Đến khi Uyên Kính tiên sinh nhận được thư nhà, viết con rể bị Hoàng Tung bắt cóc thì trái tim chợt đập mạnh.
Đường Diệu đứng bên cạnh thấy vẻ mặt kinh ngạc của thầy, còn tưởng ở Lang Gia đã xảy ra chuyện gì.
Hắn ta lo lắng hỏi, Uyên Kính tiên sinh liền khoát tay, tuy ngoài miệng nói không có chuyện gì nhưng lại không giấu được vẻ lo lắng.
Một tháng sau, Vệ Từ đang ở kinh thành xa xôi cũng nhận được tin Nhiếp Tuân đã về dưới trướng Hoàng Tung. Cùng lúc đó, anh còn nhận được một bức thư từ ân sư Uyên Kính.
Tốn bao nhiêu tâm huyết mới lấy được một con ngựa tốt, mà con ngựa ấy mới chạy được vài ngày đã bị một cái hố trên đất hại cho tàn phế.
Sắc mặt Khương Bồng Cơ nghiêm lại, cô bảo hộ vệ đến đưa con ngựa đỏ thẫm về chuồng ngựa, xem còn có thể chữa khỏi được không.
"Cái hố này không phải do người đào." Vẻ mặt Liễu Chiêu như đưa đám.
Nếu không phải người đào, vậy thì là do thiên nhiên tự tạo ra, ngựa của cậu là do xui xẻo nên đạp trúng bị gãy chân sao?
Nghe câu "Thỏ khôn đào ba hang" chưa?" Khương Bồng Cơ hỏi Liễu Chiêu.
"A tỷ, mặc dù đệ văn dốt võ nát, nhưng không đến nỗi cả câu "Thỏ khôn đào ba hang" cũng không biết." Liễu Chiêu lắc lắc dây ngọc bội đeo bên hông: "Khoan đã... Ý của tỷ là, cái động này không phải do người đào, mà là thỏ rừng đào sao?"
"Có lẽ vậy, bảo mọi người đừng có đua ngựa ở gần đây nữa, kiểm tra cẩn thận xem có bao nhiêu hang thỏ ở đây."
Liễu Chiêu nói: "Hôm nay đệ muốn ăn tiệc toàn món từ thỏ, ăn sạch những con súc sinh đào hang bừa bãi này." Nghĩ đến con ngựa yêu quý mà mình luôn muốn có được, tim cậu như rỉ máu.
Khóe môi Khương Bồng Cơ lộ ra nét cười, cô bảo: "Được, ta sẽ trừ lương của Tử Hiếu, chuẩn bị cho đệ ăn tiệc thỏ."
Liễu Chiêu không giải thích được, việc cậu muốn ăn tiệc thỏ với việc trừ lương của Vệ Từ thì có liên quan gì đến nhau?
Bây giờ đang là tháng sáu, cỏ mọc tươi tốt nên thỏ rừng chạy lung tung khắp nơi, đi đến đâu cũng thấy. Nếu tìm kiếm cẩn thận thì ngay cả người bắn cung tệ như Liễu Chiêu giương cung bắn vớ vẩn cũng có thể trúng được một con.
Hai trăm hộ vệ cùng đi tìm thì chỉ cần nửa canh giờ là có thể bắt được hơn năm mươi con thỏ rừng.
Liễu Chiêu lẩm bẩm, cậu bảo: "Dù tiểu đệ có kéo dãn dạ dày ra cũng không thể nào ăn hết nhiều như vậy..."
Khương Bồng Cơ cho người đi nướng thỏ, mình và Liễu Chiêu lấy năm con, còn lại phân xuống dưới.
"Thảo nguyên ở gần biên giới Sùng Châu mà lại có nhiều thỏ rừng như thế, vậy trong địa phận Bắc Cương chắc sẽ còn nhiều hơn." Khương Bồng Cơ ăn chân thỏ, nhìn xa xăm về hướng Bắc Cương, nheo mắt cười.
"Chắc chắn rồi, cỏ cho động vật ăn đều ở Bắc Cương, chỗ đó sẽ càng thu hút mấy nhóc thỏ này hơn."
Liễu Chiêu mặc trang phục cao quý, đến lúc ăn thịt thỏ mà bộ dạng cũng mang theo khí chất giàu sang, đĩa mà cậu dùng còn làm bằng ngọc trong suốt. Liễu Xa không chỉ trách cậu một lần vì thói quen xa hoa lãng phí này, may mà có a tỷ che chở cho cậu nên cuộc sống của cậu mới tạm coi là dễ chịu.
"Đúng ha!" Khương Bồng Cơ cười đầy ẩn ý.
Liễu Chiều run rẩy, dùng dao cắt mấy miếng thịt thỏ, phủ gia vị đều lên thịt rồi xiên lại nướng cho chảy mỡ, hương thơm tràn ngập khắp nơi.
"A tỷ, mời tỷ ăn thịt thỏ."
"Không uổng công tỷ thương đệ." Ăn xong thỏ nướng, nhóm Khương Bồng Cơ liền trở về quân doanh.
Qua ba bốn năm phát triển, Bắc Cương dần khôi phục lại sau thời kỳ ngựa bị bệnh dịch, ở các đồng cỏ cũng bắt đầu huấn luyện ngựa chiến. Chưa đến ba năm nữa, bọn họ sẽ có khả năng dẫn binh đến Trung Nguyên.
Khương Bồng Cơ phải thừa dịp Bắc Cương chưa phục hồi, đi trước một bước tấn công bọn họ trên thảo nguyên.
Đông Khánh giờ đã chia năm xẻ bảy, các chư hầu tự nắm quân đội riêng, Bắc Cương không phải không có thực lực làm chủ Trung Nguyên. Thế nhưng, ngày nào còn Khương Bồng Cơ thì bọn họ cũng chỉ có thể nằm mơ mà thôi.
Khương Bồng Cơ sải bước vào lều của chủ tướng, nói với người bên cạnh: "Mau gọi hai vị quân sư đến, nói ta có chuyện quan trọng cần bàn bạc."
💬 Bình luận chương