Cô nói ra lời này, người phụ nữ kia theo bản năng giơ tay lên nhìn, lòng bàn tay trắng nõn.
Đừng nói đến chai tay, đến dấu vết làm việc cũng không có, mịn màng lại nhẵn nhụi.
Bá quan không phải mù, bọn họ nhờ Khương Bồng Cơ nhắc nhở mà chú ý đến điểm này, trong lòng hơi lo lắng.
Đây là... Thích khách?
Khương Bồng Cơ nhướn mày, tháo hết cái mũ này đến mũ khác.
"Nếu chỉ vì một mình thần, thì đâu cần Vu Mã Quận thủ nhọc công như vậy, đặc biệt tìm người giả thành tôi tớ theo hầu người mẹ đã mất?" Khương Bồng Cơ lớn tiếng tố cáo: "Chỉ sợ, người sắp xếp thuật vu cổ này có ý đồ muốn mưu hại Bệ hạ, ám sát các vị đại thần..."
Người phụ nữ tức giận đến cả người run cầm cập, giọng nói đột nhiên thay đổi thành giọng cao vút của người phụ nữ trẻ tuổi.
"Liễu Hi, ngươi là tên tiện nhân!"
Mặc cho ả ta nói thế nào thì đã có trọng thần hô lớn cứu giá, Cấm vệ quân bên ngoài xông vào.
Cả hội triều loạn như mớ bòng bong, mắt nhìn thấy vô số Cấm vệ quấn lao vào, lòng người phụ nữ tức giận, trước mắt bao nhiều người, "xoẹt" một tiếng, mười đầu ngón tay ả ta biến ra móng tay màu trắng bạc dài ba tấc, đầu ngón tay sắc nhọn vô cùng, trực tiếp xé người thành từng mảnh.
Hoàng đế nhỏ tuổi ngồi trên ghế rồng đã khóc tè ra quần, Hoàng thái hậu và một đám cung nữ, thái giám kinh hoàng kêu lên.
"Hộ giá.."
"Hộ giá..."
"Có thích khách."
Triều đình hỗn loạn, người phụ nữ định thừa loạn phá vòng vây, ánh mắt nhìn thấy Liễu Xa ngồi ngay ngắn từ đầu đến cuối tại chỗ, bất động như núi, trong lòng nảy sinh ác ý. Ả ta phá vòng vây lao về phía Liễu Xa, không giết được Liễu Hi thì ả ta cũng phải giết Liễu Xa xả giận.
Có điều, không chờ đến khi ả ta thực hiện được ý đồ này thì dưới bụng đã chịu một sức lực nặng như núi cao đập phải.
Cơ thể của ả ta giống như diều đứt dây, bay ngược ngã về phía sau hai ba trượng.
"Lại là tên tiện nhân ngươi."
Khóe miệng người phụ nữ sây sát, máu màu đỏ tươi chảy ra, quan viên gần đó đã bị dọa đến mức chui vào một góc.
Khương Bồng Cơ chắn phía trước Liễu Xa không xa, cười giễu cợt: "Trước lạ sau quen, lần này đã là lần thứ ba rồi."
Lúc này, bên tai người phụ nữ truyền đến tiếng cảnh báo của hệ thống.
"Kỷ chủ, Liễu Hi không dễ đối phó, tùy ý bắt một con tin rồi mau chạy trốn"
Người phụ nữ tức giận song ả ta cũng biết Khương Bồng Cơ không dễ đối phó, không muốn chết thì chỉ còn cách chạy trốn.
Chỉ thấy ả ta từ hư ảo rút ra một thanh kiếm dài sáng loáng chế tạo tinh xảo, đặt thẳng vào cổ họng của người gần nhất.
Mục tiêu của ả ta chính là Hoàng Tung.
Mắt nhìn con tin sắp đến tay song lại có người hành động nhanh hơn cả ả ta.
Khương Bồng Cơ nhặt mấy chiếc hốt bản ngà voi rơi dưới đất, dự đoán quỹ đạo xong ném về phía người phụ nữ.
Chiếc hốt bản như sấm vang chớp giật bay về phía đầu gối, thắt lưng, ngực trái, cổ và ấn đường của người phụ nữ.
Hoàng Tung đã tránh xa nhưng không ngờ bản thân lại đen đủi như vậy.
Đối mặt với tập kích của người phụ nữ, anh ta không thể tránh khỏi, chỉ có thể nhìn móng tay màu bạc đang lớn dần trước mắt.
Đúng lúc anh ta nghĩ mình phải chết đến nơi thì cơ thể của người phụ nữ kia lại bắn máu tung tóe trước mặt anh ta.
Rõ ràng là chỉ trong chớp mắt mà anh ta lại cảm thấy thời gian kéo dài, khiến anh ta thấy rõ ràng một người nguyên vẹn giờ lại biến thành một cỗ thi thể vụn nát.
💬 Bình luận chương