"Vốn tưởng rằng chủ công liều lĩnh, không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy."
Vạn Hiên cảm khái, ông vốn tưởng rằng lúc phổ biến "Hán ngữ tân vần" sẽ tạo nên một làn sóng tranh luận mạnh mẽ. Nhưng có học sinh của thư viện Kim Lân đến Kinh Lân Các thách đấu, dùng kết quả thực tế trấn áp đám học sinh mắt cao hơn đầu kia.
Lúc thực sự mang ra phổ biến thì hiệu quả sẽ tốt hơn dự liệu rất nhiều.
"Nếu như có thể phổ biến "Hán ngữ tân vần" thì không biết có bao nhiêu dân chúng trong thiên hạ sẽ được lợi từ nó."
Trình Thừa cười vuốt râu, ông cũng đã nghe người khác nói về màn thể hiện của học sinh thư viện Kim Lân. Thân là tiên sinh dạy học, trong lòng rất tự hào không cần nói rõ.
"Đúng vậy, đúng vậy." Vạn Hiên thoải mái cười lớn xóa tan hết những mịt mờ trước kia.
Ông theo Tạ Khiêm từ Trung Chiếu chạy đến Đông Khánh, bây giờ định cư tại Hoàn Châu. Ban đầu ông vẫn còn đang mờ mịt không biết phải làm thế nào nhưng bây giờ ông đã tìm được mục tiêu cuộc sống mới, mỗi ngày trôi qua đều phong phú.
Đã đến tuổi trung niên nhưng ông vẫn còn rất nhiệt huyết, khí thế không hề thua kém đám thanh niên. Hai người nói cười, Trình Thừa phát hiện Uyên Kính tiên sinh ở bên cạnh im lặng không nói gì, đầu mày cau lại giống như đang gặp phải vấn đề khó gì đó.
"Uyên Kính tiên sinh, ngài có chuyện gì buồn phiền sao?" Vạn Hiên thân thiết hỏi, Phong Nhân nghe thấy thế cũng bỏ quyển sách trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Uyên Kính tiên sinh.
Uyên Kính tiên sinh hoàn hồn lại, ông miễn cưỡng cười nói: "Ta bỗng nhiên nhớ ra một chuyện."
Phong Nhân hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Có thể khiến Uyên Kính tiên sinh ưu phiền e là không phải chuyện đơn giản.
Uyên Kính nói: "Hôm qua học sinh của lão phu Đường Tổ Đức đến hỏi lão phu một chuyện, nghĩ kĩ lại cũng thấy có lý. "Hán ngữ tân vần" dùng âm vận để ghi lại âm đọc mặc dù đơn giản dễ học nhưng Tổ Đức lại lo lắng một chuyện... Nếu như dân chúng trong thiên hạ đều học âm vận đơn giản kia, dùng âm vận để thay thế cho chữ Hán hiện tại... Chỉ sợ sẽ không còn ai muốn học chữ Hán nữa."
Dáng vẻ có thể làm mọi thứ chỉ để thu hút được con ong mật là "nhân tài" kia...
Đối với chuyện này, các chư hầu tỏ vẻ vô cùng đau lòng. Liễu Hi, cô tốt xấu gì hãm hãm lại một chút, cũng nên để lại một miếng cho chúng tôi chứ!
Nhờ có Kim Lân Các và thư cục Hoàn Châu mà "nạn đói" nhân tài của Khương Bồng Cơ rốt cục cũng được giảm bớt rồi. Lãnh địa dưới quyền cô bắt đầu phát triển theo hướng phồn thịnh, bước vào một vòng tuần hoàn tốt.
Tính ra thì lãnh địa của cô đã nghỉ ngơi phục hồi sau chiến tranh được hai năm, lương thực đầy đủ, binh mã tráng kiện. Còn những chư hầu khác đại đa số đều mới dừng chiến tranh nên còn chưa kịp khôi phục lại.
Ví dụ như Hoàng Tung. Hoàng Tung đánh chiếm toàn bộ Hạo Châu, bây giờ anh ta cũng đang đối mặt với hoàn cảnh túng thiếu nhân tài bậc trung giống Khương Bồng Cơ. Vì vậy anh ta tự mình đến quận Lang Gia và quận Huyên Nịnh một chuyến.
Từ xưa có câu: Hà Gian nhất quận hấp tận thiên hạ mỡ sắc, Lang Huyên lưỡng xứ hội tụ nhân gian văn khúc.
(Nghĩa: Quận Hà Gian hội tụ hết cái đẹp trong thiên hạ, hai nơi Lang Huyên hội tụ hết nhân tài trong nhân gian.)
Quận Lang Gia và quận Huyên Nịnh từ trước đến nay đều là cái nôi của nhân tài, là nơi thấm đẫm hơi thở văn học nhất. Nhân tài dưới trướng Hoàng Tung cũng không ít, gần như ai cũng có bạn bè ở hai nơi này. Có những người này giúp đỡ bắc cầu thì cho dù các danh sĩ có không thèm để mắt tới Hoàng Tung nhưng vì nể mặt bạn bè vẫn sẽ gặp một lần.
Còn về việc Hoàng Tung có thể thu phục được bọn họ hay không thì phải dựa vào bản thân anh ta thôi.
Quay một vòng lại khiến Hoàng Tung vơ được không ít hạt giống tốt. Bởi vì Uyên Kính tiên sinh ở mãi nơi Hoàn Châu xa xôi nên thư viện Lang Gia có vẻ rất yên lặng.
Trình Tĩnh thân là học trò đầu tiên của Uyên Kính tiên sinh, rất lâu anh ta mới có cơ hội về quận Lang Gia một chuyến, tất nhiên phải đi thăm sư mẫu rồi.
Phu nhân của Uyên Kính tiên sinh lắc đầu với Trình Tĩnh: "Thầy con cũng thật là, ông ấy nói chỉ đi dăm ba tháng rồi về, bây giờ dù nói thế nào cũng không chịu quay về. Nếu không phải ông ấy cũng có tuổi rồi thì ta có khi còn nghi ngờ ông ấy bị tuyệt sắc giai nhân nào câu mất hồn rồi... Dạo này đến thư cũng không gửi về."
Trình Tĩnh khẽ cười, yên lặng lắng nghe.
"Nếu như không phải Ngũ nương và Thành Doãn hiếu thuận thì sư nương nhất định sẽ dẫn người đến Hoàn Châu xem sư phụ con bị ai câu mất hồn không muốn về."
Trình Tĩnh nghe thấy hai chữ "Thành Doãn" mới nhớ ra hắn là trượng phu của tiểu sư muội.
Nhiếp Tuân, tự Thành Doãn.
Ánh mắt của sư phụ nhà mình thế nào Trình Tĩnh biết rất rõ. Con rể mà đến ông cũng hài lòng đương nhiên sẽ là rồng trong biển người. Trình Tĩnh nổi lên chút tâm tư, dự định viết một bức thư chào hỏi đến gặp vị "em rể" này xem thế nào.
Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì Nhiếp Tuân quả thực là mỹ nam khôi ngô tuấn tú khó gặp. Đặc biệt là nốt chu sa ở ấn đường của hắn, đỏ tươi chói mắt, làn da trắng nõn ngọc ngà còn đẹp hơn phụ nữ ba phần.
Anh ta vẫn luôn cảm thấy Ngũ nương đối mặt với người chồng như vậy thì áp lực sẽ cực kỳ lớn. Người đã đẹp lại còn tài hoa, tính cách kiên cường, đáng được gọi là quân tử.
Hoàng Tung nhìn một cái, khẽ nói với Trình Tĩnh: "Hữu Mặc, huynh nói xem vị Nhiếp Thành Doãn này có thể không..."
Trình Tĩnh nói: "Có thể thử."
Không chủ động cướp nhân tài thì sớm muộn cũng sẽ rơi vào tay Liễu Hi.
💬 Bình luận chương