Chương 75
Chương 76
Hai người trò chuyện một lúc, Hứa Hồng Văn cũng đã trở về, đến cuối cùng khi Nguyễn Yên chuẩn bị rời đi thì Gia Gia vừa lúc tỉnh dậy, Nguyễn Yên đi vào thăm cậu bé.
Hứa Hồng Văn sờ sờ đầu của Gia Gia: “Hôm nay mợ đếm thăm con, gọi mợ đi con.”
Gia Gia mấp máy môi rồi mỉm cười với cô, giọng nói rất nhẹ: “Cháu chào mợ ạ.”
Nguyễn Yên nhìn nụ cười nhợt nhạt của cậu bé mà trong lòng trào dâng một nỗi xót xa.
Hứa Hồng Văn cũng cùng đi với vợ ra khỏi phòng bệnh: “Em dâu, vừa rồi ba mẹ của tôi gọi điện cho tôi, nói muốn đến đây gặp mặt em để nói lời xin lỗi, hay là em ở lại một chút nữa được không?”
“Không cần phải xin lỗi với tôi đâu, nếu thật sự muốn xin lỗi... Hẳn là nên xin lỗi với Mạnh Ngôn và ba mẹ của anh ấy.”
Nguyễn Yên nhìn hai vợ chồng rồi bình thản hỏi thêm một câu:
“Có điều đã qua nhiều năm như vậy, hiện tại bọn họ mới hiểu được hay sao?”
Bây giờ cần sự giúp đỡ thì mới biết được phải xin lỗi hay sao?
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Nguyễn Yên lên xe, Diệp Thanh đang đợi ở trên xe.
“Thưa phu nhân, thế nào rồi ạ?”
Nguyễn Yên nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa sổ, thấp giọng lẩm bẩm: “Đứa nhỏ bị bệnh... thật sự vô tội.”
Nguyễn Yên không nói chuyện đã đến bệnh viện với Chu Mạnh Ngôn, cũng không muốn để cho anh phải vì chuyện này mà phân tâm.
Buổi chiều tối người đàn ông về đến nhà, hỏi người giúp việc: “Phu nhân đã ăn cơm chưa?”
“Hiện tại phu nhân đang ở phòng bếp ạ.”
Anh đi đến phòng bếp thì nhìn thấy Nguyễn Yên đang đứng đưa lưng về phía anh ở trước bàn nấu ăn, trong tay đang cầm cục bột.
Anh nhẹ nhàng đóng kín lại cửa phòng bếp rồi đi vào bên trong.
Nguyễn Yên xoa bột, trong lúc ấy đột nhiên có một lồ ng ngực rắn chắc dán vào lưng cô, vòng eo bị ôm chặt lấy, hơi thở nam tính thổi quét về phía cô.
Nguyễn Yên quay đầu nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn thì mỉm cười: “Sao anh đi vào mà im lặng thế?”
“Tại vì em quá nghiêm túc.”
Chu Mạnh Ngôn khẽ nâng cằm của cô lên rồi hôn xuống đôi môi đỏ mọng của cô.
Nguyễn Yên xoay người lại thì càng bị anh ôm chặt hơn nữa, cô vừa không chú ý thì đã bị người đàn ông cạy hàm răng ra rồi thâm nhập vào bên trong.
Bàn tay của Nguyễn Yên đang dính bột mì nên cũng không dám đẩy anh ra, tùy ý để anh đòi lấy nụ hôn, từ mạnh mẽ cho đến dịu dàng, cô sợ sẽ có người đẩy cửa tiến vào nên nhịp tim đập vô cùng nhanh.
Sau khi kết thúc một nụ hôn, tiếng cười khẽ của anh vang lên: “Sao gương mặt lại hồng như thế này?”
“Anh đừng chọc em mà, em phải làm bánh quy đã.”
Nguyễn Yên xoay người, vẫn bị ôm như cũ, bỗng nhiên giọng nói thản nhiên của anh vang lên ở sau lưng: “Chúng ta vẫn còn chưa thử qua ở đây đâu.”
Nguyễn Yên phản ứng lại được thì tức giận đến quay đầu xấu hổ trừng mắt nhìn anh, anh ngậm lấy vành tai của cô, hơi thở ấm áp:
“Sau này làm một lần ở đây, có được không?”
Nguyễn Yên tưởng tượng đến hình ảnh làm cho người ta phải mặt đỏ tai hồng kia: “...Anh tưởng bở nhé.”
Người đàn ông này cứ hở ra là muốn đưa cô đi giải khóa những cảnh tượng mới, vậy thì sau này làm sao cô có thể chuyên tâm làm bánh quy trong bếp được nữa!
Chu Mạnh Ngôn hỏi cô đang làm cái gì: “Không phải vừa rồi em đã nói rồi hay sao, là bánh quy.”
“Là bánh mà lúc trước em đã dạy cho anh đúng không?”
“Đúng vậy, làm cho anh ăn thử cái gì gọi chính tông.”
Anh cười: “Được, vậy thì anh đây phải học lại cho thật tốt với Yên nhi ở đây mới được.”
Lò nướng vang lên một tiếng đinh, Nguyễn Yên nói: “Khay nướng đầu tiên xong rồi, anh nếm thử trước đi.”
Cô cầm lấy bao tay muốn đi qua thì đã bị anh lấy đi: “Để anh.”
Chu Mạnh Ngôn lấy khay nướng ra.
“Thế nào ạ, thành quả không tồi đúng không?”
“Ừm, rất ngon.”
Miếng bánh cuối cùng cũng cho anh ăn, anh vẫn nói ăn rất ngon.
Nguyễn Yên bị khen đến mức vui mừng hết sức, siêu thỏa mãn, hai người ăn bánh quy, Nguyễn Yên nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, buổi chiều ngày mai em muốn đến trường học một chuyến, bạn cùng phòng của em chụp ảnh tốt nghiệp, các cô ấy muốn em đến.”
“Được.”
Sáng sớm ngày hôm sau, Nguyễn Yên tỉnh dậy thì Chu Mạnh Ngôn đã rời khỏi nhà.
Cầm lấy điện thoại trên bàn, Nguyễn yên nhìn thấy tin nhắn được gửi đến từ Chúc Tinh Chi: [Bao lì xì Wechat] ngày quốc tế thiếu nhi vui vẻ!]
Nguyễn Yên nhìn thời gian, lúc này mới phát hiện ra hôm nay đã bước vào tháng sáu.
Cô nhận bao lì xì, một tệ sáu, không nhịn được bật cười: [Vui thật đấy ha ha ha.]
Chúc Tinh Chi gọi điện thoại đến: “Thế nào hả, bạn nhỏ Yên Yên, mình yêu cậu lắm đấy, đến cả ngày quốc tế thiếu nhi cũng cho cậu bao lì xì.”
“Mặc dù đã lớn già đầu rồi nhưng vẫn sống vô cùng yên tâm và thoải mái.”
“Thật ra vốn dĩ mình cũng đã quên, nhưng mà đã có một người khác gửi cho mình.”
“Ai lại ấu trĩ như thế?”
“Nam.”
“Nam?”
Chúc Tinh Chi do dự rồi nói: “Yên Yên, có chuyện mình vẫn luôn không nói với cậu, chính là…… ‘Trần tiên sinh’ kia, khoảng thời gian trước mình lại gặp được anh ấy.”
Nguyễn Yên kinh ngạc: “Chính là người trước khi tốt nghiệp cấp ba?!”
“Ừ.”
“Vậy vậy vậy các cậu……”
Chúc Tinh Chi cong môi lên: “Anh ấy càng đẹp trai thì mình càng muốn quyến rũ anh ấy lên giường.”
“...” Nguyễn Yên không còn lời nào để nói: “Chúc Tinh Chi, cậu có thể nói chuyện rụt rè một chút được hay không?”
“Chọc cậu đấy, sẽ không đến mức tình ái làm con tim trở nên mù quáng như vậy đâu, lúc trước người ta bỏ rơi mình, hiện tại mình còn chướng mắt người ta đấy.”
“Quỷ mới tin cậu.”
Nguyễn Yên quá hiểu biết bạn thân của mình, tiêu chuẩn là mê cái đẹp, nhưng cũng lại là một người yêu yết hầu đến kỳ lạ. Bạn nam không chỉ phải đẹp trai mà yết hầu cũng phải vô cùng gợi cảm.
Gương mặt của Chúc Tinh Chi bị cô trêu chọc đến đỏ bừng: “Được rồi không nói nữa! Mình cúp máy đây! Không nói luyên thuyên nữa!”
Nguyễn Yên nở nụ cười bất đắc dĩ.
Khi đang ăn sáng, Nguyễn Yên chụp hình Chúc Tinh Chi đã gửi bao lì xì cho cô chia sẻ với Chu Mạnh Ngôn: [Anh nhìn Chi Chi này, vẫn còn nhớ rõ hôm nay là ngày mấy.]
Người đàn ông ở bên kia nhìn thấy tin nhắn thì sửng sốt, nơi khóe miệng ẩn giấu ý cười: [Em là bạn nhỏ đấy à?]
Nguyễn Yên ngạo kiều*: [Không được sao ạ? Có tính trẻ con mới là bạn nhỏ.]
*Ngoài lạnh trong nóng.
Người này chẳng hiểu sinh hoạt tình thú một chút nào cả.
Chu Mạnh Ngôn: [Ừm, rất ngây thơ.]
“……” Nguyễn Yên tức giận: [Anh mới ngây thơ.]
[Bỏ đi, đàn ông lớn tuổi hơn ba mươi sẽ không hiểu được đâu.]
Chu Mạnh Ngôn: “……”
Đã bị xúc phạm rồi.
Ba giờ chiều, Nguyễn Yên nhận được tin nhắn từ bạn cùng phòng, lên đường đến trường đại học F.
Hôm nay là lớp học ban đầu của Nguyễn Yên và còn có các thành viên của lớp bên cạnh đã ngầm hẹn sẽ cùng nhau chụp ảnh tốt nghiệp, khi xe riêng đến bên đường, Nguyễn Yên nhìn thấy rất nhiều người đang đứng chờ ở phía trước nhà ăn.
Nguyễn Yên xuống xe rồi đi về phía bọn họ, ba người bạn cùng phòng nhìn thấy cô thì chạy lên: “Nhị ca, cậu đến rồi!”
Rất nhiều bạn học ở trong lớp nhìn thấy đôi mắt của Nguyễn Yên: “Ôi Nguyễn Yên, đôi mắt của cậu lành lại rồi sao?!”
“Oa, Nguyễn Yên, đôi mắt của cậu phục hồi thị lực rồi sao?”
Nguyễn Yên gật đầu: “Khoảng thời gian trước đã lành lại.”
“Mặc dù đôi mắt đã lành lại nhưng vẫn không thể tốt nghiệp cùng với bọn mình.” Dương Mộc tiếc nuối: “Năm sau mình nên gọi cậu một tiếng đàn em.”
Một vài bạn học nam đi lên phía trước, người đi đầu chính là nam sinh cột tóc, là bạn học nam đã ngồi ở bên cạnh cô khi Nguyễn Yên đến căn tin của trường lần trước, nam sinh cột tóc mỉm cười dịu dàng với cô: “Nguyễn Yên, hôm nay cậu đến chụp ảnh với bạn cùng phòng sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy thì lát nữa ký túc xá của bọn mình cũng chụp mấy tấm với ký túc xá của các cậu có được không?”
Dương Mộc ở bên cạnh gật đầu: “Ok luôn.”
Cách đó không xa dưới bóng cây, một vài cô gái đang cầm ô che nắng nhìn Nguyễn Yên rồi khe khẽ nói nhỏ: “Đôi mắt của Nguyễn Yên thế mà đã lành lại rồi, mình còn tưởng rằng sẽ không nhanh như vậy đâu.”
“Cậu nhìn cô ta quả nhiên vẫn là được nam sinh yêu thích như thế, nhìn mấy nam sinh kia cứ dán lên giống như li3m cẩu* vậy.”
*Li3m cẩu ‘舔狗’: Đây là một từ lóng thường được dùng trên mạng xã hội ở TQ, nôm na là chỉ trong một mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình nhưng vẫn vứt hết liêm sĩ để theo đuổi.
Tông Tuệ cười cười: “Bốn năm đại học không phải đều là như thế này hay sao?”
Nam sinh cột tóc hỏi Nguyễn Yên: “Tôi đi mua một chai nước, cậu có muốn uống gì hay không?”
Nguyễn Yên xua tay: “Không cần đâu……”
“Khách sáo cái gì hả, nếu không thì uống trà sữa nhé?”
“Nguyễn Yên là người đã kết hôn rồi, các cậu còn ân cần như vậy, không phải nên tránh nghi ngờ hay sao?” Một vài nữ sinh bước tới, Nguyễn Yên quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Tông Tuệ đang đi đầu.
Nam sinh cột tóc ngây người: “Kết hôn?!”
“Chẳng lẽ các cậu không biết sao? Không nhìn thấy nhẫn trên tay của Nguyễn Yên hay sao?”
Vài người xung quanh vẫn còn chưa nghe qua tin tức này thì tất cả đều ngây ngẩn cả người, giọng nói của Tông Tuệ rất lớn, rất nhiều người đều chú ý về phía bên này.
Võ Phương Nhã mở miệng: “Chuyện Nguyễn Yên đã kết hôn cũng chẳng cần cậu phải tuyên truyền ở đây đâu đúng chứ?”
Tông Tuệ nhếch khóe miệng lên: “Tôi chỉ thuận miệng nói mà thôi, cũng không phải chuyện gì khiến cho người khác phải hâm mộ, chỉ là tôi cảm thấy kết hôn trước khi tốt nghiệp…… Thật sự sốt ruột gả chồng như vậy hay sao?”
Dương Mộc muốn đáp trả lại thì đã bị Nguyễn Yên giữ chặt, Nguyễn Yên nở nụ cười nhàn nhạt về phía Tông Tuệ: “Có liên quan gì với cậu sao?”
Đối phương vô tội: “Nguyễn Yên, sao cậu lại nóng tính như vậy, tôi chỉ là nhắc nhở một vài người không nên tiếp tục ôm ảo tưởng mà thôi.”
Ánh mắt lạnh lùng của nam sinh cột tóc nhìn về phía cô ta: “Cậu câm miệng thì cũng chẳng ai nghĩ cậu là kẻ câm đâu.”
Tông Tuệ bị nghẹn lời một lúc.
Nam sinh cột tóc đi đến một bên cùng với vài nam sinh khác, Tông Tuệ cười nhạt một tiếng rồi rời đi cùng với mấy chị em, cô ta chế giễu: “Tôi nói sai rồi hay sao, Nguyễn Yên đã gả cho đàn ông lớn tuổi, đám nam sinh kia còn dùng ánh mắt trông mong mà xem cậu ta như là nữ thần vậy.”
“Nguyễn Yên thậm chí còn không dám nhắc đến chồng của cậu ta vậy mà còn bày ra dáng vẻ kiêu ngạo kia nữa, chẳng biết nói gì hơn.” Người bạn hùa theo.
Nguyễn Yên đứng ở tại chỗ ở bên kia, Dương Mộc an ủi cô: “Không sao đâu, cậu đừng nóng giận, Tông Tuệ kia chỉ là một đứa ngu mà thôi, cái miệng đấy mình chỉ ước gì không thể cho cậu ta hai cái tát mỗi ngày.”
Nguyễn Yên bị chọc đến bật cười: “Không tức giận đâu.”
Cô còn lười phải tức giận.
Sau khi cả hai lớp đều đến đông đủ thì mọi người hẹn nhau đi đến cổng phía nam của trường học, đi đến trước cổng trường để chụp hai bức ảnh tập thể của lớp mình.
Chụp ảnh tập thể xong thì mọi người lại hẹn nhau đi đến một số địa điểm tương đối đẹp trong khuôn viên trường.
Nguyễn Yên đi với bạn cùng phòng, trên đường đi thì Chu Mạnh Ngôn gọi điện thoại cho cô, Nguyễn Yên lập tức nói mình vẫn còn đang chụp ảnh, đầu dây bên kia cũng chưa nói cái gì.
Vào buổi chiều tối, sắc màu của hoàng hôn buông xuống, một nửa bầu trời được nhuộm thành màu xanh hồng nhạt.
Bước vào công viên lá phong, Nguyễn Yên và những người khác chụp ảnh từ trên cây cầu chiếu xuống dưới, vừa lúc những học sinh của lớp khác cũng đến nơi này, lớp trưởng nói phong cảnh ở đây rất đẹp, đề nghị mọi người cũng chụp một tấm ảnh chung ở đây.
Mọi người đứng ở trên con đường trống trải, phía sau là một khu rừng cây rộng lớn, rực rỡ ánh vàng trong ánh hoàng hôn, Nguyễn Yên vốn dĩ đang đứng ở một bên thì Dương Mộc vẫy tay về phía cô: “Cậu cũng đến đây đi!”
“Không được đâu……”
Lớp trưởng nhìn thấy cô: “Không sao đâu, cậu cũng đến đây đi.”
Nguyễn Yên bước tới thì bị bạn cùng phòng vui vẻ giữ chặt lấy đứng ở hàng thứ nhất, Tông Tuệ đứng ở hàng thứ hai mắt nhìn khinh khỉnh.
“Nào nào nào, mọi người hãy nhìn về phía máy ảnh nhé!”
Mọi người đều nhìn về phía trước, trong tầm nhìn của Nguyễn Yên, một chiếc Rolls Royce màu đen xuất hiện từ một ngã rẽ.
“Một hai ba, mọi người hô cà tím nào!”
Chiếc Rolls Royce lái gần về phía bọn họ, càng lúc càng gần.
“Một hai ba, cà tím ——”
Chiếc Rolls-Royce bất ngờ dừng lại ở một bãi đậu xe lộ thiên không xa sau lớp học.
Nguyễn Yên nhìn chăm chú thì thấy bảng số xe quen thuộc, bỗng nhiên ngẩn ra.
Ngay sau đó cửa xe của hàng ghế sau được mở ra, một đôi giày da màu đen cao cấp bước xuống.
Người đàn ông xuống xe rồi đứng thẳng người, đôi chân được bao bọc bên trong quần tây thẳng thớm, dài và thẳng tắp, hướng lên trên là dáng người cao lớn, lướt qua nơi cổ tay của người đàn ông là chiếc đồng hồ màu xanh biển tinh xảo. Anh dựa vào bên cạnh xe, quay sang những học sinh đang chụp ảnh, đường nét khuôn mặt tỉ mỉ bị hoàng hôn nhuốm màu ánh sáng vàng, đôi mắt đen láy chìm trong ánh sáng rực rỡ.
Ánh mắt của mọi người ngay lập tức bị thu hút bởi người đàn ông có khí chất mạnh mẽ, tất cả đều nhất trí nhìn sang, mãi cho đến khi một giọng nói vang lên từ trong lớp ——
“Chu Mạnh Ngôn?!”
Tiếng nói kia giống như tảng đá lớn bị ném xuống.
Mọi người ồ lên: “Người này là Chu Mạnh Ngôn sao?! Mẹ kiếp……”
Tông Tuệ và những nữ sinh khác cũng ngây ngẩn cả người: “Không sai đâu, đúng là Chu Mạnh Ngôn, tại sao anh ấy lại đến trường học của chúng ta...”
Cơ thể của Nguyễn Yên bị bạn cùng phòng xô đẩy: “Nguyễn Yên, cậu nhìn kìa!”
Cô gái nhìn về phía Chu Mạnh Ngôn với vẻ mặt sững sờ, ánh mắt của người đàn ông rơi chính xác vào người cô, nơi khóe mắt ẩn giấu nụ cười như có như không.
Tại sao anh ấy lại ở đây!
Toàn bộ gương mặt của Nguyễn Yên đỏ bừng ngay lập tức.
Ban cán sự lớp làm cho mọi người nhanh chóng chụp xong vài tấm ảnh: “Được rồi, ổn rồi, mọi người về đi.”
Mọi người đi qua một bên, các bạn học trong lớp bỗng nhiên nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn đột ngột đi về phía bọn họ, nhàn nhã đi đến trong sân vắng.
“???”
Nguyễn Yên bị bạn cùng phòng giữ lấy, bắt gặp ánh mắt của anh, nhịp tim tăng nhanh, trong lúc nhất thời không biết có nên đến gần anh hay không, cứ như vậy mà đứng sững sờ ngơ ngác tại chỗ.
Người đàn ông cuối cùng đi đến rồi dừng lại trước mặt Nguyễn Yên, các bạn học xung quanh trong lúc nhất thời cũng tự giác kìm lại cuộc thảo luận.
Chu Mạnh Ngôn rũ mắt đánh giá Nguyễn Yên, trong lúc nhất thời không nói chuyện, Dương Mộc nhìn anh, phá vỡ sự im lặng: “Chu, Chu tiên sinh?”
“Mọi người đã xong việc chưa?” Anh lên tiếng bằng giọng nói nhàn nhạt.
“Đã xong rồi ạ!”
“Ừm.”
“Chu tiên sinh, anh đến đây tìm Nguyễn Yên sao?”
Chu Mạnh Ngôn nhìn về phía sắc mặt đỏ bừng của Nguyễn Yên cùng với dáng vẻ thật sự có ý định muốn vờ như không quen biết với anh, ngay sau đó anh nắm lấy tay của cô rồi cong môi nở nụ cười với những người khác:
“Ừm, tôi đưa bạn nhỏ nhà tôi đi chơi lễ.”
Tác giả có lời muốn nói: Đến Tết thiếu nhi rồi.
Lão nam nhân Chu Mạnh Ngôn đột nhiên muốn sinh hoạt tình thú!!
💬 Bình luận chương