Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị.
Thân là văn nhân đọc vô số sách thơ văn lại không làm khó được một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Mắt sĩ tử đảo một vòng, vẫn còn muốn thử Phong Nghi. Nhưng không hỏi "Luận Ngữ" nữa mà hỏi "Kinh Thi".
"Luận Ngữ" ghi lại những lời nói của Khổng Tử và đệ tử của ông, là một trong những tác phẩm kinh điển nhất của Nho gia. Nhưng nó không quá dài, đại đa số là ghi lại những lời đối thoại nên học vẹt cũng không quá khó.
"Kinh Thi" lại khác, không nói đến việc dài ngắn, chỉ nói đến nội dung trục trặc trong đó đã rất khó nhớ rồi. Chỉ có người lớn tuổi một chút, thấu hiểu nhiều chuyện học cái này mới dễ hơn.
Đứa trẻ trước mặt này vẫn còn ở cái tuổi tóc để chỏm, chắc không thể đến cả những từ ngữ và nội dung lạ lẫm trong "Kinh Thi" cũng có thể học thuộc chứ?
"Không kiểm tra ngươi những thứ quá khó, ngươi đọc một lần bài "Quyển nhĩ"* là được."
* Quyển nhĩ: cây tỉ nhĩ, lá như vành tai chuột, mọc chung thành đám như cái mâm.
Không đợi Phong Nghi mở miệng, Trường Sinh ở bên cạnh vội vàng giơ tay.
"Bài này Trường Sinh cũng thuộc nha."
"Muội cũng thuộc?" Sĩ tử kinh ngạc cúi xuống nhìn Trường Sinh mũm mĩm: "Vậy muội đọc một lần xem."
Đừng thấy bài "Quyển nhĩ" ngắn mà tưởng dễ, những từ hiếm gặp trong đó rất nhiều.
Trường Sinh định gật gù đắc ý đọc bài, Phong Nghi dùng hai tay chặn má bé lại.
"Ngồi nghiêm chỉnh, gật gù đắc ý mất đi lễ nghi."
Trường Sinh ngồi nghiêm chỉnh, đọc làu làu cả bài "Quyển nhĩ".
"Thái thái quyển nhĩ, bất doanh khuynh khuông...
Ừm...
Ta ngã hoài nhân, chí bỉ chu hàng...
Ừm...
Trắc bỉ tồi ngôi, ngã mã khôi đồi...
Ngã cô chước bỉ kim lôi, duy dĩ bất vĩnh hồi..."
* Dịch nghĩa:
Rau quyển hái lại hái, không đầy giỏ nghiêng.
Ta nhớ người đi xa, bỏ quên cái giỏ ở bên con đường lớn kia.
Cỡi đi lên núi đất có đá kia, thì ngựa ta bị bệnh mệt mỏi không thể trèo cao.
Ta chỉ rót rượu ở chiếc lọ vàng kia, để uống cho khỏi phải nhớ trông mãi không thôi.
Dịch thơ:
Hái rau quyển nọ, hái hoài,
Nhớ ai xao lãng chưa đầy giỏ nghiêng.
Nhớ chàng ngơ ngẩn lòng riêng,
Giỏ rau nào nhớ, bỏ quên bên đường.
Núi kia em muốn lên cùng
Ngựa em đã bệnh chẳng hòng lên cao.
Lọ vàng em rót rượu vào,
Uống say cho khỏi rạt rào nhớ trông.
(Bản dịch của Tạ Quang Phát)
Sĩ tử nghe xong mắt càng trợn to hơn. Hắn không ngờ một cô nhóc chỉ mới ba bốn tuổi lại có thể thuộc cả bài "Quyển nhĩ". Mặc dù không lưu loát nhưng đọc rất rõ ràng từng chữ một.
Cô nhóc trước mặt này là yêu quái sao?
"Vậy muội có biết nội dung bài "Quyển nhĩ" này là gì không?"
Sĩ tử vừa dứt lời, ánh mắt Phong Nghi lập tức trở nên sắc bén, cậu trừng mắt nhìn hắn một cái.
Chương đầu của "Quyển nhĩ" là một cô gái đi hái rau quyển nhĩ nhớ đến người chồng ở xa, sau đó dùng giọng điệu của người đàn ông vất vả để thể hiện sự nhớ thương của mình. Mặc dù nói "Quyển nhĩ" có ý nghĩa sâu xa, nhưng chỉ nhìn mặt chữ thì trẻ con không dễ gì hiểu được.
Trường Sinh sao có thể hiểu được cái này, cô bé vui vẻ nói: "Trường Sinh biết, nói về một cô gái đi hái nấm"
Sau khi hỏi câu này xong sĩ tử liền hối hận, nghe câu trả lời của Trường Sinh thì hắn thiếu chút nữa là phì cười.
Cô gái hái nấm... Câu trả lời này đúng là có một không hai.
Phong Nghi nói: "Vị nhân huynh này xin hãy ăn nói cẩn trọng, Trường Sinh còn nhỏ tuổi không hiểu biết nhưng nhân huynh đây không còn là trẻ con ba tuổi nữa."
Mặt sĩ tử đỏ lên, hắn cũng biết vừa rồi hắn sai rồi. Liên tiếp kinh ngạc trước Phong Nghi và Trường Sinh, hắn đã tin rằng đám trẻ trước mặt này thực sự biết chữ.
"Ta nhớ rằng các ngươi đều là học sinh của thư viện Kim Lân đúng không?" Học sinh ở thư viện Kim Lân có xuất thân thế nào người bên ngoài đều biết.
Trên danh nghĩa nói dễ nghe thì là con cháu anh hùng nhưng nói khó nghe thì chính là con nhà dân nghèo. Đám trẻ xuất thân từ gia đình như vậy thì nào có kiến thức cơ sở gì?
Thư viện Kim Lân chỉ thành lập trước Kim Lân Các mấy ngày, nói cách khác những đứa trẻ không chút kiến thức căn bản này mới chỉ học chữ chưa đầy một năm.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà chúng đã có thể học xong "Từ điển vần thư của Đại Ha", bắt đầu tự đọc sách rồi?
Thư viện Kim Lân này rốt cuộc có chiêu trò gì đây?
Sĩ tử hỏi một câu mà ai cũng hiểu kỳ.
"Bình thường các ngươi ở thư viện, các tiên sinh dạy gì?"
Phong Nghi cung kính nói từng thứ một.
Ngoài học "Tam Bách Thiên" lúc đầu ra, bọn họ còn phải học "Số học", trước khi học "Số học", thì phải học thuộc "Bảng cửu chương".
Các vị tiên sinh đã nói với bọn họ rồi, học xong những thứ nhập môn này, bọn họ sẽ được tiếp xúc với kinh tử sử tập.
Ngoài cái đó ra thì sẽ học cầm kỳ thư họa dựa theo thiên phú của mỗi người.
"Từ đã, Tam Bách Thiên là gì?"
"Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn."
Vẻ mặt sĩ tử trở nên kỳ quái. Kim Lân Các cũng có ba quyển sách này, lúc rảnh rỗi hắn cũng đã từng xem. Không thể không thừa nhận mấy quyển sách này đối với những đứa trẻ mới bắt đầu thì quả thật là rất tốt.
Nhưng vì sao lại không học "Từ điển vần thư của Đại Hạ" chứ?
Sĩ tử hỏi ra điều mình ngờ vực, Phong Nghi nói: "Các tiên sinh không dạy Từ điển vần thư của Đại Hạ, bọn họ dạy Hán ngữ tân vần"
💬 Bình luận chương