Khương Bồng Cơ xử lý qua vết thương, dùng vải sạch quấn cánh tay hai vòng, tạm thời có thể ứng phó xong. Chiến trường đã thu dọn được một phần nhưng thi thể vẫn rải rác khắp nơi.
Máu tươi nhuộm đỏ cả vùng đất lớn, không khí xung quanh toàn mùi máu tanh khiến người ta muốn nôn mửa.
Cô tinh mắt nhìn thấy mấy lão mặc quần áo đại thần đứng xung quanh bạn Dương Tư, mặt kích động, lòng đầy căm phẫn.
"... Nhất định phải tiêu diệt yêu hậu, hành thích vua chính là tội chu di cửu tộc, sao có thể dễ dàng bỏ qua chứ?" "Không giết yêu hậu không thể dẹp yên lòng dân, hy vọng các ngươi có thể nhanh chóng đi bắt, để an ủi linh hồn của Bệ hạ trên trời"
Khương Bồng Cơ tiến lên trước, mấy vị đại thần kia bày ra vẻ mặt không vui.
Bọn họ đang bàn bạc đại sự mà cái tên tiểu tướng không có mắt này lại dám đến quấy rầy?
Đang muốn nói thứ dân không được tới gần lại thấy Dương Tư và Phong Chân chắp tay thi lễ.
"Chủ công"
"Trừng phạt ai cơ? Đứng tít mãi xa cũng có thể nghe thấy"
Khương Bồng Cơ hài lòng nhìn vẻ mặt của các đại thần như ăn phải ruồi.
"Bệ hạ qua đời, các vị đại thần nói rằng hung thủ chính là Hoàng hậu. Nhưng hiện tại nhốn nháo hoảng loạn đúng là khó mà tìm được hung thủ." Dương Tư và Phong Chân cũng ngán tận cổ mấy đại thần này, chẳng có cái bản lĩnh gì chỉ có sai người là giỏi. Chỉ huy thì chỉ huy đi, vấn đề là đừng có chỉ huy bừa.
Bọn họ và đội quân của Dương Kiên cộng lại mới có hai mươi lăm nghìn binh sĩ, vừa rồi còn bị tổn thất một ít, dựa vào chút binh lính này để bảo vệ các vị đại thần cùng gia quyến đã không dễ dàng gì rồi, đợi lát nữa còn phải bảo vệ di thể của Hoàng thượng về hoàng thành Kham Châu, đánh đuổi quân địch trong thành.
Nhân lực thiếu thốn trầm trọng!
Mấy người đại thần cậy già lên mặt này lại còn muốn chỉ huy quá giới hạn, sai bọn họ phân chia ra tìm vị Hoàng hậu đã giết Hoàng thượng.
Còn không phải nói với Xương Thọ Vương là đến đây, nhân lực ở đây của ta không đủ, ngươi nhanh mà tới đánh lén đi à?
Nghĩ đến đây, bọn Dương Tư đã không biết nên nói gì rồi.
Có điều, những người này đều là lão thần trong triều, người già thì phải đối xử cẩn thận không thể đối xử tùy tiện chỉ có thể ậm ừ ứng phó.
Con ngươi Khương Bồng Cơ khẽ động, bình thản nhìn một lượt các lão thần.
Ánh mắt cô rất bình thản nhưng cả người đầy máu tươi và sát khí chưa tan hết lại khiến cho bọn họ thấp tha thấp thỏm, chột dạ theo bản năng.
Khương Bồng Cơ nhìn mấy người nói: "Lời của bọn họ không phải không có lý, Bệ hạ qua đời là việc đại sự của cả nước, không được dễ dàng bỏ qua cho hung thủ. Nếu là Hoàng hậu thì vừa rồi hình như có một thi thể khá giống, có điều... Thi thể của người này hình như bị người và ngựa giẫm nát, khuôn mặt hoàn toàn bị phá hủy không nhận ra được nữa chỉ có duy nhất bộ quần áo là có thể nhận ra thân phận. Chi bằng các vị qua nhìn xem?"
Mấy vị đại thần đưa mắt nhìn nhau.
Bọn họ đều là cáo già làm gì có chuyện không nhìn ra đám người Dương Tư ứng phó cho có lệ chứ?
Bọn họ đều chuẩn bị sẵn trường kỳ kháng chiến, không ngờ chủ công của bọn họ lại dễ nói chuyện thế này, ngoài dự liệu của người ta.
"Đa tạ."
Mấy vị đại thần chắp tay nói lời cảm ơn, thành khẩn vô cùng.
"Không có gì, chúng ta đều là quần thần, cái việc nhỏ nhoi này có đáng gì đâu. Người đầu, đem cái thi thể vừa mới phát hiện ra đây!"
💬 Bình luận chương