Trường Sinh thính tai nghe thấy, nhẹ nhàng hừ một tiếng rồi bĩu môi tiến tới chỗ Phong Nghi cáo trạng.
"Hừ, Phong đại lang, bọn họ nói chúng ta đọc không hiểu." Dứt lời, Trường Sinh xắn ống tay áo rộng lên, vừa được một bên thì bên kia lại tuột xuống. Vì thế, Trường Sinh lại bĩu môi, yên lặng ngồi xổm tại chỗ, cúi đầu cố sức xắn tay áo.
Trường Sinh ngửa mặt lên, tóc che trán làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé càng trở nên tròn vo.
Cô bé nhướng mày nói: "Phong đại lang sẽ dạy Trường Sinh."
Sĩ tử kia cười nói: "Phong đại lang là vị tiểu huynh đệ bên cạnh đây sao? Tuổi cậu ta còn nhỏ, không thể biết nhiều chữ bằng ca ca được."
Phong Nghi mím chặt miệng: "Mặt dày."
Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn dỗ dành Trường Sinh gọi hắn là ca ca, thật không biết xấu hổ mà.
Trường Sinh nghiêm túc nói: "Không đâu, mấy vị tiên sinh đều nói Phong đại lang là học sinh biết nhiều chữ nhất ở thư viện Kim Lân, mỗi lần thi đều đứng đầu đó. Còn nữa, bởi vì Phong đại lang rất giỏi nên cấp trên của cha còn bảo Phong đại lang tới đây thách đấu. Người biết thách đấu gì không? Chính là một người đánh mười người, rất lợi hại đó. Cha của Phong đại lang cũng rất giỏi. Sau này, Phong đại lang cũng sẽ giỏi như cha huynh ấy vậy."
Sĩ tử kia nghe Trường Sinh nói thì không thể nhịn được cười.
Mặc dù Trường Sinh đã cố gắng để kể lại, người ngoài không hiểu chỉ có thể mù mờ nghe. Điều duy nhất có thể hiểu được là chuyện "thách đấu" kia
"Phong đại lang nhà muội còn nhỏ tuổi. Các ca ca ở đây đều là người trưởng thành rồi, không đánh trẻ con."
"Bài văn giảng dạy học sinh của thư viện."
Người kia lại hỏi Phong Nghi: "Ngươi mới mấy tuổi đã đọc hiểu được "Luận Ngữ" ư? Còn học cả "Kinh Thi"?"
"Tuy không hiểu đại ý nhưng đã học thuộc lòng." Bản thân là một học sinh tài giỏi, tại sao không học trước bài chứ?
Sĩ tử: "..."
Đám trẻ con bây giờ thật ghê gớm nha, mở miệng là chém gió thành bão. Gấu con nhà nào vậy?
"Ngươi nói, ngươi đã thuộc ư?"
* Trong "Khổng Tử gia ngữ" có ghi chép rằng, Nhan Hồi, Tử Lộ, Tử Cống theo yêu cầu của Khổng Tử, mỗi người nói lên chí hướng của mình. Nhan Hồi nói: "Con mong muốn có được một bậc Thánh vương để phò tá, thực thi ngũ giáo, dùng lễ nhạc dẫn dắt, khiến người dân không phải xây thành trì phòng ngự, không phải vượt chiến hào chinh chiến, lấy gươm giáo đúc nông cụ, chăn thả trâu ngựa trên đồng cỏ. Người dân không còn nỗi oán hận lo nghĩ, ngàn năm không có mối họa chiến tranh"
Khổng Tử đánh giá chí hướng của ba người, đối với Tử Lộ, ông bình luận rằng "Thật dũng cảm", đối với Tử Cống, ông bình luận rằng "Thật giỏi biện luận", còn đối với Nhan Hồi, ông bình luận rằng "Thật là đẹp, đó chính là đức".
Lúc này sĩ tử kia đã bắt đầu xem trọng, người quan tâm tình hình bên này cũng bị thu hút sang.
Sĩ tử tiếp tục hỏi: "Vì sao nói như vậy?"
Phong Nghi nói: "Nhan Hồi Thánh Hiền từng nói lấy vua Thuấn làm chí hướng, cùng vua Thuấn đồng lòng*, cùng một mục tiêu, cũng đã từng nói: "Nguyện không khoe tài, không kể công lao?"
* Nhan Hồi nói: "Vua Thuấn là người như thế nào, ta là người như thế nào. Chỉ cần nỗ lực tu dưỡng mình thì ai cũng có thể như vua Thuấn được." (Theo "Mạnh Tử – Đằng Văn Công thương")
💬 Bình luận chương