[Một Vệt Đỏ Thẫm]: f*ck! Thế nào là đồng đội heo, như Hứa Phỉ kia chính là đồng đội heo!
[Động Kinh Giữa Đêm]: Ưu thế Streamer không dễ gì mới gây dựng được, tất cả bị cái tên Hứa Phỉ ngu ngốc này phá hoại rồi.
[Lạc Trần Không Phải Thần]: Tôi phải rút lại câu nói lúc trước, Hứa Phỉ không có đáng yêu chỉ có ngu xuẩn. Đây là một cơ hội tốt như thế, có lực chiến đấu mạnh như Streamer thì anh em họ không lên tiếng, chỉ cần đứng lặng lẽ một bên trợ giúp thôi, cuối cùng cũng có thể ăn theo cái giúp đỡ nhau giết người. Bây giờ tốt rồi, lại bị cái tên Vu Mã kia nói vài ba câu đuổi đi rồi! Không cùng nhau đánh chết lão ta còn đợi bị lần lượt hạ bệ ư?
[Chim Cánh Cụt Miêu Miêu]: Tôi không tán thành với ý của bác lầu trên. Lực chiến đấu của Streamer chúng ta, một mình có thể dẹp tan toàn bộ!
Khương Bồng Cơ không còn sự giúp đỡ của anh em Hứa thị giống như bị rơi vào thế hạ phong.
Vu Mã Thương cười lạnh hỏi cô: "Không hổ là con của Liễu Trọng Khánh, bản lĩnh già mồm át lẽ phải đúng là không tệ. Chỉ tiếc là đôi mắt của bá quan văn võ vẫn còn sáng như tuyết, cho dù ngươi có rửa sạch bản thân như thế nào thì ngụy biện vẫn là ngụy biện thôi. Đừng hòng lấy người đời trước ra làm bia đỡ đạn, ngươi chính là hạng người lừa đời lấy tiếng, làm sao có thể đánh đồng với các vị anh hào cơ chứ? Liễu Hi, ngươi còn lời gì để nói nữa?"
Không ngờ, Khương Bồng Cơ nhìn vết đỏ trên mặt ông ta, nhẹ nhàng giễu cợt, châm biếm.
"Vu Mã Quận thủ, ông có biết vì sao Nhị hoàng tử của Tiên đế chết không?"
Vấn đề này vừa đưa ra, không chỉ Vu Mã Thương ngây ngẩn mà những quan viên khác cũng vậy.
Vì sao Nhị hoàng tử của Tiên đế chết, việc này với việc hiện giờ thì có liên quan gì đến nhau?
"Ngươi lại chỉ đông chỉ tây, nói xằng nói xiên!"Vu Mã Thương chán ghét nhíu mày.
Khương Bồng Cơ nói: "Sai rồi, ta không chỉ đông chỉ tây, càng không nói xằng nói xiên, Nhị hoàng tử của Tiên đế bị tra ra là có ý đồ dùng thuật vụ cổ hãm hại Tiên đế và yêu hậu, vì thế mới rước lấy họa sát thân, cả họ ngoại cũng bị liên lụy tịch thu tài sản. Ta nghi ngờ ông bị người ta dùng thuật vu cổ!"
Mọi người ồ lên.
Cái tình tiết vở kịch này phát triển có chút dọa người nha, bọn họ cảm thấy não bị đầy bộ nhớ rồi.
Sắc mặt Vu Mã Thương tối sầm, suýt chút nữa giậm chân.
"Hoang đường! Đúng là quá hoang đường!"
"Vu Mã Quận thủ đừng nóng vội phủ nhận. Ta dám nói như thế đương nhiên là có chứng cứ, giống như Vu Mã Quận thủ tìm được Triệu Gia thị này làm nhân chứng vậy, ta cũng có chứng cứ. Nhưng mà, ta cũng không giống như Vu Mã Quận thủ yêu cầu ông cởi hết quần áo ở trước mặt mọi người. Ta chỉ cần ông làm một việc theo sự dặn dò của ta thôi" Khương Bồng Cơ cười lạnh nói: "Ông với người phụ nữ này, một người dùng giọng Lang Gia nói câu "Thanh trúc xà nhi khẩu, hoàng phong vị thương châm một người dùng giọng Chương Châu nói Ngô hoàng vạn tuế, ký thọ vĩnh xương"
Lúc cô đề cập cái yêu cầu quái dị này, các vị đại thần vẫn ngơ ngẩn.
Một lúc sau, người phụ nữ dùng giọng Lang Gia không được tự nhiên nói một lần, Vu Mã Thường dùng giọng Chương Châu nói theo.
Khương Bồng Cơ cười lạnh: "Các người hình như hiểu sai rồi, ta bảo đồng thời nói chứ không phải người này nối người kia!"
Vu Mã Thượng tiến lên mắng chửi: "Tiện nhân, đừng có quá đáng quá!"
Giọng nói của Khương Bồng Cơ đột nhiên cao vút, sử dụng một chút tinh thần áp bức.
"Các người không muốn nói, không dám nói hay là không nói được?"
Mặt Vu Mã Thương tái mét lùi lại một bước, hai mắt người phụ nữ kia lộ ra sát khí giống như nhúng độc.
💬 Bình luận chương