Bệ hạ đột nhiên qua đời, căn bản không kịp để lại di chiếu cho ai làm người kế thừa.
Là lão thần được bệ hạ coi trọng, bọn họ nhất định phải mau chóng chọn ra người kế vị, ổn định triều cương, tuyệt đối không để loạn thần tặc tử chiếm được.
Hoàng đế có bốn người con trai, Đại hoàng tử bị giết, Nhị hoàng tử vì việc dùng vũ cổ nguyền rủa Hoàng đế và Hoàng hậu, sau khi sự việc bị vạch trần còn liên lụy tới cả đằng ngoại, bị Hoàng đế tịch thu tài sản và tru di tam tộc, bản thân Nhị hoàng tử cũng ngồi nhà lao rồi mắc bệnh nan y mà chết.
Hiện giờ thì chỉ có Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử là còn sống.
Hai chân Tứ hoàng tử bị nghiền nát, sớm đã thành kẻ phế nhân không thể đứng dậy thì làm sao đăng cơ làm đế đây?
Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có vị Tam hoàng tử bị phế làm thứ dân là hợp lý nhất.
Nhưng hiện giờ binh mã loạn lạc, nếu không nhanh chóng đi cứu người thì chưa biết chừng Tam hoàng tử bị giáng làm thứ dân đã bị giết rồi.
Nếu như vậy thì ngôi vị Hoàng đế truyền cho ai?
Có thể tưởng tượng đến lúc đó sẽ là một trận loạn chiến đầy máu tanh!
Mấy vị lão thần nghĩ rất tốt đẹp nhưng bọn họ lại không biết Khương Bồng Cơ không chỉ đến để cứu giá.
"Tình hình thế nào?" Khương Bồng Cơ hỏi thầm Phong Chân: "Nghe ngóng rõ cả chưa?"
Phong Chân khép hờ mắt, anh ta vừa nhân lúc rảnh đi tìm cung nữ và thái giám hỏi thăm tình hình, nghe được không ít việc thú vị.
Anh ta nói: "Bẩm chủ công, đã nghe ngóng rõ ràng rồi. Bốn vị Hoàng tử chỉ có Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử là còn sống. Có điều, Tứ hoàng tử Vu Mã Quân đã thành phế nhân bị mất hai chân, đời này không còn cơ hội đứng được nữa. Cho nên, hiện giờ người thích hợp nhất chính là Tam hoàng tử. Vị Tam hoàng tử này xuất thân không đơn giản, nhà ngoại xuất thân là cùng họ khác chi với Phong thị. Nếu như vị này lên ngôi thì sợ rằng phiền phức"
Khương Bồng Cơ cười lạnh lẽo: "Nói êm tại là cùng họ khác chi với Phong thị, khó nghe một chút thì chính là họ hàng xa tít mù khơi. Tam hoàng tử lên ngôi thì làm sao, toàn bộ Phong thị sẽ dốc lòng phò tá hắn ư? Ha ha, quá ngây thơ, thà nằm mơ còn có vẻ thực tế hơn."
Không chỉ có thấy rõ mà Phong thị càng rõ Đông Khánh hiện này đã thối nát đến xương tủy không có thuốc cứu rỗi.
Cho dù Tam hoàng tử lên ngôi thì các chư hầu nắm quân đội trong tay sẽ ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói à?
Chỉ hỏi một câu, dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì khiến thế lực các chư hầu giao tính mạng của bản thân và gia đình ra đây?
Bởi vì ăn bổng lộc của nước Đông Khánh mấy năm sao?
Mặt dày cỡ nào!
Khương Bồng Cơ nói tiếp: "Trên dưới Phong thị đều là người thông minh, bọn họ không thể nào mạo hiểm. Đông Khánh đã thối nát đến tận xương tủy không thể cứu chữa, nếu như vì Tam hoàng tử mà vào triều đình tranh chấp, sợ là... Phong thị nghìn năm cũng phải chấm dứt. Cho nên không phải lo lắng Phong thị bên kia. Nhưng mà... Tử Thực nói cũng không sai, nếu như Tam hoàng tử thực sự lên ngôi thì đúng là sẽ đem lại chút phiền phức"
Nếu Hoàng đế ngồi trên ghế rồng là người trưởng thành thì Khương Bồng Cơ muốn danh chính ngôn thuận lấy cái danh Châu mục Hoàn Châu thì quả thực là độ khó tăng lên rồi.
Cho nên, Tam hoàng tử...
Xin lỗi!
Trong lòng Khương Bồng Cơ nảy sinh sát ý, con ngươi Phong Chân sáng rực như ngọc đen giơ tay làm hành động tay cắt cổ.
💬 Bình luận chương