Nói một câu chắc chắn thì, chỉ cần là nữ thì khi đối diện với món quà mà Kỳ phu nhân tặng, không có cô gái nào là không thích.
Nếu như Khương Bồng Cơ tỏ ra rất thích, điều này chỉ có thể nói lên rằng cô là hạng con gái bình thường thích đẹp mà thôi.
Một đứa con gái yêu đẹp lại còn ham thích hư vinh, đương nhiên là dễ đối phó, bởi vì đây chính là nhược điểm.
Nếu như cô tỏ ra tức giận, Kỳ phu nhân cũng sẽ không ngạc nhiên. Điều này chứng tỏ tương lai sau này của Khương Bồng Cơ cũng chỉ có hạn, cho dù cô có trở thành Châu mục nhưng bị thân phận nữ nhi cản trở lại không có đủ độ lượng và tầm nhìn, con đường tương lai liệu đi được bao xa? Càng dễ khiến người khác yên tâm.
Kết quả phản ứng của Khương Bồng Cơ không thuộc bất kỳ phản ứng nào trong hai loại phản ứng trên.
Không chỉ không nổi giận mà còn vui vẻ nhận quà, mục đích là để tặng cho giai nhân, mượn hoa hiến phật.
Vừa có thể phô bày sự rộng rãi của mình, vừa có thể giữ thể diện cho Kỳ phu nhân.
Càng là như vậy Kỳ phu nhân lại càng không dám coi thường, thế nên cô ta mới lệnh cho tỳ nữ lui xuống, tháo thanh đao giắt ở eo ra, tỏ ý cầu hòa. Cô ta dám chắc, cho dù Khương Bồng Cơ là nữ nhưng ưu thế của cô sẽ không sụp đổ chỉ vì thân phận nữ nhi, thành tựu mai sau lại càng không chỉ dừng lại ở vị trí Châu mục Hoàn Châu.
Chắc chắn là kình địch!
Kỳ phu nhân nói: "So với chút thông minh nho nhỏ của thiếp thân, lòng dạ và sự độ lượng của Châu mục thật khiến người ta khâm phục"
Khương Bồng Cơ nói với giọng trần thuật.
"Chắc những thứ này không phải là do Hoàng Tung sai phu nhân chuẩn bị chứ."
"Bá Cao không biết chuyện này? Kỳ phu nhân nói: "Đây là quyết định của một mình thiếp. Hy vọng chuyện này không ảnh hưởng đến tình cảm của Châu mục và Bá Cao"
"Ta cũng đoán vậy, Hoàng Bá Cao có lòng muốn thử nhưng cũng không có cái gan đi thử"
Cho dù sau này có xung đột với Hoàng Tung hay không, chí ít hiện giờ bọn họ vẫn là bạn bè. Khương Bồng Cơ cười cười, nói với giọng trêu đùa: "Phu nhân không lo lắng sao?"
Kỳ phu nhân vân về cái khăn tay, đôi con người chuyển động.
"Trước khi đến đây thiếp cũng có chút lo lắng, bây giờ lại không lo lắng gì nữa." Cô ta hổ thẹn cười: "Thiếp biết, Bá Cao không tính là rất tốt, nhưng lòng thiếp ngưỡng mộ chàng ấy, hai chúng ta lại là vợ chồng đã uống rượu hợp cẩn, trong mắt thiếp chàng ấy chính là người đàn ông tốt nhất trên đời. Nhưng, Châu mục lòng dạ rộng rãi khác hẳn với những cô gái trong mắt chỉ có tình ái trên đời này. Nếu như là đàn ông, có lẽ thiếp thân sẽ thay lòng đổi dạ. Người ưu tú như vậy đương nhiên sẽ không coi trọng Bá Cao. Thiếp thân cũng sẽ không suy nghĩ nhiều, tưởng Bá Cao có thể khiến Châu mục coi trọng"
Khương Bồng Cơ bật cười: "Câu này của phu nhân mà để huynh ấy nghe thấy, chắc huynh ấy liều mạng với ta đấy"
Cô bảo tỳ nữ đứng đợi bên ngoài mang món quà của Kỳ phu nhân xuống.
Kỳ phu nhân hỏi cô với vẻ hứng thú.
"Vừa nãy Châu mục nói rằng muốn mượn hoa hiến phật, không biết vị giai nhân nào có được may mắn nhường đó."
"Trong mắt của ta, tất cả con gái trên đời đều là giai nhân tuyệt thế, sao có thể coi là có may mắn hay không? Điều này vốn dĩ là điều phải làm"
Kỳ phu nhân nghe vậy, trên gương mặt liền hiện lên nụ cười, nửa giả nửa phàn nàn.
"Thiếp cảm thấy Châu mục là nữ tử thật đáng tiếc, nhưng cũng cảm thấy thật may mắn"
"Tại sao lại nói vậy?"
"Nếu như Châu mục là nam tử, đối với người con gái mà ngài trao cho toàn bộ trái tim, trân trọng đối đãi mà nói thì đây là một chuyện may mắn đến nhường nào? Nhưng đối với những cô gái ngưỡng mộ ngài mà lại không có được ngài mà nói lại là một chuyện đau buồn biết mấy?" Kỳ phu nhân nói: "May mắn thay, Châu mục là nữ."
Khương Bồng Cơ nheo mắt, đào hố giăng bẫy cho Hoàng Tung chẳng hề nương tay: "Không thể nói thế được, đối với đàn ông trong thiên hạ mà nói có khi đó lại là ác mộng. Đường đường là đàn ông mà không thể dịu dàng chu đáo với người thương bằng một cô gái, thật đúng là phí công làm người...
💬 Bình luận chương