Chương 69
Chương 70
“Ngủ đi nào, ngủ ngon nhé.”
Nguyễn Yên dựa vào đầu vai của anh, nhớ lại trong khoảng thời gian này Chu Mạnh Ngôn đã bầu bạn, đầu quả tim trở nên ấm áp.
Cô đột nhiên phát hiện gặp được anh là chuyện may mắn đến như thế nào.
Từ lúc ban đầu anh nói sẽ cho cô một cuộc hôn nhân, cho đến bây giờ lại trở thành anh nói phải cho cô một mái ấm.
Anh thỏa mãn tất cả những ảo tưởng tốt đẹp của cô về hôn nhân cùng với tình yêu.
Mộng đẹp, rốt cuộc cũng trở thành sự thật.
Chu Mạnh Ngôn lại ở cạnh Nguyễn Yên thêm một ngày ở thành phố R sau đó trở về Lâm Thành.
Buổi chiều thứ hai, trong văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Phạn Mộ Ni, Chu Mạnh Ngôn lật xem văn kiện, Giang Thừa gõ cửa rồi đi vào, đi theo phía sau là một người đàn ông mặc âu phục và giày da.
“Chu tổng, cố vấn Lâm tới.”
Chu Mạnh Ngôn đáp lại một tiếng sau đó Giang Thừa đóng cửa lại, Lâm Học bước vào, cuối cùng đứng yên ở trước bàn làm việc: “Chu Tổng ——“
Lâm Học là cố vấn tài chính của công ty Âu Lạp, cũng đã từng đi theo bên cạnh Nguyễn Vân Sơn, hiện tại là người thân tín nhất của Nguyễn Ô Trình, chẳng qua là do Chu Mạnh Ngôn đã sắp xếp cài một người thân tín vào bên cạnh Nguyễn Ô Trình mà thôi.
Người đàn ông khép lại hợp đồng: “Ngồi đi.”
Sau khi Lâm Học ngồi xuống thì hạ giọng: “Chu tổng, tuần trước có một chuyện rất ngoài ý muốn, tôi cảm thấy kỳ lạ nên muốn báo cáo lại với anh một chút.”
“Có chuyện gì?”
Lâm Học nói: “Chủ tịch Nguyễn đã đến gặp tôi vào tuần trước, nói về vấn đề báo cáo quý, tôi đã an ủi ông ta và nói về một chút tình hình tốt của công ty, nhưng ông ta dường như không để trong lòng mà là đột nhiên hỏi tôi —— có ngân hàng tương đối tốt nào có thể đề cử cho ông ta hay không, tiến hành cầm cố cổ phiếu.”
Chu Mạnh Ngôn ngước mắt nhìn hắn: “Cầm cố cổ phiếu?”
Cầm cố cổ phiếu nói một cách tổng quát đó là sử dụng cổ phiếu mà người nắm giữ cổ phiếu sở hữu làm tài sản thế chấp như một sự đảm bảo, xin vay ngân hàng để có vốn và vượt qua cửa ải khó khăn.
Tuy nhiên cầm cố cổ phiếu có rủi ro, nếu giá cổ phiếu tăng thì Âu Lạp và ngân hàng đôi bên cùng có lợi, nếu giá cổ phiếu giảm, công ty có thể không trả được nợ gốc và vốn chủ sở hữu thuộc về ngân hàng.
Buổi chiều hôm đó Nguyễn Ô Trình đột nhiên nhắc đến chuyện này với Lâm Học, đại biểu cho ý tưởng của ông ta về việc cầm cố cổ phiếu, Lâm Học nghi hoặc: “Âu Lạp trước mắt không thiếu thốn về mặt tài chính, hơn nữa hiện tại giá cổ phiếu đang giảm, không còn nhiều dư địa cho việc tăng giá cổ phiếu trong tương lai, ông ta rõ ràng vô cùng lo lắng, không có khả năng tiến hành cầm cố cổ phiếu có rủi ro cao như thế, chủ tịch Nguyễn là có ý gì đây?”
Chu Mạnh Ngôn nghe thấy như vậy thì bỗng nhiên nở nụ cười.
Lúc trước anh đã từng nói, mục đích cuối cùng của Nguyễn Ô Trình không chỉ đơn giản là muốn đuổi anh đi.
Sau lưng ông ta có lẽ còn có thêm chủ ý gì nữa.
“Nếu Nguyễn Ô Trình muốn cầm cố cổ phiếu, nhất định để ý đối với giá cổ phiếu của công ty trong tương lai, nhưng thật ra ông ta lại rất có tự tin.” Người đàn ông nói.
Lâm học gật đầu: “Nhưng ông ta cũng nên biết tình hình gần đây của công ty, chẳng lẽ ông ta đã nắm chắc được điều gì rất lớn hay sao?”
Chu Mạnh Ngôn im lặng sau đó hỏi: “Anh đã trả lời ông ta như thế nào?”
“Tôi vẫn chưa cho ông ta thấy thái độ cụ thể, là muốn đến hỏi ngài trước một chút.”
Sau một lúc trầm ngâm, nơi đáy mắt Chu Mạnh Ngôn lướt qua một tia ý cười rồi nói với giọng bình thản:
“Ông ta muốn sắp xếp thì chúng ta phải phối hợp với ông ta một lần cho thật tốt.”
Nguyễn Ô Trình mở cuộc họp hội đồng quản trị được tổ chức theo đúng lịch trình vào sáng thứ Tư.
Vấn đề cho việc bỏ phiếu hôm nay là liệu có nên tạm thời cách chức Chu Mạnh Ngôn khỏi chức vụ tổng giám đốc hay không, cũng chính là tước bỏ quyền quản lý của anh.
Hôm nay Phùng Trang cũng tới hiện trường, hiện tại lợi ích giữa bà ta và Nguyễn Ô Trình gắn liền với nhau, hiện tại bà ta vẫn đang dựa vào Nguyễn Ô Trình.
Sau khi cuộc hội họp bắt đầu, Cam Lư làm chủ trì, mọi người trước tiên phân tích báo cáo hàng quý, sau đó đưa ra vấn đề về cách quản lý gần nhất của Chu Mạnh Ngôn với các vị giám đốc.
Nguyễn Ô Trình ngồi ở vị trị đầu, nhìn vẻ mặt bình tĩnh như nước của Chu Mạnh Ngôn ở phía đối diện, tưởng tượng ra dáng vẻ của anh một lúc nữa, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Sau khi tường thuật xong, Chu Mạnh Ngôn đưa ra lời giải thích trước tiên, Nguyễn Ô Trình đưa ra một số ý kiến để bác bỏ những gì Chu Mạnh Ngôn đã đưa ra. “Chu tiên sinh, chiến lược cải cách của cậu hiện tại không áp dụng cho Âu Lạp.”
Cũng có các giám đốc khác đến để đặt câu hỏi, tiếng nói nghi ngờ dần nổi lên, Chu Mạnh Ngôn không nói thêm điều gì nữa, Nguyễn Ô Trình liếc mắt về phía Cam Lư, Cam Lư lập tức nói có thể bắt đầu bỏ phiếu.
Qua một lát thì bắt đầu đếm số phiếu bầu.
Có tổng cộng mười vị giám đốc có mặt ở đây hôm nay và kết quả bỏ phiếu cuối cùng là ——
Đồng ý tạm dừng quyền quản lý của Chu Mạnh Ngôn, bảy người.
Phản đối, ba người.
Nguyễn Ô Trình nhìn vẻ mặt đột nhiên chìm xuống của Chu Mạnh Ngôn, trong lòng mừng như điên, khóe môi khẽ nở nụ cười: “Chu tiên sinh, trong khoảng thời gian gần nhất này, anh cũng chỉ có thể buông bỏ trước quyền quản lý của mình.”
Sau khi đi ra khỏi phòng họp, Nguyễn Ô Trình đi đến trước mặt Chu Mạnh Ngôn, ánh mắt lạnh lùng của người kia nhìn về phía ông ta: “Ông thắng.”
Ý cười nơi đáy mắt của Nguyễn Ô Trình càng sâu, ông ta hạ giọng:
“Chu Mạnh Ngôn, cậu vốn dĩ đấu không lại tôi, tôi vẫn luôn là chủ tịch của Âu Lạp.”
Nguyễn Ô Trình đi về phía trước, Chu Mạnh Ngôn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của ông ta, khoé môi dần cong lên.
Trong những ngày này, đoàn phim [Tĩnh Hồ] đã đi diễn ở hai thành phố khác và được mọi người hưởng ứng rất nhiệt liệt.
Buổi biểu diễn cuối cùng vào lúc giữa trưa, sau khi kết thúc buổi diễn tập, Nguyễn Yên đi ăn cơm trưa, một lúc sau điện thoại được gửi đến một vài hình ảnh của Chúc Tinh Chi, cuối cùng là dòng chữ: [Dừng ngựa*, thuận tiện chia sẻ với cậu người phụ nữ đã kết hôn này.]
*Nguyên văn 马住, có thể đây là một Icon, bạn nào biết thì comment cho mình biết với nha.
Nguyễn Yên nghi hoặc nhấn mở hình ảnh thì nhìn thấy dòng chữ đầu tiên là: Làm thế nào để quyến rũ bạn trai.
Nguyễn Yên: ???
Phía bên dưới là muôn vàn phương pháp quyến rũ bạn trai, Nguyễn Yên nhìn thoáng qua thì lập tức đỏ mặt, tim đập loạn xạ. [Cậu lại muốn làm sao!]
Chúc Tinh Chi: [Để cho cậu học thật tốt! Học xong mấy chiêu này, chân giường rung rinh, con cháu đầy đàn.]
Nguyễn Yên: “……”
[Chúc Tinh Chi, mình đánh cậu đấy, lần sau gặp mặt cậu chết chắc rồi!]
Tuần này cô đi công tác ở nơi khác, vô cùng vất vả mới tránh được mấy thảm họa...
Chúc Tinh Chi nằm ngồi trên ghế sô pha ở đầu bên kia, nhìn phản ứng của Nguyễn Yên thì ôm bụng cười to rồi gõ vài chữ: [Không sao, mình đã thử nghiệm bước đầu cho cậu rồi, hiệu quả tuyệt vời luôn.]
Nguyễn Yên: [?? Cậu đi đâu để thí nghiệm? Cậu có bạn trai rồi sao?]
Chúc Tinh Chi nhớ lại vài ngày trước: [Khụ khụ, lúc trước đã thực nghiệm thử rồi.] Cô nói những lời thấm thía để dạy dỗ Nguyễn Yên [Yên Yên cục cưng, cậu vẫn luôn thẹn thùng như vậy là có ý gì hả, chủ động và mạnh dạn hơn một chút xem nào, mình bảo đảm chồng của cậu tuyệt đối sẽ siêu cấp vui vẻ, đối với cậu muốn ngừng cũng không được.]
Nguyễn Yên nhớ lại buổi tối ở khách sạn vào thứ bảy tuần trước, cô chỉ là chủ động đi đến trước mặt Chu Mạnh Ngôn, kéo áo choàng tắm của anh xuống, anh lại giống như là phát điên vậy...
Mặc dù —— anh giống như là thật sự vô cùng vui vẻ.
Cô gái ngồi ăn cơm đối diện Nguyễn Yên ngẩng đầu nhìn cô: “Nguyễn Yên, sao mặt của cô lại đỏ như vậy, phát sốt rồi sao?”
Nguyễn Yên nhanh chóng phủ nhận: “Không có……”
Nguyễn Yên quanh quẩn trong đầu cả nửa ngày, sau khi cơm nước xong, Nguyễn Yên nhấn mở mấy tấm hình kia một lần nữa, cuối cùng đỏ mặt, nhanh chóng ấn lưu lại.
Sau khi buổi biểu diễn buổi tối thuận lợi kết thúc, Nguyễn Yên trở về khách sạn.
Trước khi đi ngủ gọi điện với Chu Mạnh Ngôn, bên kia hỏi cô về tình hình của buổi biểu diễn hôm nay, sau khi Nguyễn Yên nói xong thì nhắc tới: “Có khả năng là phải tới buổi tối chủ nhật em mới về tới nhà.
“Làm sao thế?”
“Đoàn kịch của bọn em muốn đi dạo ở đây, em cũng rất muốn đi.” Nguyễn Yên mỉm cười nói: “Mạnh Ngôn, em về nhà muộn một ngày có được không?”
Nghe thấy giọng nói mềm mại làm nũng với anh của cô, trong lòng người đàn ông lại ước gì có thể làm cho cô trở về ngay bây giờ nhưng cũng chỉ có thể chiều theo ý của cô: “Được rồi, em đi chơi đi.”
Nguyễn Yên lặng lẽ mỉm cười.
Buổi chiều ngày hôm sau, Nguyễn Yên lên tàu cao tốc trở về Lâm Thành.
Tối hôm qua thật ra là cô cố ý lừa Chu Mạnh Ngôn, muốn tạo bất ngờ cho anh khi cô trở về nhà hôm nay. Rốt cuộc mỗi lần đều là anh đến tìm cô và tạo cho cô bất ngờ, lần này cô cũng muốn chủ động một lần.
Sau khi xa cách gần một tuần, cô có thể cảm nhận Chu Mạnh Ngôn sẽ nhớ cô đến nhường nào, bởi vì bản thân cô cũng như vậy.
Sau khi đến Lâm Thành đã là lúc chiều tối, Nguyễn Yên tự mình bắt taxi về nhà.
Cô vẫn còn đang suy nghĩ một lát nữa khi nhìn thấy cô thì Chu Mạnh Ngôn sẽ có ngạc nhiên như thế nào, ai ngờ sau khi về đến nhà thì người giúp việc nói người đàn ông tối nay đã ra ngoài, căn bản không có ở nhà.
Nguyễn Yên giả vờ ở nơi khác, gọi điện thoại cho Chu Mạnh Ngôn báo cáo hành trình của mình và hỏi anh bây giờ đang làm gì, bên kia nói tối nay anh tăng ca ở công ty.
Vốn dĩ cho rằng Nguyễn Yên sẽ về nhà, nếu không trở về, anh ở nhà một mình như vậy còn không bằng ở văn phòng thì hơn.
Nguyễn Yên suy nghĩ một chút rồi nhịn xuống không nói cho anh, cười nói: “Được ạ, vậy anh làm việc đi nhé.”
Sau khi ăn xong bữa tối, Nguyễn Yên đi lên lầu, thu dọn xong hành lý sau đó đi ngâm mình trong bồn tắm.
Nửa giờ sau Nguyễn Yên đứng dậy từ trong nước, quấn một chiếc khăn tắm rồi bước ra khỏi phòng tắm, cô thay chiếc váy ngủ vừa mới mua cách đây khoảng thời gian trước mà vẫn chưa mặc, rồi thoa kem lên người.
Nguyễn Yên lau khô tóc, mái tóc đen xoã xuống trên vai, cô bước đến trước gương, nhớ lại bức ảnh mà Chúc Tinh Chi đã chia sẻ cho cô ngày hôm qua rồi lại nhìn thấy bản thân trong gương, không nhịn được mặt đỏ tai hồng.
Nguyễn Yên khoác lên chiếc váy ngủ một cái áo ngủ tơ tằm rồi đi ra khỏi phòng ngủ sau đó nói với người giúp việc: “Giúp tôi đi lấy một chai rượu vang đỏ lên nhé.”
“Vâng ạ, thưa phu nhân.”
Nguyễn Yên bước vào phòng chiếu trên lầu hai, một lúc sau người hầu bưng rượu đỏ đã được mở sẵn vào rồi giúp cô đóng cửa lại.
Nguyễn Yên chọn một bộ phim yêu thích, thắp hai ngọn nến thơm sau đó tắt đèn, ngồi trên sô pha, rót một ly rượu vang đỏ.
Trong phòng chậm rãi tràn ngập mùi hương thoang thoảng của cam quýt cùng với xạ hương mộc, Nguyễn Yên uống một chút rượu vang đỏ, giữ vững không say, nhưng trong đầu bắt đầu cảm thấy hưng phấn, khiếp sợ cùng với ngượng ngùng lặng lẽ biến mất từng chút một.
Một lúc sau cửa hành lang tầng dưới được mở ra.
Người đàn ông bước vào nhà rồi đi lên lầu sau đó bước lên bậc thềm lầu hai, giữa một không gian yên tĩnh lại truyền ra âm thanh từ trong phòng chiếu.
Chu Mạnh Ngôn sửng sốt rồi xoay người đi về phía phòng chiếu, đứng ở cửa, nghe được rõ ràng âm thanh từ bên trong.
Anh đẩy cửa ra ngay sau đó nhìn thấy Nguyễn Yên đang nằm ngồi trên sô pha ở bên trong.
Cô gái chống khuỷu tay trên gối ôm, nằm nghiêng xem phim, vóc dáng xinh đẹp phập phồng được trải rộng ra. Đường cong lồi lõm rõ ràng, đôi chân thon dài và trắng nõn tuỳ ý đáp xuống, lười biếng mà nhàn hạ, giống như bức hoạ mỹ nhân thời xa xưa, phảng phất lộ ra một vẻ quyến rũ tự nhiên.
Người đàn ông vẫn cho rằng Nguyễn Yên đang ở nơi khác nên khi nhìn thấy cô thì bỗng nhiên ngẩn ra.
Nguyễn Yên nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại nhìn thấy anh, đầu tiên là sửng sốt, đôi môi đỏ mọng chợt cong lên: “Mạnh Ngôn, anh đã về rồi.”
Cô đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi về phía Chu Mạnh Ngôn, nhìn thẳng chăm chú vào anh, ánh sáng trong đôi mắt xoay quanh.
Khi cô vừa mới đi đến trước mặt thì Chu Mạnh Ngôn đã kéo cô vào lòng, bàn tay của Nguyễn Yên khẽ chống lên ngực anh, ngước mắt lên nhìn anh, giọng nói trầm thấp dễ nghe của người đàn ông phát ra: “Trở về trước tại sao lại không nói với anh từ sớm hả?”
Nguyễn Yên dịu dàng mỉm cười: “Có phải là anh bị ngạc nhiên rồi hay không?”
“Ừm.”
Cô nhón chân ôm lấy cổ của Chu Mạnh Ngôn, chủ động dâng lên làn môi đỏ mọng, anh giữ chặt cái ót của cô rồi hôn cô.
Đầu lưỡi của cô chủ động li3m môi anh, hành động của anh đột nhiên dừng lại, vừa định ôm chặt lấy cô thì ai ngờ môi của Nguyễn Yên đột nhiên rời đi, trốn thoát ra khỏi vòng tay anh, bắt gặp đôi mắt đen láy chứa đựng cảm xúc quay cuồng của anh, đáy lòng xuất hiện nụ cười ranh mãnh:
“Mạnh Ngôn, chúng ta xem phim một lúc nhé.”
Yết hầu của người đàn ông trượt lên xuống, anh chịu đựng cảm xúc, nắm lấy tay cô: “Được.”
Anh bị cô dắt đến trước sô pha, anh ngồi xuống, ngay sau đó cô lập tức ngồi lên trên đùi anh.
Trong mắt anh lướt qua một tia cảm xúc, thuận thế ôm lấy eo của cô, anh nghe thấy mùi hương hoa hồng trên người cô.
Nguyễn Yên dùng đầu ngón tay móc lấy cà vạt của anh rồi nhìn anh, trong ánh mắt lơ đãng lại mang theo quyến rũ, Chu Mạnh Ngôn nhìn cô hoàn toàn khác biệt so với lúc trước, ánh mắt tối sầm, giọng nói khàn khàn:
“Lại uống say rồi sao?”
“Em không say.” Cô nhẹ nhàng thổi một hơi bên tai anh: “Thật đấy...”
Anh cảm thấy khi giọng nói của cô phát ra thì một nửa cơ thể như trở nên tê dại, phản ứng bị khơi dậy dễ như trở bàn tay. Anh muốn hôn cô, ngón tay của cô gái đè lại môi của anh, đôi môi đỏ mộng hơi cong lên: “Chúng ta chơi một trò chơi nhé, anh không được phép nhúc nhích, bây giờ chỉ có thể được nhìn thôi.”
Cánh tay Chu Mạnh Ngôn ôm lấy cô nổi lên gân xanh, chịu đựng cô tùy ý chơi đùa.
Ngón tay của cô gái rơi xuống trên dây lưng áo ngủ rồi sau đó nhẹ nhàng kéo ra, cánh tay vuông góc, áo ngủ mỏng manh rơi xuống khỏi người cô.
Ngay sau đó phong cảnh sau chiếc áo ngủ đã hoàn toàn phơi bày ra trước mắt người đàn ông.
Dây váy ngủ cổ chữ V màu hồng củ sen hơi dán vào người Nguyễn Yên làm tôn lên đường cong xinh đẹp lả lướt của cô, cần cổ thon dài như thiên nga, xương quai xanh và bờ vai thơm trắng nõn như ngọc, bên cạnh chiếc nơ con bướm cổ chữ V thấp thoáng hai vật tròn trịa, cảnh xuân chợt hiện ra.
Hô hấp của Chu Mạnh Ngôn ngưng trệ, muốn động nhưng cũng chỉ có thể kiềm chế.
Anh cảm thấy toàn bộ sự tự chủ từ trước đến nay đều dùng hết trong đêm nay.
Nguyễn Yên chủ động cởi dây lưng áo xong, vươn tay nhẹ bám lấy vai anh, ánh mắt như nước vô tội nhìn anh: “Đều tại trên người của anh quá nóng.”
Yết hầu của Chu Mạnh Ngôn trượt lên xuống, bàn tay dán ở phía sau lưng cô muốn đi xuống thì đã bị cô phát hiện, cô khẽ giận:
“Đã nói không được nhúc nhích mà.”
“…… Được rồi, Yên nhi tiếp tục đi.” Giọng nói của anh khàn khàn.
Nguyễn Yên cong môi, nắm lấy cà vạt của anh một lần nữa, giúp anh kéo ra, cố ý chậm rãi cọ xát thân thể ở trong lòng ngực anh: “Từ giờ trở đi em sẽ giúp anh thắt cà vạt vào mỗi buổi sáng, sau đó em sẽ tháo nó ra vào buổi tối, có được không?”
Anh cong môi: “Được.”
Nguyễn Yên kéo cà vạt ra, giúp anh thong thả và chậm rãi cởi cúc áo, cởi đến chiếc thứ ba, cô đột nhiên dừng lại, đôi môi đỏ mọng áp lên vành tai anh, cắn vành tai của anh: “Mạnh Ngôn, mấy ngày nay anh có nhớ em không?”
Anh lên tiếng: “Vô cùng nhớ.”
“Em cảm nhận được, nếu không thì tại sao lại nhanh như vậy...”
Khi giọng nói của Nguyễn Yên phát ra thì cô lập tức cảm nhận được chỗ kia càng thêm rõ ràng, cô ngẩng đầu, nhìn thấy nơi đáy mắt đen như mực quay cuồng của người đàn ông đang cố gắng hết sức để chịu đựng.
Cô cảm nhận được người đàn ông đã cấm dục một thời gian dài rốt cuộc đáng sợ bao nhiêu.
Nhưng bây giờ cô vẫn còn có ý định muốn tiếp tục chơi đùa.
Dù sao cô cũng biết đêm nay anh nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.
Cô nói nhỏ bên tai anh: “Anh vẫn không được động đậy đâu nhé.”
Cánh môi của cô gái di chuyển, rơi xuống bên cạnh cổ rồi sau đó từ từ tiến về phía trước, cuối cùng đôi môi đỏ mọng của cô dán vào yết hầu của anh.
Cô vươn đầu lưỡi ra, li3m xung quanh một chút sau đó nhẹ nhàng gặm c ắn.
“Mạnh Ngôn……”
Tay của người đàn ông dán bên hông cô, gân xanh trên tay nổi lên mạnh mẽ, ánh mắt chìm xuống, cảm thấy toàn thân như mất đi lý trí.
Nghe thấy tiếng hô hấp của anh thay đổi, Nguyễn Yên đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía anh, đôi môi đỏ mọng cong lên, ánh mắt sóng nước mênh mông:
“Tại sao anh không thể chịu đựng được một chút nào thế?”
💬 Bình luận chương