"Hoàng Tung đúng là may mắn..." Dương Tư cầm một cuộn thẻ tre ra: "Đáng tiếc, chủ công nhà chúng ta không thể đi đường tắt này được"
Người khác có thể dùng cách liên hôn để gia tăng thực lực cho bản thân, nhưng chủ công nhà bọn họ vốn dĩ là nữ, muốn làm như vậy chỉ có thể để người khác ở rể.
Ở rể đâu phải là chuyện người bình thường chịu làm? Dù là ở những gia đình bình dân, chỉ cần không đói chết, thì sẽ không dễ đồng ý để ở rể. Tuy rằng chủ công đã làm rất tốt, nhưng thân phận nữ tử vẫn là nhược điểm, thế nên cô cần làm được đến mức tốt nhất mới có thể xóa bỏ được sự bất công này.
Công bằng từ trước đến nay không phải do người ngoài bố thí, chỉ có thể tự mình tranh giành.
Phong Chân vuốt vuốt chòm râu dê vừa mới nuôi của mình.
"Ngài ấy không cần làm thế"
Không cần dựa vào Liễu Xa, cô cũng có thể từ hai bàn tay trắng đi đến hiện tại, hiện giờ khôi phục thân phận, nắm trọn Hoàn Châu, còn có thể khó khăn hơn trước kia được nữa sao?
Ở một nơi khác, Hoàng Tung tình cờ biết được phu nhân nhà mình chuẩn bị quà tạ lễ cho Khương Bồng Cơ, lập tức sợ đến mức hồn vía lên mấy.
"Tặng son phấn... Trang sức sao?"
Hoàng Tung kiềm chế, rồi lại kiềm chế khó khăn lắm mới đè được cơn xúc động muốn chạy ra ngoài xách người về.
"Đây là ý kiến của một mình phu nhân hay là do đám điêu nô các ngươi xúi giục?"
Đám hạ nhân nào dám nói là do mình xúi giục:
Cả hậu trạch này đều là thiên hạ của Kỳ phu nhân, không nói đến nam chủ nhân Hoàng Tung, những nô bộc còn lại đều bị quản đến mức không dám bàn tán đến nửa câu.
"Là quyết định của một mình phu nhân ạ"
Hoàng Tung xẹp xuống như bong bóng xì hơi, dường như cả người đều mềm nhũn.
"Các ngươi lui hết xuống đi" Đang định cho người hầu lui xuống cả, chợt Hoàng Tung nhớ ra điều gì đó lại gọi bọn họ lại: "Phu nhân đi bao lâu rồi?"
"Dạ, khoảng hai canh giờ rồi ạ?"
Hai canh giờ?
Hoàng Tung nhìn bầu trời đang dần dần tối hẳn đi, vẻ mặt thoáng chốc liền sa sầm xuống.
"Bây giờ phu nhân vẫn chưa trở về?"
Người hầu đáp: "Vẫn chưa ạ"
Hoàng Tung lo lắng nói: "Lập tức chuẩn bị ngựa"
Anh ta tin Khương Bồng Cơ, cô là người rộng rãi, anh ta cũng tin phu nhân của mình, tuy tính tình không được tốt lắm, nhưng cũng sẽ không làm điều gì quá đáng... Có điều, nếu như hai người này đụng độ nhau, Hoàng Tung thật sự không biết sẽ xảy ra điều gì.
Phu chăn ngừa vừa mới dắt ngựa ra, Hoàng Tung còn chưa kịp lên ngựa, xe ngựa của Kỳ phu nhân đã chậm rãi dừng lại trước cửa.
"Phu nhân, nàng không sao chứ?" Hoàng Tung vội vàng chạy đến hỏi.
"Ta có thể có chuyện gì được cơ chứ? Vị Liễu Châu mục đó cũng đâu phải là sài lang hổ báo gì, sao có thể ăn được ta"
Kỳ phu nhân lườm anh ta một cái như thể đang giận, gương mặt trẻ trung xinh đẹp hiện lên nét sắc bén.
"Ta..." Sợ hai người hại lẫn nhau đấy, Hoàng Tung vội nuốt ngược câu này vào trong, nói: "Chẳng phải ta đang lo cho phu nhân sao. Tính tình Lan Đình từ xưa đến nay luôn khó dò, vừa nãy ta nghe thấy nàng lại cầm một đống son phấn đến tặng cho cô ấy, ta sợ đến mức toát mồ hôi lạnh
Kỳ phu nhân lườm Hoàng Tung một cái: "Ta cũng đâu có tặng đai kinh nguyệt cho cô ấy, chẳng qua chỉ là chút son phấn thôi mà, cả nam cả nữ đều dùng được, có gì đâu mà kiêng kị. Cô ấy rộng lượng nhận lấy, không chỉ giữ thể diện cho hai bên mà chuyện này truyền ra ngoài còn là việc để người ta ca tụng. Người ngoài biết nhiều lắm cũng chỉ nói một câu đàn bà con gái là ta đây hẹp hòi nhỏ mọn, tán thưởng cô ấy rộng rãi khoan dung khác với phụ nữ tầm thường. Nếu như cả cái này cũng so đo thì có thể thấy được lòng dạ của đối phương như thế nào?
Một người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, cho dù điểm xuất phát hiện tại như thế nào, con đường sau này cũng cực kỳ gian khổ.
Khương Bồng Cơ chỉ cần không ngu ngốc, chắc chắn sẽ không đi sai bước này.
Hoàng Tung bị chặn họng không thốt lên được câu nào.
Tự dưng anh ta cảm thấy hôm nay lửa giận của phu nhân nhà mình có hơi lớn.
💬 Bình luận chương