Chương 67
Chương 68
Nguyễn Yên nhìn anh, tất cả mọi cảm xúc trong lòng đều bị anh kéo ra, bởi vì như thế mà rung động.
Khi người đàn ông hát xong, cô cảm thấy hốc mắt nóng bừng, cong môi nở nụ cười: “Mạnh Ngôn, tại sao em không phát hiện ra anh lại có thể hát hay như vậy.”
Người đàn ông thấy cô thích thì cong khóe môi lên: “Sau này em muốn nghe bài hát nào thì hãy nói với anh, anh đều sẽ hát cho em nghe.”
“Anh thích ca hát như vậy sao?”
Anh giữ lấy cái ót của cô, ánh mắt chan chứa tình cảm sâu nặng: “Anh thích bởi vì em mà làm tất cả mọi chuyện.”
Anh muốn bất chấp dành cho cô tất cả những thiên vị.
Có thể rất nổi bật nhưng cũng có thể rất đơn giản.
“Anh muốn để cho em phải rung động với anh nhiều hơn một chút mỗi ngày, như vậy sẽ có một ngày em sẽ thích anh.”
Sau khi kết thúc vài ngày du ngoạn trên chiếc du thuyền xa hoa, Nguyễn Yên cùng với Chu Mạnh Ngôn cũng trở về với quỹ đạo của cuộc sống bình thường.
Sáng sớm thứ ba, chiếc Rolls-Royce màu đen đỗ ở bãi đậu xe ngầm của công ty Âu Lạp, Giang Thừa mở cửa xe phía sau ra, thân hình cao lớn của người đàn ông bước xuống xe.
Chu Mạnh Ngôn đi về phía trước, đi theo bên cạnh là Giang Thừa đang nói về chuyện của ngày hôm nay: “Chu tổng, tôi vừa nhận được thông báo từ chủ tịch Âu Lạp, Nguyễn Ô Trình muốn ngài đến văn phòng của ông ta một chuyến, chắc là bởi vì chuyện cổ phiếu giảm giá ngày hôm qua.”
Cuối tuần trước, báo cáo quý trước của Âu Lạp đã được công bố, khi phiên giao dịch vừa mới bắt đầu vào thứ hai, cổ phiếu của Âu Lạp đã trực tiếp giảm 6,9%, mặc dù có một số biến động ở giữa, cuối cùng khi thị trường đóng cửa vào lúc ba giờ chiều, mức giảm biểu hiện là 4,8%.
“Nghe nói Nguyễn Ô Trình…… Tức điên.”
Chu Mạnh Ngôn thong thả và ung dung xoay đồng hồ, nhếch khoé miệng lên: “Đoán được.”
Quý trước Chu Mạnh Ngôn lại tác động lớn đến Âu Lạp làm dao động các thế lực đằng sau của Nguyễn Ô Trình một lần nữa, hơn nữa tiến hành một vòng cải cách kỹ thuật và dây chuyền sản xuất mới.
Giang Thừa nói: “Nguyễn Ô Trình tức giận chắc là không phải bởi vì giá cổ phiếu giảm mà là muốn mượn chuyện này để trút giận với ngài.”
Chu Mạnh Ngôn cong môi: “Cho nên hôm nay ông ta gọi tôi đến đây, tuyệt đối không phải là bởi vì ‘dạy bảo’ đơn giản như vậy.”
Thang máy đi lên và cuối cùng dừng ở tầng lầu của văn phòng chủ tịch.
Khi Chu Mạnh Ngôn bước vào văn phòng thì nhìn thấy Nguyễn Ô Trình đang ngồi ở trước bàn làm việc, mà đứng ở bên cạnh chính là giám đốc tài chính Cam Lư, còn có một số người thân tín của Nguyễn Ô Trình ở công ty đang đứng thành hàng.
Xem ra là cùng muốn hỏi trách nhiệm.
Chu Mạnh Ngôn đi lên trước: “Chủ tịch Nguyễn ——”
Nguyễn Ô Trình dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn dáng vẻ nhàn nhã của anh, sau đó ném báo cáo quý đến trước mặt anh: “Chu Mạnh Ngôn, đây là cách cậu quản lý Âu Lạp với tư cách là tổng giám đốc trong một quý, cậu hẳn là nên xem thử.”
Bởi vì Âu Lạp năm sau liên tục giới thiệu nhân tài đến từ bên ngoài vào dây chuyền sản xuất nên đã tiêu tốn rất nhiều tiền mặt, hơn nữa sản phẩm mới vẫn còn đang trong quá trình sản xuất nên không có cách nào tạo ra lợi nhuận, do đó trên báo cáo quý biểu hiện lưu lượng tiền mặt từ hoạt động kinh doanh là âm năm trăm triệu và lưu lượng tiền mặt từ hoạt động đầu tư cũng là số âm.
Hơn nữa lúc ban đầu sản phẩm vẫn chưa được mở rộng thị trường ra nước ngoài, tỷ suất lợi nhuận giảm đã dẫn đến lợi nhuận tài sản ròng giảm 10%, tỷ suất lưu lượng tiền mặt ròng cũng giảm 5%, lưu lượng tiền mặt từ hoạt động kinh doanh cũng giảm 40%.
Tất cả những chuyện này trong mắt Nguyễn Ô Trình đều là kết quả dẫn đến sau khi Chu Mạnh Ngôn cải cách Âu Lạp.
Nguyễn Ô Trình nói: “Cậu có biết phần báo cáo quý này khó coi như thế nào không? Chắc tôi không cần phải nói với cậu về việc giảm giá cổ phiếu ngày hôm qua đâu đúng không?”
Chu Mạnh Ngôn đan mười ngón tay vào nhau rồi tuỳ ý đặt ở phía trước người sau đó nhìn về phía ông ta: “Trước mắt Âu Lạp đang ở trong giai đoạn đầu nhập, những số liệu này không bình thường sao?”
Cam Lư nói: “Tổng giám đốc Chu, ngay từ đầu chúng tôi đã nói với ngài Âu Lạp căn bản không có cách nào để thích ứng với những cải cách như vậy, hiện tại công ty đang hoạt động vô cùng nặng nề, triển vọng lại không tốt đẹp như những gì ngài đã tưởng tượng một chút nào.”
Mỗi một người có mặt ở đây đều đề cập đến hoàn cảnh và vị trí khó khăn của công ty trước mắt, từng câu từng chữ đều đẩy Chu Mạnh Ngôn đến nơi đầu sóng ngọn gió, cuối cùng người đàn ông nở nụ cười thản nhiên:
“Công ty hiện tại nếu là do tôi quản lý, lãi hay lỗ đều ở trong phạm vi suy xét của tôi. Ánh mắt thiển cận của các người chỉ nhìn thấy hiện tại nên cũng chỉ có thể làm cho Âu Lạp dừng chân tại chỗ.”
Nguyễn Ô Trình nhìn Chu Mạnh Ngôn, nhớ tới kể từ cuộc họp cổ đông lần trước, thế lực của Chu Mạnh Ngôn đã từng bước một xâm nhập vào Âu Lạp, đe dọa đến ông ta, một số cấp dưới có năng lực của ông ta đều chạy toàn bộ đến dưới trướng của Chu Mạnh Ngôn, hiện tại địa vị của ông ta ở công ty dường như sẽ bị mất đi quyền lực.
Nguyễn Ô Trình tuyệt đối không cho phép để xảy ra chuyện như vậy.
Ông ta cười lạnh: “Số liệu là chân thật nhất, cậu đừng nói những lời nói suông ấy ở trước mặt tôi, hiện tại tôi vô cùng hoài nghi năng lực quản lý của cậu.”
“Ồ? Vậy thì chủ tịch Nguyễn có ý định như thế nào?”
“Nhìn vào phần báo cáo quý này, tôi quyết định sẽ tổ chức một cuộc họp hội đồng quản trị vào tuần tới để thảo luận xem có nên đình chỉ chức vụ tổng giám đốc của cậu hay không. Chu Mạnh Ngôn, nếu những cải cách của cậu không hiệu quả với Âu Lạp thì mời cậu hãy yên tâm mà nhận lấy hoa hồng được chia.”
Cảm xúc trong đôi mắt của Chu Mạnh Ngôn sâu không thấy đáy, sau một lúc lâu mới đứng lên, anh nhếch khóe miệng lên, ý cười không chạm đáy mắt:
“Tôi chờ ông thông báo thời gian.”
Sau khi Chu Mạnh Ngôn rời khỏi văn phòng, Cam Lư nói: “Nguyễn tổng, Chu Mạnh Ngôn sẽ không kiêu ngạo được thêm mấy ngày nữa đâu, lần này trình báo cáo quý này cho tất cả các vị thành viên hội đồng quản trị, mọi người đương nhiên sẽ biết lựa chọn.”
Nguyễn Ô Trình cầm lấy tách trà trên bàn rồi mở nắp ra sau đó chậm rãi thổi: “Chiều nay hãy mời cố vấn tài chính đến công ty một chuyến.”
Sau khi rời khỏi Âu Lạp, ở trên xe, Giang Thừa quay đầu lại hỏi người đàn ông ngồi ở ghế sau: “Chẳng lẽ Nguyễn Ô Trình thật sự không nhìn ra Âu Lạp hiện tại đang phát triển tốt hơn sao?”
Chu Mạnh Ngôn đẩy gọng mắt kính mỏng, nhìn máy tính: “Cậu cảm thấy ông ta ngu như vậy sao?”
“Ông ta đến bây giờ vẫn còn còn ý định điều ngài đi...”
“Ông ta muốn loại quyền lợi của tôi không phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ là lúc trước vẫn luôn không tìm được lý do thích hợp, hiện tại cổ phiếu giảm, ông ta đương nhiên sẽ nắm lấy cơ hội lần này.”
“Có điều với thế lực hiện tại của ngài ở Âu Lạp, Nguyễn Ô Trình muốn thông qua hội đồng quản trị điều ngài đi, chỉ sợ là lời nói vớ vẩn.”
“Không nhất định.”
“Sao ạ?”
Dưới thấu kính của chiếc kính gọng mỏng, ánh mắt của người đàn ông lạnh nhạt: “Mục đích cuối cùng của ông ta có thể không phải là điều này.”
Sau khi Chu Mạnh Ngôn trở lại Phạm Mộ Ni thì gọi điện thoại cho Nguyễn Yên, nghe thấy giọng nói lười biếng và mơ màng ở đầu dây bên kia thì biết là cô vừa mới tỉnh ngủ.
Trò chuyện trong chốc lát thì anh đã trêu chọc cô đến khi tỉnh táo hoàn toàn, cô gái ngồi dậy: “Hôm nay anh đã đến Âu Lạp sao?”
“Ừm.”
“Em đã nghe nói một ít về tình hình của công ty.” Nguyễn Yên nhẹ giọng nói: “Đó là về chuyện giá cổ phiếu giảm.”
Anh cười một cái: “Vậy thì Yên nhi có muốn nghe anh giải thích không?”
“Vâng ạ.”
Chu Mạnh Ngôn nói về các mục đích cùng với phương pháp cải cách Âu Lạp gần đây của mình, bao gồm một số tình huống mà anh vốn dĩ đã đoán được trước, nói tóm lại chính là Âu Lạp hiện tại vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển, cần phải đầu tư lớn, tốc độ đi lên sẽ khá chậm cho nên nếu nhìn vào báo cáo tài chính giai đoạn đầu thì sẽ cảm thấy hiệu quả rất nhỏ.
Nhưng thật ra không phải là như vậy, Nguyễn Ô Trình lại muốn ăn hết một lần trở thành một kẻ đứng đầu, đó là điều không thể, rốt cuộc thì lúc trước Âu Lạp đã từng gặp phải khủng hoảng lớn như thế.
Anh nói xong thì mỉm cười hỏi: “Lo lắng anh sẽ làm cho Âu Lạp lâm vào khủng hoảng một lần nữa sao?”
Nguyễn Yên lắc đầu, giọng nói mềm mại: “Không đâu ạ, em tin tưởng anh.”
Không chỉ đơn giản là tin tưởng Chu Mạnh Ngôn có năng lực cùng với sự phân tích của anh, mà còn là tin tưởng những gì mà anh đã nói với cô lúc trước là sẽ làm cho Âu Lạp trở nên tốt hơn.
“Cho dù là đã từng, anh đã từng là thương nhân nhưng anh nhất định sẽ kiếm lại số tiền mà bản thân đã đầu tư, chưa kể hiện tại anh thích Yên nhi như vậy thì nhất định sẽ không làm cho em phải lo lắng.”
Nguyễn Yên lặng lẽ mỉm cười: “Vâng ạ.”
Sau khi nói về chuyện công ty xong, Nguyễn Yên nói hai ngày nữa đoàn phim của bọn cô sẽ phải bắt đầu đi đến nơi khác để diễn kịch nói, lịch trình sắp xếp cụ thể đã được công bố, Chu Mạnh Ngôn muốn cô gửi cho anh một bản sao.
Sau khi trả lời, Nguyễn Yên nghe thấy giọng nói của Giang Thừa ở đầu dây bên kia, vì thế cô để cho Chu Mạnh Ngôn đi làm việc của mình rồi kết thúc cuộc gọi.
Vào buổi sáng, khi Nguyễn Yên đang ở trong phòng sách, trong lúc lướt điện thoại thì nhìn thấy tấm poster rất đẹp mà nhân viên tuyên truyền đã đăng lên công khai trên diễn đàn về chuyến lưu diễn lần này, Nguyễn Yên thuận tay đăng lên dòng thời gian, cũng coi như là tuyên truyền một chút.
Sau một lúc, Nguyễn Yên đang xem lời thoại thì tiếng chuông điện thoại vang lên, cô nhìn thấy đó là cuộc gọi từ Sân Minh Triết.
Cô bắt máy, đầu dây bên kia hỏi hiện tại Nguyễn Yên có bận hay không: “Sáng nay vừa lúc mình không bận cho nên mới gọi điện thoại cho cậu, không làm phiền cậu chứ?”
“Không có, mình cũng không bận.”
Sân Minh Triết lại hỏi tình trạng gần đây của đôi mắt của cô, xác nhận cô đã hoàn toàn lành lặn, khoảng thời gian trước hắn cũng đã biết Nguyễn Yên đã phục hồi thị lực, lúc ấy Chúc Tinh Chi đăng trên dòng thời gian bức ảnh chụp của cô ấy và Nguyễn Yên, sau khi biết được cô đã phục hồi thị lực thì hắn lập tức gọi điện thoại cho cô trước.
Sân Minh Triết nói: “Sau khi ăn Tết mình bị ba gửi đến chi nhánh công ty ở Thành phố R để tập luyện, mình vừa lúc nhìn thấy buổi biểu diễn đầu tiên của [Tĩnh Hồ] của cậu vào cuối tuần này là ở Thành phố R, cũng thật tình cờ, đến lúc đó mình sẽ đến xem cậu biểu diễn.”
“Không cần đâu, thật ra mình chỉ diễn một nhân vật nhỏ mà thôi...”
“Cậu có lời thoại đúng không?”
“Có.”
“Không có lời thoại thì cũng không sao cả.” Sân Minh Triết mỉm cười, trong lòng nghĩ có thể nhìn thấy cô là được rồi: “Cậu cứ xem như mình đi thư giãn tâm trạng một chút, vun đắp tình cảm một chút.”
Thời gian của buổi biểu diễn là vào tối thứ bảy cho nên vào sáng sớm thứ sáu, đoàn phim phải lên đường đến thành phố R.
Sân Minh Triết còn gửi tin nhắn cho Nguyễn Yên nói muốn hắn đến đón cô ở ga tàu cao tốc hay không, Nguyễn Yên uyển chuyển từ chối, cô nói đoàn phim của bọn họ đã sắp xếp xe buýt, đối phương lại nói muốn mời Nguyễn Yên đi ăn tối, nhưng hôm nay cô còn phải đi buổi tổng duyệt nên nhất định là không có thời gian, Sân Minh Triết cũng không ép cô, để cô an tâm chuẩn bị trước.
Buổi tối bận rộn kết thúc, sau khi trở về khách sạn, cô vừa mới tắm xong thì Chu Mạnh Ngôn đã gọi điện cho cô.
“Gọi video nhé?”
Anh hỏi.
“Sao ạ?”
“Muốn nhìn em một chút.”
Nguyễn Yên thẹn thùng muốn từ chối nhưng Chu Mạnh Ngôn vô cùng cố chấp: “Chỉ xem một chút thôi, ừm?”
Cuối cùng cô trả lời một cách không trôi chảy sau đó nhanh chóng ngồi thẳng người, soi gương và chỉnh lại tóc tai rồi mở camera lên, đầu dây bên kia cũng được bật lên, Nguyễn Yên nhìn thấy gương mặt sạch sẽ của người đàn ông, anh dường như còn đang ở trong phòng sách.
Đây là lần đầu tiên bọn họ mở video, tim của Nguyễn Yên đập có chút nhanh, gò má không nhịn được mà hiện lên màu hồng, Chu Mạnh Ngôn lặng lẽ nhìn cô vài giây, cuối cùng bật cười: “Thẹn thùng đến nỗi như vậy sao?”
“…… Không có ạ.” Cô nhỏ giọng ngụy biện.
“Hôm nay bụng có phải là không thoải mái hay không?”
Kỳ kinh nguyệt của Nguyễn Yên đã đến ngày hôm qua. Từ sau lần Nguyễn Yên bị đau bụng do đến kỳ kinh nguyệt khoảng thời gian trước, Chu Mạnh Ngôn đã bắt đầu nhớ chu kỳ hành kinh của cô và không cho cô ăn quá nhiều đồ lạnh.
“Không đâu ạ, em cũng chưa uống đồ lạnh.”
Hai người trò chuyện với nhau, Nguyễn Yên cũng dần không còn cảm thấy căng thẳng như vậy nữa, cô không còn ngồi thẳng như lúc trước mà là ngã xuống trên giường.
Người đàn ông nhìn vào màn ảnh, dây đeo của cô gái không chú ý hơi tuột xuống khỏi vai để lộ ra xương quai xanh trắng nõn xinh đẹp, thế nhưng dáng vẻ của cô vẫn không hay biết gì mà hết sức tập trung chia sẻ rất nhiều chuyện với anh.
Đáy mắt anh tối sầm lại vài phần, anh đột nhiên vô cùng muốn ở bên cạnh cô vào giờ phút này.
Vốn định nói chuyện ngắn gọn trong khoảng mười phút nhưng ai ngờ cuối cùng lại trò chuyện gần một tiếng, khuôn mặt của Nguyễn Yên lộ ra vẻ buồn ngủ, Chu Mạnh Ngôn nhẹ nhàng nói: “Đi ngủ thôi nào, nghỉ ngơi sớm một chút nhé.”
“Vâng ạ, buổi tối tốt lành.”
Sau khi cô cúp máy, Chu Mạnh Ngôn click mở WeChat du lịch lên rồi đặt vé ngay lập tức.
Vào ngày hôm sau, toàn bộ nhân viên của đoàn phim tập trung tại sân khấu kịch để tiến hành tập luyện.
Địa điểm biểu diễn lần này của bọn họ là ở phòng kịch nói lớn nhất của thành phố R, vé bán ra rất khá, không cần đoán cũng biết đêm nay khách đến rất đông.
Vào buổi tối, Nguyễn Yên đang chuẩn bị ở hậu đài thì nhận được một tin nhắn từ Sân Minh Triết: [Mình đến rồi.] hắn còn gửi một bức ảnh của sân khấu kịch.
Nguyễn Yên kinh ngạc trong nháy mắt, không ngờ hắn thật sự đến xem.
Nguyễn Yên nói cô sắp lên sân khấu, có thể không có thời gian để ra ngoài gặp hắn, Sân Minh Triết để cho cô cảm thấy an tâm làm việc của mình, đợi đến khi màn trình diễn kết thúc thì lại nói sau.
Sau khi màn biểu diễn bắt đầu, Sân Minh Triết ngồi ở dưới sân khấu nhìn Nguyễn Yên trên sân khấu, hắn cảm thấy sau khi đôi mắt của cô phục hồi thị lực thì vẫn luôn chói mắt như trước, cho dù chỉ là một nhân vật nhỏ cũng không thể che dấu đi hào quang của cô trong vở kịch nói.
Thật ra vở kịch nói mà Nguyễn Yên đã từng diễn hắn cũng đã xem qua, chỉ là đôi khi âm thầm đến rồi lại lặng lẽ rời đi.
Buổi biểu diễn thuận lợi kết thúc và hạ màn tốt đẹp.
Sau khi Nguyễn Yên thu dọn ở hậu đài xong thì cô đi ra ngoài cùng với một vài diễn viên, khi cô đến bên ngoài đại sảnh, Nguyễn Yên nhìn thấy Sân Minh Triết đang đứng bên cạnh poster, trong tay đang ôm một bó eustoma màu hồng.
Hắn quay đầu lại nhìn thấy cô thì chợt cong môi lên: “Nguyễn Yên.”
Nguyễn Yên cùng với người bạn đi bên cạnh đều sửng sốt, Nguyễn Yên nói với người bạn một tiếng sau đó đi lên phía trước, Sân Minh Triết đưa hoa tới trong tay cô: “Chúc mừng cậu, Yên Yên, buổi biểu diễn đã thành công.”
Nguyễn Yên khẽ nở nụ cười: “Cảm ơn nhé.”
Sân Minh Triết mỉm cười nhìn cô: “Thế nào rồi, gần đây có phải là rất vất vả hay không?”
“Vẫn còn tốt, thật ra nhiệm vụ của mình cũng không phải là nặng lắm.”
“Vậy thì tối nay mình đưa cậu đi ra ngoài ăn tối nhé? Cậu nói xem mấy ngày nay mình hẹn cậu, cậu đều không cho mình mặt mũi, hiện tại buổi biểu diễn đã kết thúc rồi, có thể đi được không? Mình cũng được xem như là một nửa chủ nhà đó.”
Sân Minh Triết nhìn cô, ánh mắt mang theo sự dịu dàng.
Gương mặt của Nguyễn Yên lộ ra vẻ khó xử: “Tối nay mình ——“
Cô còn chưa kịp dứt lời thì đã có một giọng nam lạnh lùng và trầm thấp được truyền đến từ phía trước:
“Tối nay cô ấy không có thời gian.”
Nguyễn Yên nghe thấy giọng nói quen thuộc thì bỗng nhiên ngây người, quay đầu lại thì thấy bóng dáng của Chu Mạnh Ngôn xuất hiện trong tầm mắt của mình.
Người đàn ông mặc áo gió màu xám đen, dáng người cao lớn thon dài, hình dáng của gương mặt tỉ mỉ và rõ ràng, mặt mày sâu thẳm như cất giấu băng tuyết, sắc mặt lạnh đến có chút đông lại, cầm một bó hoa hồng đỏ lớn trong tay.
Khuôn mặt của Sân Minh Triết đột nhiên đông cứng lại.
Trong lúc Nguyễn Yên đang vô cùng kinh ngạc thì nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn đi đến bên cạnh rồi ôm lấy eo của cô.
Nguyễn Yên bị anh làm cho vui mừng cùng với kinh ngạc: “Mạnh Ngôn, anh... Sao anh lại tới đây?”
“Đến đây xem em biểu diễn.” Giọng nói của người đàn ông dịu dàng.
Chu Mạnh Ngôn ngước mắt lên nhìn Sân Minh Triết ở phía đối diện, đáy mắt trở nên lạnh lẽo: “Sân tiên sinh, đã muộn như vậy rồi, không cần cậu phải nhọc lòng đi ăn tối cùng với phu nhân của tôi, cũng không thích hợp.”
Sân Minh Triết nhìn thấy dáng vẻ tuyên thệ chủ quyền của Chu Mạnh Ngôn thì nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng của người đàn ông cách đây một khoảng thời gian trước, khiếp sợ và kinh ngạc.
“Chu Mạnh Ngôn, anh đây là có ý gì?”
“Có nghĩa là để cho cậu tránh xa Yên nhi một chút.” Chu Mạnh Ngôn nhếch môi: “Nói như vậy, cậu nghe hiểu không?”
Sân Minh Triết kinh ngạc nhíu mày: “Giữa hai người không phải là liên hôn thương mại hay sao? Anh không phải là không thèm để ý một chút nào đến Nguyễn Yên hay sao?”
Lúc trước Chu Mạnh Ngôn không phải là không thèm để ý một chút nào đến Nguyễn Yên hay sao?! Lần trước Nguyễn Yên bị thương ở chân, hắn ở trong bệnh viện gọi điện thoại cho Chu Mạnh Ngôn, đối phương lạnh nhạt hơn nữa không quan tâm đ ến cô ấy một chút nào, nhưng sao hiện tại...
Người đàn ông nghe thấy như vậy thì nhả ra mấy chữ lạnh lùng từ đôi môi mỏng của mình:
“Đúng hay không, cậu còn có ý định làm điều gì sao?”
Đồng tử Sân Minh Triết rung lên.
Chu Mạnh Ngôn mất hết kiên nhẫn nhìn về phía hắn:
“Sân tiên sinh, tôi cùng với Nguyễn Yên đã kết hôn, hiện tại tình cảm vô cùng tốt.”
“Tôi xin khuyên cậu không nên lại có ý định thọc gậy bánh xe*, mơ ước người vĩnh viễn không thuộc về cậu.”
*Nôm na là hành động phá ngang, làm ngăn trở công việc đang tiến triển của người khác.
Chu Mạnh Ngôn ôm lấy Nguyễn Yên rồi trực tiếp đưa cô rời đi.
Sân Minh Triết đứng ở tại chỗ, nhíu mi, đôi mắt đỏ rực.
Nguyễn Yên được Chu Mạnh Ngôn đưa ra ngoài, nhớ lại những lời anh vừa tuyên thệ chủ quyền, cùng với thái độ thờ ơ nói chẳng sao cả của anh khi cô đã chủ động giải thích ở trước mặt anh lúc trước, quả thật là khác nhau như trời với đất…
Nguyễn Yên ngẩng đầu lên nhìn quai hàm dưới căng chặt của anh cùng với sắc mặt cực kỳ không vui của anh, áp khoé miệng xuống: “Chúng ta có nên đổi hoa hay không?”
Anh rũ mắt xuống nhìn cô, Nguyễn Yên nhìn về phía trước, chớp chớp mắt, giọng nói rất mềm mại: “Em thích hoa hồng đỏ trong tay anh...”
Chu Mạnh Ngôn lúc này mới phản ứng lại được hóa ra trong tay Nguyễn Yên đang cầm bây giờ chính là hoa mà Sân Minh Triết đã đưa.
Eustoma trong tay Nguyễn Yên bị rút ra ngay lập tức, sau đó hoa hồng đỏ thay thế vị trí, anh lạnh lùng nói:
“Tất nhiên là hoa của anh đẹp rồi.”
Nguyễn Yên phát hiện ra người này ăn dấm sao lại đáng yêu như thế chứ?
Khi ra tới cửa, xe của Chu Mạnh Ngôn đã đợi sẵn ở cửa nhưng Nguyễn Yên lại giữ chặt tay áo của anh: “Em muốn đi dạo phố ở đây mua vài thứ, anh đi dạo với em có được không?”
“Ừm.”
Vì thế hai người đặt hoa vào trong xe sau đó đi về phía trước.
Trên đường phố mờ nhạt, từng luồng ánh đèn lao về phía trước, xung quanh có rất ít người qua lại.
Cổ tay của Nguyễn Yên bị anh nắm lấy, cô nhìn sắc mặt của anh vẫn tối tăm như thế thì hỏi anh: “Hôm nay anh muốn đến đây để tạo bất ngờ cho em sao?”
Giọng nói của anh nhàn nhạt: “Anh đến chậm một bước, thiếu chút nữa thì vợ của anh đã đi cùng với người khác rồi.”
Vừa rồi anh cũng đang đợi ở cửa, ai ngờ anh chỉ tạm thời trả lời điện thoại, khi quay lại thì phát hiện Sân Minh Triết đang đứng ở trước mặt Nguyễn Yên.
Nguyễn Yên cố hết sức kìm nén khóe môi đang cong lên: “Sao anh lại biết em muốn đi cùng với người khác thế?”
Anh rũ mắt nhìn cô: “Anh không đến thì em sẽ đi cùng với cậu ta sao?”
“Vừa rồi em đang muốn từ chối mà...”
“Cậu ta vì em mà đuổi đến tận thành phố R?”
“Sao có thể chứ, cậu ấy chỉ là vừa lúc đến đây công tác mà thôi.”
Chỉ có Chu Mạnh Ngôn sẽ đến vì cô.
Nguyễn Yên thấy anh vẫn không chịu nói lời nào thì bỗng nhiên kéo anh dừng lại rồi mỉm cười nhìn anh:
“Mạnh Ngôn, anh ghen sao?”
“Em cảm thấy thế nào?” Trong lòng anh khó chịu: “Vừa muốn tặng hoa, vừa muốn đưa em đi ăn tối, cậu ta đến bây giờ vẫn còn thích em.”
Ngay khi anh vừa dứt lời thì cô gái đã nhón mũi chân lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng giữ lấy áo của anh rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng xuống môi của anh.
Cô nhìn anh chăm chú:
“Nhưng mà…… Em chỉ thích anh thôi.”
💬 Bình luận chương