* ra bởi nhà trường, cậu đã sai lầm khi vào đây học.
Cậu thở dài nhìn ánh mắt của hai kẻ đối diện, họ thực sự muốn cướp đoạt Shinobu từ cậu, nhưng họ đã sai lầm, không có một ai, hay bất cứ thứ gì, được cướp lấy đi người thân từ cậu cả, thay dám nói những từ đó trước mặt cậu.
Chính vì vậy, khi nghe hai người này nói cướp đi một con thú đã đi theo cậu, trung thành với cậu bao nhiêu năm, trong lòng cậu đã ẩn uất sự phẫn nộ.
"Nếu hai người chịu rời đi với một lời xin lỗi kèm với câu 'chỉ là trò đùa', tôi sẽ bỏ qua chuyện này."
"Nhưng xin lỗi, chúng ta không làm điều đó ở đây, Ayana."
"Hiểu rồi."
Con phượng hoàng bay một vòng quanh cô gái, tạo nên một ngọn lửa che khuất tầm nhìn, sau đó nó bay thẳng vào lòng ngực của cô gái kia.
Một lúc sau, với một nụ cười man rợ, cô gái nhìn cậu.
"Cậu rất mạnh chàng trai à, nhưng khi chúng ta đã hợp nhất với nhau, chúng ta còn mạnh hơn cậu nhiều, đó chính là kĩ năng giữa linh thú và người bảo hộ linh thú !"
Hai ngọn lửa chập chờn xuất hiện tay cô gái mà không lấy một giây niệm phép, nó sẽ khiến những người xung quanh trở nên ngạc nhiên vì khả năng của cô, nhưng cậu thì không, đôi mắt vô cảm có đôi chút tức giận được kìm nén, cậu nói với cô.
"Nhìn sang hướng bên phải."
*Chátttt !
Nghe theo lời cậu, cô quay liếc đôi mắt mình về hướng bên phải, ăn thẳng một cú tát của ai đó khiến cô bay về hướng còn lại, đảo mắt nhìn cậu trong khi giữ chỗ bị tát của mình bằng hai tay, cú tát đó đau vô cùng, nhưng với khả năng hồi phục của phượng hoàng, vết thương đó cũng sẽ mau lành, nhưng có lẽ sẽ mất 1 tiếng, hiện tại khả năng của phượng hoàng chỉ làm giảm nổi đau mà cô tiếp nhận, nhưng nó vẫn rất đau.
Tuy vậy, cô lại chẳng thấy bất cứ sự di chuyển của cậu cả,cậu vẫn đứng yên ở đó suốt, vậy thứ đã tát cô? Cô không rõ, thứ cô đang chú ý là từng nhất cử nhất động của cậu.
Nhìn cô gái bị ngã sang một bên, đôi mắt cậu cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên nói tiếp.
"Cô có thể đi theo trêu chọc dù cho là gì đi chăng nữa, nhưng đừng nghĩ đến việc cướp lấy người thân của tôi, không thì"
Đưa tay mình chỉ về hướng cô, như thể đang ra câu lệnh nào đó, cơ thể cô bỗng như bị một xiềng xích trói lại nhưng cô không thể thấy được nó, mà chỉ có thể cảm nhận thông qua cơ thể mình, sợi xích ngày dần xiết chật cô hơn khiến cô phải la lên, có một điều kì lạ đã xảy ra, sự hồi phục của phượng hoàng không còn tác động gì với cô nữa, nó khiến cô cảm thấy rất đau đớn.
"Suy cho cùng, tôi cũng không muốn giết người bữa bãi, nhớ rằng hãy dùng từ tử tế khi nói về người thân của tôi. Và đừng tiết lộ chuyện hôm nay cho người khác biết nhé? Nếu cô muốn con phượng hoàng của mình, cuộc đời cai giữ linh thú của gia tộc mình đến đây kết thúc thì cứ việc."
Cậu thả tay mình xuống, đồng thời cô cũng ngã xuống theo, sự hồi phục của phượng hoàng cũng đã trở lại, nếu không thì cô đã bị gãy mất mấy khúc xương.
Về phần cậu, chỉ đi trở về hướng ký túc xá của mình với khuôn mặt vô cảm.
"Thứ đó.. Nó là cái gì.."
"Nghe có vẻ không hài lòng, nhưng chúng ta không nên dính dáng tới hắn ta nữa, ta đã quá khinh thường hắn, chắc chắn hắn đã thức tỉnh được Quyền Năng nên mới mạnh vậy !"
"Ý ông là.. Hắn ta tương đương với một trong các Lục Đại Tội sao.."
"Có lẽ vậy."
Cả hai nhìn theo hướng chàng trai đi với một đôi mắt có đôi chút phẫn nộ pha lẫn e sợ, họ không ngờ rằng lại có một kẻ nắm giữ linh thú, lại còn là một kẻ có sức mạnh ngang với Lục Đại Tội.
Còn về phía cậu, vẫn đang trở về nhà một cách thật mau lẹ,cậu đã phí thời gian ở đây mà không chuẩn bị đồ ăn tối gì cả, thế nào về cậu cũng sẽ bị mấy cô gái đó than khóc xung quanh cho xem, kèm với việc bản thân bỏ trốn Hibi nữa, không biết cô bé sẽ nổi giận, hay buồn cỡ nào, nó khiến cậu có cảm giác bất an.
"Thật là một buổi chiều tồi tệ."
💬 Bình luận chương