Chương 73
Chương 74
Gương mặt của Nguyễn Yên đỏ ửng, ngay lập tức trở nên thành thật hơn.
Lúc này tiếng đập cửa lại vang lên lần nữa.
Giang Thừa đi đến, sắc mặt không thể tin được, lặng lẽ lên tiếng: “Chu tổng…… Hứa Hồng Văn tiên sinh lại đến nữa, hỏi có thể gặp ngài hay không, anh ta nói chỉ mất thời gian mười phút của ngài mà thôi.”
Chu Mạnh Ngôn nghe thấy như vậy thì nơi đáy mắt lướt qua một cảm xúc trong giây lát, vẻ mặt của anh trở nên lạnh lùng:
“Không gặp.”
“Vâng.”
Sau khi Giang Thừa đi, Nguyễn Yên thuận miệng hỏi: “Người kia là ai thế ạ?”
Chu Mạnh Ngôn mắt đen sâu thẳm, thản nhiên mở miệng: “Chẳng là ai cả.”
Nguyễn Yên nhận ra cảm xúc thay đổi của anh, suy nghĩ một lúc cũng không hỏi thêm nữa, vì thế để cho anh bận việc của mình, còn cô ngồi sang bên cạnh.
Giữa trưa Nguyễn Yên cùng với Chu Mạnh Ngôn cùng nhau xuống lầu ăn cơm, người đàn ông không để cho cô về nhà mà tiếp tục đưa cô trở lại văn phòng.
Nguyễn Yên cảm thấy có chút buồn ngủ nên đi đến phòng nghỉ.
Người đàn ông yên lặng làm việc ở bên ngoài, mãi cho đến khi tiếng chuông của điện thoại vang lên, là một chuỗi dãy số xa lạ.
Sau một lúc lâu anh mới bắt máy, cũng không mở miệng, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng nói cầu xin: “Mạnh Ngôn, cậu có thể để tôi gặp cậu một chút được không, tôi vẫn còn ở dưới lầu công ty của cậu.”
Vẻ mặt của Chu Mạnh Ngôn lạnh băng.
“Tôi cầu xin cậu đấy Mạnh Ngôn, để cho tôi gặp mặt cậu đi, tôi cũng chỉ nói một ít lời mà thôi, cậu làm cho tôi hoàn toàn hết hy vọng cũng được, Mạnh Ngôn, cậu xem chúng ta đã từng thường xuyên chơi với nhau khi còn nhỏ...”
Chu Mạnh Ngôn trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Những ký ức về quá khứ cứ điên cuồng hiện lên trong tâm trí anh, từng cơn ác mộng mà anh không thể vượt qua được bao năm qua giống như một tấm lưới dày đặc siết chặt trái tim anh một lần nữa.
Thủy triều tăm tối cuộn trào.
Khi Giang Thừa tiến vào một lần nữa, đưa cà phê đến, Chu Mạnh Ngôn lên tiếng:
“Có phải Hứa Hồng Văn vẫn còn ở đó hay không?”
“A…… Đúng vậy, Hứa tiên sinh năm phút trước còn gọi điện thoại tới.”
“Để cho anh ta lên đây.”
Chu Mạnh Ngôn nói.
Giang Thừa sửng sốt một chút rồi gật đầu đi ra ngoài.
Ba phút sau, cửa văn phòng bị mở ra, một người đàn ông ăn mặc áo màu đen tay ngắn, sắc mặt tiều tụy đi đến.
“Mạnh Ngôn ——”
Hứa Hồng Văn đi lên trước, nhìn Chu Mạnh Ngôn, biểu tình phức tạp.
Chu Mạnh Ngôn đứng dậy, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn về phía phong cảnh bên ngoài khu tài chính, giọng nói lạnh lẽo: “Nói xong thì lập tức rời đi.”
Yết hầu của Hứa Hồng Văn hoạt động: “Mạnh Ngôn, tôi thật sự không còn cách nào mới phải đến tìm cậu, cũng là ý của ba tôi. Tình hình phát triển của công ty nhà tôi bây giờ rất tệ, rất khó làm ăn trong năm nay...”
“Có liên quan gì với tôi hay sao?”
Chu Mạnh Ngôn ngắt lời của hắn.
Hứa Hồng Văn gục đầu xuống, mấp máy môi: “Cậu có thể…… Mượn anh họ một khoản tiền được không? Nếu không lấy được tiền, công ty nhà tôi sẽ không thể tiếp tục mở được nữa, ba của tôi đã lớn tuổi rồi, bây giờ chỉ có thể ở nhà, chân cẳng cũng không thuận tiện.”
Hứa Hồng Văn nghĩ tới con trai: “Khoảng thời gian trước Gia Gia bị bệnh, hiện tại mỗi ngày đều phải ở bệnh viện, bây giờ tôi đang một mình gánh vác cả gia đình và công ty này, tôi biết tôi không có lý do gì để đến làm phiền cậu, nhưng tôi thật sự cùng đường rồi.”
Chu Mạnh Ngôn quay đầu nhìn về phía hắn, ý cười không chạm đến đáy mắt:
“Anh không cảm thấy cảnh này giống như đã từng có chút quen thuộc hay sao?”
Hứa Hồng Văn ngơ ngẩn, mở miệng lần nữa:
“Số tiền này tôi thiếu nợ này, tôi nhất định sẽ trả lại cho cậu trong vòng năm năm, cậu có thể giúp tôi được không...”
“Tôi dựa vào cái gì để cho các người mượn tiền?” Giọng nói của người đàn ông lạnh như nước trong đêm đông.
Hứa Hồng Văn nhất thời nghẹn lời.
Sau một lúc lâu, hắn mở miệng: “Mạnh Ngôn, tôi biết cậu vẫn còn oán hận ba của tôi năm đó không cho gia đình của cậu một chút giúp đỡ nào, vô cùng xin lỗi, ba của tôi cũng muốn tôi đến đây để xin lỗi với cậu……”
Chu Mạnh Ngôn hỏi lại: “Sau khi nhà của chúng tôi phá sản, tôi nhớ rõ chẳng phải đó là khi nhà của các anh làm ăn tốt nhất hay sao? Tại sao lúc ấy không chịu kiếm nhiều thêm một chút tiền? Tình huống của anh hiện tại, có thể khá hơn so với chúng tôi ngay lúc đó rất nhiều.”
“Mạnh Ngôn, khi đó chúng tôi vẫn còn nhỏ tuổi, dù cho mâu thuẫn giữa gia đình của chúng ta lúc trước là gì đi nữa thì đó cũng là chuyện của thế hệ trước, không liên quan gì đến chúng ta cả.”
“Ồ?” Người đàn ông nhếch khóe miệng lên: “Vậy thì anh còn nhớ rõ anh đã đối xử với tôi như thế nào hay không?”
Hứa Hồng Văn cúi đầu: “Mạnh Ngôn, chuyện quá khứ có thể để cho nó qua đi được không? Tôi biết là nhà của chúng tôi đã làm tổn thương cậu, nhưng mà hiện tại chúng tôi cũng coi như là đã bị quả báo, cho dù cậu có nhìn ra thì chúng ta vẫn là người thân...”
Chu Mạnh Ngôn cầm lấy bật lửa trên bàn, châm điếu thuốc rồi ngước mắt nhìn hắn:
“Những lời này của anh vô cùng giống với khi ấy ba mẹ tôi đã cầu các anh vậy.”
Hứa Hồng Văn im lặng.
Đốm lửa màu đỏ tươi nơi kẽ tay của Chu Mạnh Ngôn lúc sáng lúc tối, nhả khói ra khỏi miệng: “Tôi sẽ không cho các anh mượn một phân tiền nào, hiện tại đã hết hy vọng chưa?”
Hứa Hồng Văn cuộn chặt tay lại: “…… Cậu muốn tôi phải cầu xin cậu như thế nào?”
Mạch nước ngầm nơi đáy mắt của người đàn ông bắt đầu khởi động, sau một lúc lâu mới nở nụ cười rồi quay đầu nhìn hắn:
“Anh có cầu xin như thế nào thì cũng chẳng được lợi ích gì.”
“Cậu nhất định phải máu lạnh như vậy hay sao?” Hứa Hồng Văn hỏi.
“Đây không phải là do lúc trước các anh đã dạy tôi hay sao?”
“Mạnh Ngôn……”
“Đã đến mười phút.”
Khoé mắt Hứa Hồng Văn ửng đỏ: “Tôi muốn mượn tiền đối với cậu mà nói không đáng kể chút nào, khó khăn như vậy sao, những chuyện đã qua kia tôi xin lỗi cậu vẫn không được hay sao?”
Chu Mạnh Ngôn bấm điện thoại: “Đưa Hứa tiên sinh đi ra ngoài.”
Hứa Hồng Văn hoàn toàn mất hết sức lực, gật gật đầu: “…… Tôi sẽ tự mình đi ra ngoài.”
Hứa Hồng Văn bước ra cửa.
Chu Mạnh Ngôn nhìn bóng lưng của hắn, vài giây sau, cửa phòng nghỉ mở ra, Nguyễn Yên đi ra ngoài.
Chu Mạnh Ngôn bắt gặp ánh mắt phức tạp của cô gái, nơi đáy lướt một tia cảm xúc.
Nguyễn Yên đi đến trước mặt anh, vài giây sau, giọng nói nghẹn ngào của người đàn ông phát ra: “Nghe thấy rồi sao?”
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay của anh, giọng nói vô cùng mềm mại: “Vâng ạ.”
Im lặng không một tiếng động.
Vài giây sau, Chu Mạnh Ngôn vươn tay xoa lên đ ỉnh đầu của cô, giọng nói rất nhạt:
“Đi vào trước đi, anh hút thuốc xong đã.”
Nguyễn Yên đành phải gật đầu.
Đi đến cửa phòng nghỉ, cô quay đầu nhìn thấy người đàn ông đứng ở trước cửa sổ sát đất, bóng dáng cô đơn.
Cô biết lúc này anh cần thời gian yên tĩnh nên cũng không dám làm phiền nữa.
Thật lâu sau, cửa phòng nghỉ cuối cùng cũng được đẩy ra.
Chu Mạnh Ngôn đi đến.
Cô ngồi dậy từ trên giường rồi đi đến trước mặt anh: “Mạnh Ngôn?”
Tay bị nắm lấy, anh đi đến trước sô pha, lôi kéo cô ngồi ở trên đùi.
Người đàn ông không nói chuyện, Nguyễn Yên cảm nhận được cảm xúc hạ xuống của anh, trái tim chua xót, ôm lấy anh:
“Mạnh Ngôn, anh có thể nói cho em biết nếu anh không vui được hay không? Em là vợ của anh, em cũng có thể chia sẻ với anh những điều này.”
Cô dựa vào đầu vai anh: “Cũng giống như lúc trước khi em không vui, anh cũng bằng lòng lắng nghe em như thế.”
Sau một lúc lâu người đàn ông vươn tay ôm lấy cô, giọng nghẹn ngào mở miệng nói về những chuyện lúc trước.
“Lúc trước anh đã từng rất thích gia đình cậu họ của mình.”
Năm đó khi công việc kinh doanh của công ty hành lý bọn họ vẫn còn rất tốt, làm cho những người họ hàng xung quanh đều vô cùng hâm mộ, cậu họ Hứa Bằng Vận nhìn thấy ngành sản xuất này có thể kiếm tiền như vậy nên cũng tự mở một xưởng sản xuất hành lý.
Chu Tư Lễ cũng không bởi vì Hứa Bằng Vận đã làm như thế mà lòng sinh khúc mắc, ông còn nói cho Hứa Bằng Vận rất nhiều kinh nghiệm, đưa ông ta theo cùng nhau kiếm tiền.
Hai người mặc dù chỉ là quan hệ hợp tác nhưng thật ra Hứa Bằng Vận vẫn luôn ngầm ghen ghét Chu gia.
Sau này khi Hứa Bằng Vận làm ăn ngày càng tốt hơn thì tìm lấy cái cớ để không hợp tác với Chu Tư Lễ nữa, ông ta định phát triển lớn mạnh một mình, trở thành đối thủ cạnh tranh với công ty của Chu Tư Lễ.
Dần dần mặc dù hai nhà vẫn còn liên lạc với nhau nhưng Chu Tư Lễ cũng cảm nhận được thái độ không nóng cũng không lạnh của Hứa Bằng Vận đối với bọn họ, Chu Tư Lễ cũng có thể hiểu được, rốt cuộc thì mối quan hệ hiện tại của bọn họ đã xen lẫn lợi ích.
Ông cũng không nói với con trai mình về những mâu thuẫn làm ăn kia, cho nên hai anh em họ Chu Mạnh Ngôn cùng với Hứa Hồng Văn vẫn thường xuyên chơi với nhau.
Hứa Bằng Vận cũng không giận chó đánh mèo chuyện của người lớn lên trên người của hai đứa nhóc cho nên khi Chu Mạnh Ngôn đến Hứa gia, đôi khi Hứa Bằng Vận sẽ dẫn anh cùng với Hứa Hồng Văn cùng nhau đi ra ngoài chơi, Chu Mạnh Ngôn cũng vô cùng thích cậu họ của mình.
Mãi cho đến trước khi Chu gia phá sản, nhà của hai người mặt ngoài vẫn còn giữ quan hệ rất tốt đẹp.
Nhưng mà sau khi phá sản, tất cả đều thay đổi.
Chu Tư Lễ tìm Hứa Bằng Vận để vay tiền, Hứa Bằng Vận mặt ngoài an ủi, nói qua mấy ngày nữa sẽ mượn tiền cho bọn họ, nhưng thật ra qua thêm mấy ngày, lại qua thêm mấy ngày nữa, lặp đi lặp lại nhiều lần thoái thác.
Thậm chí cướp đoạt việc làm ăn vốn có của Chu Tư Lễ, thuận thế thăng tiến, mạnh mẽ kiếm một khoản lớn.
Những việc này Chu Mạnh Ngôn vẫn còn là một đứa trẻ nên cũng không biết.
Khi đó cậu* nhìn thấy cha mẹ của mình đi khắp nơi để vay mượn tiền vô cùng vất vả, cậu nghĩ có thể giúp cho cha mẹ của cậu chút nào hay không, sau đó nghĩ đến cậu họ vẫn luôn đối xử với cậu rất tốt thì có ý định chạy đi tìm cậu họ, muốn làm người lớn một chút giúp ba ba và ma ma mượn một chút tiền.
*Đoạn này kể về lúc bé của Chu Mạnh Ngôn nên mình sẽ để từ ‘cậu’ nhé.
Cậu cảm thấy cậu họ đối xử tốt với cậu như vậy thì nhất định sẽ giúp đỡ cậu.
Cậu chạy một mình đến Hứa gia, anh họ nhìn thấy cậu thì đưa cậu vào trong nhà, hai người ở trong sân chờ Hứa Bằng Vận trở về.
Buổi tối Hứa Bằng Vận mới về đến nhà, nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn thì hỏi cậu tới đây để làm gì.
Chu Mạnh Ngôn đứng ở trước mặt ông ta, ngửa đầu hỏi: “Cậu ơi, cậu có thể cho nhà cháu mượn một chút tiền được không ạ?”
Cậu nói xong thì Hứa Bằng Vận vỗ vỗ đầu của cậu: “Đây là chuyện của người lớn với nhau, để người lớn giải quyết, một đứa trẻ như cháu thì chỉ nên học hành cho thật tốt, cậu sẽ bàn bạc và trao đổi với ba và mẹ của cháu, cháu về nhà trước đi.”
Chu Mạnh Ngôn bị đưa ra khỏi cửa nhà, cậu đứng trước cửa nhà, đang muốn đi thì nghe thấy giọng nói của mợ được truyền ra từ bên trong:
“Ông nói dong dài với thằng nhóc kia làm cái gì?! Gia đình này rốt cuộc dây dưa mãi không xong, ba mẹ của nó còn gửi một đứa trẻ đến đây, chẳng phải đã nói sẽ không cho gia đình của bọn họ một xu nào hay sao?!”
“Văn Văn, sau này con không được chơi với em họ của con nữa, có nghe hay không, không được để cho nó vào đây nữa! Nó vào nhà của chúng ta sẽ làm dơ bẩn sàn nhà của chúng ta đấy!”
Buổi tối ngày hôm đó Chu Mạnh Ngôn lau nước mắt suốt trên đường trở về nhà.
Cậu không biết hóa ra cậu họ cùng với mợ lại ghét cậu như thế, những mặt ngoài tốt bụng của bọn họ đều chỉ là giả vờ mà thôi.
Sau đó ăn tết, có một ngày là tiệc sinh nhật của Hứa Bằng Vận, Chu gia nhận được lời mời, ba mẹ đưa Chu Mạnh Ngôn theo đến đó.
Bởi vì đã rất lâu rồi không nhìn thấy Hứa Hồng Văn cho nên Chu Mạnh Ngôn đã tiêu hết toàn bộ tiền tiêu vặt của tuần này để mua một bộ trò chơi ghép hình, dành cả một đêm để ghép hình muốn đưa cho anh họ, bình thường bọn họ vẫn thường xuyên chơi trò chơi ghép hình với nhau.
Chu Mạnh Ngôn đi theo ba mẹ, khi đã đến bữa tiệc, cậu gặp được Hứa Hồng Văn thì vui vẻ chạy lên: “Anh họ ơi ——”
Hứa Hồng Văn quay đầu nhìn cậu một cái, trở nên luống cuống, gương mặt không chút cảm xúc: “Em tìm anh có chuyện gì không?”
“Tặng cho anh một bộ trò chơi ghép hình nè, bộ trò chơi ghép hình này có bốn phiên bản, em chỉ mua một bộ, chúng ta có thể ghép hình với nhau vào kỳ nghỉ đông có được không?”
“Anh không rảnh, phải làm bài tập.”
“Vậy em có thể đến nhà tìm anh và làm bài tập với anh được không?”
“Ba của anh không cho em đến nhà tìm anh.”
Chu Mạnh Ngôn cúi đầu xuống, đưa trò chơi ghép hình ra: “Anh họ ơi, cho anh nè……”
Hứa Hồng Văn do dự một chút rồi nhận lấy, xoay người rời đi chưa được hai bước thì đã bị mợ ngăn lại, cầm lấy trò chơi ghép hình trong tay đi: “Đây là đồ vật rẻ tiền gì thế này, thứ lung tung vớ vẩn như vậy cũng lấy về nhà hay sao?! Nhanh chóng ném đi cho mẹ!”
Chu Mạnh Ngôn ngẩng đầu thì nhìn thấy mợ đi đến bên cạnh thùng rác rồi trực tiếp ném trò chơi ghép hình vào.
Chu Mạnh Ngôn ngây người, nhanh chóng chạy đến nhặt trò chơi ghép hình từ trong thùng rác lên thì nhìn thấy mặt trên của trò chơi ghép hình đều đã vỡ nát, còn dính lên một ít nước canh cơm thừa dơ bẩn.
Cậu vô cùng cẩn thận lau sạch đồ vật dơ bẩn đi, vài đứa trẻ chạy đến, nhìn thấy cậu: “Ôi này, đây là thằng nhóc của gia đình bị phá sản đấy!”
“Nhà của mày bị phá sản rồi, mày sống trong cống thoát nước! Mày là con chuột hôi hám!”
Bọn trẻ cướp đi trò chơi ghép hình của cậu rồi ném xuống đất, học người lớn cười nhạo cậu, Hứa Hồng Văn đứng ở cách đó không xa, không nói một lời nào.
Đôi mắt của Chu Mạnh Ngôn đỏ hồng mà nhìn chằm chằm bọn họ: “Mình không phải là con chuột hôi hám.”
“Mày đúng là như vậy, mày đúng là như vậy!”
Sau khi đám trẻ con đùa giỡn xong bị người lớn mang đi, Chu Mạnh Ngôn đứng một mình tại chỗ, Tần Tích đến tìm cậu: “Làm sao thế này? Chúng ta đi ăn cơm nhé?”
Chu Mạnh Ngôn rũ đầu xuống, cất trò chơi ghép hình vào trong túi rồi bị Tần Tích dắt đi.
Một nhà ba người bọn họ ngồi ở một bàn trong góc tối nhất kia, khi ấy Chu Mạnh Ngôn đã ăn cháo cùng với bánh bao rất nhiều ngày, nhìn thấy thịt gà, vịt và cá ở trên bàn, Tần Tích gắp đồ ăn vào trong chén của cậu, cậu lại chẳng có tâm trạng để ăn.
Những người họ hàng ngồi cùng bàn thấy cậu không ăn thì cười nhạo cậu rồi nói vòng vo: “Nhóc con, cậu nhanh chóng ăn cơm nhiều một chút, nhà các người đã bao lâu rồi không được ăn đồ ăn ngon như thế, còn không nhanh chóng ăn nhiều thêm một chút thịt đi chứ?”
Chu Mạnh Ngôn cúi đầu, không nói một câu nào.
Sau đó người một nhà của Hứa Bằng Vận cũng đến bàn này để mời rượu, Chu Mạnh Ngôn cùng với Tần Tích nhìn thấy bọn họ thì đứng dậy, mỉm cười đưa ra bao lì xì mừng tuổi nhưng mà đối phương không nhận lấy, chạm vào độ dày của bao lì xì, ánh mắt quanh co, ném bao lì xì về lại trên bàn rồi mỉm cười:
“Gia đình của các người hiện tại khó khăn như thế này, số tiền này vẫn nên giữ lại cho các người đi thôi, xem như hôm nay mời một nhà ba người các người lại đây để ăn một bữa cơm no.”
Mợ đi đến: “Đúng rồi, vẫn nên để cho con của cô ăn nhiều cơm một chút đi, cô nhìn xem nó đã gầy thành như thế nào rồi.”
Ánh mắt của rất nhiều người nhìn lại đây, nụ cười trên gương mặt của Chu Tư Lễ cùng với Chu Mạnh Ngôn cứng lại, Chu Tư Lễ lại cầm lấy bao lì xì đưa ra một lần nữa: “Làm gì có đạo lý này, cô cứ nhận...”
Hứa Bằng Vận cười một cái: “Giữ cho riêng mình đi, đừng đi khắp nơi để tìm người vay tiền nữa, suốt ngày đuổi theo sau mông người khác để cầu xin, giống như một con chó ghẻ vậy, còn không bằng lấy số tiền này mua cho Mạnh Ngôn một bộ quần áo mới, cậu nói xem có đúng không?”
Toàn bộ gương mặt của Chu Tư Lễ dần dần chìm xuống: “Hứa Bằng Vận, anh nhất định phải nói năng nhục nhã người khác như vậy hay sao?”
“Chẳng lẽ không phải như vậy sao, ánh mắt trông mong đi khắp nơi tìm người quen để vay tiền, tính làm sao mà còn đưa bao lì xì cho tôi, muốn khiến tôi đưa tiền cho anh mượn hay sao?” Hứa Bằng Vận nhìn về phía những người xung quanh: “Mọi người có ai bằng lòng cho Chu gia mượn một ít tiền hay không? Chu gia cũng không dễ dàng đâu, mọi người có ai có lòng tốt giúp đỡ hay không?”
“Hứa Bằng Vận, anh đừng có quá đáng!”
Ngày hôm đó là lần đầu tiên Chu Mạnh Ngôn nhìn thấy ba của cậu tức giận, một nhà ba người bọn họ bị người ta mạnh mẽ giẫm đạp trên mặt đất.
Khi ấy không ai nói giúp cho bọn họ cả, tất cả chỉ muốn xem náo nhiệt hoặc là không dám nói lời nào, cuối cùng bọn họ bị Hứa Bằng Vận đuổi ra khỏi bữa tiệc sinh nhật, Chu Mạnh Ngôn nhìn vẻ mặt chật vật của ba mẹ cậu cùng với những ánh mắt khác lạ từ những người họ hàng xung quanh, giống như từng cây kim đâm vào trong lòng.
Nhục nhã ngập đầu.
Vĩnh viễn không vứt đi được.
Một ngày đó, từng phần từng phần lạnh nhạt cùng với sự nhục nhã đã hợp lại thành thế giới trong mắt của anh.
Đã nếm trải lòng người dễ thay đổi, anh sẽ không bao giờ mong đợi bất kỳ cái gì gọi là tình người trên thế giới này nữa.
Anh hận những người đã chế giễu và mỉa mai kia, cũng hận những người đã thờ ơ và lạnh nhạt đó.
Cho đến tận hôm nay, anh vẫn hận như cũ.
Ai có thể ngờ đến những người đã chế giễu và nhục nhã bọn họ lúc đó, bây giờ ngược lại đi cầu xin bọn họ.
Thật là nực cười.
Chu Mạnh Ngôn nhìn về phía Nguyễn Yên, nơi hốc mắt đỏ rực:
“Lúc trước khi bọn anh cần bọn họ, bọn họ đang ở đâu? Bây giờ lại muốn anh đến giúp đỡ bọn họ... Dựa vào cái gì chứ?”
💬 Bình luận chương