trận chiến hơn một canh giờ đã có hơn hai nghìn quân sĩ thiệt mạng, chỉ đành thổi kèn thu quân.
Thấy thế, tất cả mọi người mặt mũi đều đen sì sì.
Hứa Bùi ngồi trên ghế chủ vị, nghe các chư hầu phía dưới đổ tội cho nhau, liền cảm thấy đầu muốn tung.
Không dễ gì mới ứng phó được với đám người này, ngay đêm hôm đó, Hứa Bùi đến tìm Liễu Xa, muốn xin kinh nghiệm, làm thế nào mới phá được ải này.
Câu trả lời của Liễu Xa khiến cho Hứa Bùi trợn mắt há mồm.
Ông nói: "Không có cách nào hết, cháu bảo ta đi quản lý một châu một quận, ta tự nhận là không thua kém ai, nhưng bảo ta chỉ huy cả một trận chiến, thì làm khó ta rồi"
Suýt chút nữa thì Hứa Bùi không nhặt được cằm lên, Liễu Xa không có kế hay để phá ải, vậy thì sao buổi sáng còn mạnh miệng như vậy?
Hắn ta không hỏi ra thành tiếng nhưng trên mặt đã viết rõ rành rành "Chắc ngài đang đùa ta" Liễu Xa bật cười.
Liễu Xa nói với vẻ vô cùng đứng đắn: "Nếu lúc đó ta không nói như vậy, đám người đó sẽ tiếp tục công kích Minh chủ và Lan Đình, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Kiểu gì cũng phải nói một câu chứ...
Ngầu được một lúc, hậu quả khôn lường.
Hứa Bùi cạn lời.
"Nếu như... Nửa tháng sau không có tin chiến thắng, vậy Liễu Châu mục nên làm thế nào?"
Lời nói ra không rút lại được, lơ đãng một phút là bị ăn vả ngay, nếu như thế thì thể diện của một Châu mục biết để vào đâu?
Liễu Xa thầm trợn mắt, ngoài miệng thì nói: "Trong vòng nửa tháng, bốn trăm nghìn quân của liên minh dù có dùng mạng người để đắp lên cũng nên phá được ải Gia Môn rồi mới phải chứ. Ta mắng bọn họ không ra gì, chẳng nhẽ bọn họ cam lòng trở thành thứ không ra gì thật? Giả dụ mà không phá được ải Gia Môn thật, nhưng ta vẫn tin tưởng vào Lan Đình nhà ta, nửa tháng sau chắc chắn có tin thắng trận báo về. Nếu như cả hai đều không có thì đến lúc đó lại tính, ta cũng không sốt ruột"
Hứa Bùi: "..."
Ngài không sốt ruột nhưng ta sốt ruột nha!
Thật không ngờ Liễu Xa lại là người như vậy!
💬 Bình luận chương