Lưu Tống bên kia trầm ngâm: “Được.”
Hai bên cúp điện thoại, Lưu Tống gọi cho Tăng Vĩnh Ngôn, Âu Dương Duệ gọi cho cảnh sát mặc thường phục bên này thông báo.
Tăng Vĩnh Ngôn đang dẫn theo người lên lầu ở c*̣c thành phố, Viên Bằng Hải sắp xếp cho bọn họ một phòng làm việc. Tăng Vĩnh Ngôn nhận được lệnh, cầm máy bộ đàm gọi một tiếng, mấy chiếc xe chờ lệnh ở lân cận c*̣c thành phố chợt hành động. Một đám người từ trong xe nhảy ra, nhanh chóng lao thẳng vào trong toà nhà.
Viên Bằng Hải, Trâu Úy cùng Tăng Vĩnh Ngôn cũng dẫn người đi xuống lầu.
Cứ ba người đi vào một phòng làm việc: “Các vị, tình huống khẩn cấp, mời rời khỏi phòng làm việc, để điện thoại xuống, không được đụng vào máy tính, xin lập tức phối hợp. Cảm ơn.”
Tất cả mọi người sửng sốt, không biết xảy ra chuyện gì.
Viê Bằng Hải đến mấy văn phòng quan trọng chào hỏi một tiếng, nói phối hợp với bên tỉnh điều tra, một lát nữa sẽ xong việc, bảo mọi người làm theo là được.
Sắc mặt của mọi người đa phần đều không tốt lắm, cũng có người hỏi sao lại thế này. Nhưng không ai biết. Người bên tỉnh nhanh chóng lật xem vật phẩm c*̉a mọi người, chủ yếu là xem điện thoại. Không ít người có hai cái di động, người bên tỉnh yêu cầu mở di động ra, kiểm tra ứng dụng bên trong.
Thẩm Hào cũng có hai chiếc di động, Tăng Vĩnh Ngôn tự mình kiểm tra của anh. Thẩm Hào nói một cái cho công việc, một cái cho việc riêng. Chiếc di động cá nhân kia bên trong chủ yếu là game và ứng dụng chat. Tăng Vĩnh Ngôn nghiêm túc nhìn, hai chiếc di động cũng không có vấn đề gì.
Quách Tuấn cùng những người khác trong trung tâm vật chứng đều rất phối hợp giao điện thoại ra kiểm tra, cũng không tra ra bất kỳ vấn đề gì.
Kiểm tra xong từng phòng làm việc, không phát hiện gì. Viên Bằng Hải bảo mọi người tiếp tục làm việc, ông và Tăng Vĩnh Ngôn trao đổi ánh mắt, hai người đều rất tiếc nuối.
Tăng Vĩnh Ngôn đi theo Viên Bằng Hải chuẩn bị lên lầu, lúc đi ngang qua toilet anh bỗng nhiên chợt loé lên chút phán đoán. “Đợi một chút.”
Tăng Vĩnh Ngôn đi vào toilet nam, Trâu Úy hiểu ý, cô đi vào toilet nữ.
Tăng Vĩnh Ngôn đẩy cửa từng gian phòng, không thấy người. Anh kêu hai người vào, c*̀ng nhau kiểm tra mỗi chỗ một lần. Chỉ chốc lát, một cảnh sát ở trong một phòng vệ sinh hô: “Ở đây.”
Tăng Vĩnh Ngôn chạy nhanh qua, chỉ thấy cảnh sát hình sự kia giơ một cái nắp bồn cầu, trong nắp có dán một cái bịch xốp đựng di động.
Tăng Vĩnh Ngôn mừng rỡ, bảo người lấy túi vật chứng ra.
Viên Bằng Hải chỉ thị: “Giao băng giám sát cho đội phó Tăng, xem ai đã vào toilet.”
Thẩm Hào đứng ở cửa phòng phân tích nhìn toàn bộ, vẻ mặt ngạc nhiên. “Trời, ghê thật. Trong cục chúng ta thật sự có nội gián.”
Khu phố buôn bán bên này. Người mặc thường phục áo khoác xanh nhận được chỉ thị, c*̀ng một người khác ở gần đó đuổi theo phương hướng rời đi c*̉a hai người đàn ông khả nghi kia. Người mặc thường phục áo khoác xám có mũ c*̃ng nhận được mệnh lệnh, tăng tốc đuổi theo hai người kia. Nhưng hai người này một giây trước còn ở trước mặt, một giây sau lại biến mất trong đám người không thấy bóng dáng.
Người mặc thường phục nhìn xung quanh, đợi người sau đến, mọi người chia nhau ra tiếp tục tìm kiếm.
Hai người kia rời khỏi xe Âu Dương Duệ khi đó cẩn thận quan sát phía sau, thấy người mặc áo xanh cũng không theo bọn họ, bọn họ cảm thấy có thể do bọn họ quá khẩn trương, vừa nhỏ giọng thương lượng vừa tính lại đi một vòng, một lúc nữa trở về xem thử.
Đang đi thì một người đàn ông đột nhiên chen trước người bọn họ, đi ở phía trước đưa lưng về phía bọn họ, cũng không quay đầu nhìn bọn họ một cái, chỉ nói: “Các anh bại lộ rồi, tôi tới tiếp ứng, theo tôi.”
Hai người kia sửng sốt, theo bản năng liền đi theo cùng. Người đàn ông kia cũng không quản bọn họ có thể đuổi kịp hay không, đi rất nhanh, quẹo trái, rẽ phải, rất nhanh liền lẩn vào trong đám người. Hai người kia sợ mất dấu, không kịp hỏi nhiều, chỉ lo bước nhanh hơn để đuổi kịp.
Người nọ dẫn bọn họ đến một góc khuất đằng sau một dãy nhà, hai người cảm thấy an toàn, đang muốn hỏi thì người đàn ông kia bỗng nhiên quay đầu lại, ra tay nhanh như chớp, lưng bàn tay bổ về phía yết hầu một người, một tay giữ chặt đầu người kia ấn vào trên tường.
‘Bốp’, người đàn ông bị ấn vào tường nháy mắt ngã xuống, người bị đánh kia kêu c*̃ng kêu không được, mới vừa che yết hầu, bàn tay khác lại bổ tới, lần này bổ vào sau gáy hắn, người đàn ông này cũng theo tiếng ngã xuống.
Quá trình này diễn ra chỉ trong tích tắc, hai người hoàn toàn không có cơ hội vùng vẫy kêu to, cứ như vậy bị đánh bại.
Bonnie ngồi xổm xuống, đeo găng tay sờ soạng trên người hai người này một phen, nhìn đồ vật trên người bọn họ một lần, dùng ngón tay bọn họ ấn mở di động, sau đó sao chép di động c*̉a bọn họ, hoàn thành xong tiến trình Zombie*, sau đó ông để điện thoại c*̉a bọn họ vào lại trong túi áo.
Bonnie làm xong toàn bộ, ung dung rời khỏi. Ông gửi tin nhắn cho Lam Diệu Dương, báo địa chỉ cụ thể, sau đó nói: ‘Người các cậu muốn bắt ở chỗ này.’
Lam Diệu Dương nhận được tin nhắn, nhanh chóng đưa cho Âu Dương Duệ xem. Âu Dương Duệ vừa sợ vừa nghi, lập tức thông báo cho người mặc thường phục.
Lưu Tống bên này gọi tới nói có thu hoạch, tuy không tóm được nhưng c*̃ng có gặt hái. Tăng Vĩnh Ngôn đang mang di động về.
Lam Diệu Dương rất vui vẻ, vỗ Âu Dương Duệ một cái: “Rất được nha, thế nhưng đã sắp xếp xong xuôi, này c*̃ng không phải phế vật.”
Chỉ chốc lát sau người mặc thường phục cũng gọi điện cho Âu Dương Duệ, nói tóm được hai người kia rồi. Hai người kia đều bị đánh ngất xỉu, mới vừa tỉnh, còn đang nằm, giấy chứng nhận, điện thoại gì đó trên người đều thu được. Âu Dương Duệ dặn áp tải hai người đó về.
Bonnie trở lại quán cà phê lầu hai, mỉm cười nói cảm ơn với nhân viên phục vụ. Ông ngồi trở lại vị trí của mình, cà phê còn chút ấm, ông uống một ngụm, lại gửi tin nhắn cho Lam Diệu Dương: ‘Tôi có chứng cứ chứng minh Nghê Lam vô tội, cậu muốn biết liền theo như tôi nói mà làm.’
Âu Dương Duệ kề sát bên Lam Diệu Dương, cùng trừng mắt nhìn di động: ‘Nói cho hắn biết là được.’
‘Trả lời tin nhắn không được, mẹ nó.’ Lam Diệu Dương phát điên.
Tiếp theo tin nhắn lại tới: ‘Hiện tại đi một mình, tắt di động, lấy sim ra, không cho bất kỳ ai có cơ hội theo dõi cậu. Sau đó cậu chọn một nơi an toàn mà chờ, tôi sẽ gặp cậu.’
“Nơi an toàn?” Lam Diệu Dương còn đang phát điên, “Giờ lấy đâu ra nơi an toàn?”
“Cục cảnh sát.” Âu Dương Duệ nói.
“Rắm chó.” Lam Diệu Dương nổi giận, “Hắn khẳng định sẽ không đến cục cảnh sát.”
“Nhưng điện thoại anh tắt máy, lấy sim ra, hắn làm sao biết anh ở đâu?”
Lam Diệu Dương: “…”
Âu Dương Duệ nhập một đoạn tin nhắn vào trong di động, chuyển màn hình cho Lam Diệu Dương nhìn: ‘Hắn hack xe c*̉a anh.’
Lam Diệu Dương trả lời anh: ‘Tôi không quan tâm. Hắn có thể giúp Nghê Lam.’
‘Có lẽ là cạm bẫy.’ Âu Dương Duệ lại đưa điện thoại cho Lam Diệu Dương xem.
‘Tôi đi gặp hắn, hẳn là bạn.’
Bonnie cất đồ, uống xong ly cà phê, nói cảm ơn nhân viên phục vụ rồi rời đi.
Trong phòng bao, Âu Dương Duệ trầm mặt nhìn câu nói sau cùng kia của Lam Diệu Dương, quát: “Nghê Lam rốt cuộc đã nói gì với anh?”
“Tôi đi trước, xong việc gặp mặt.” Lam Diệu Dương tắt điện thoại, lấy sim ra, bỏ vào túi.
Anh đẩy cửa phòng ra ngoài, nói với Trần Châu: “Đưa chìa khóa xe cho tôi. Anh về công ty trước đi, đừng đi theo tôi.”
Trần Châu không rõ chân tướng, vẫn lấy chìa khóa ra.
Lam Diệu Dương xoay người, chỉ chỉ Âu Dương Duệ. “Tối nay chúng ta cập nhật tiếp tình hình.” Nói xong chạy xuống lầu.
Trần Châu nhìn Âu Dương Duệ, Âu Dương Duệ nhìn anh.
Trần Châu hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Âu Dương Duệ nói: “Chính là boss nhà anh tùy hứng làm bậy.”
Trần Châu nói: “Anh muốn đuổi theo thật sao?”
Âu Dương Duệ nhìn anh.
“Dẫn tôi theo.” Trần Châu nói, “Tôi là vệ sỹ c*̉a anh ấy, xe có định vị GPS.”
Chuyện này không có gì để mà do dự, nhất định phải dẫn theo.
Chú thích:
*Tiến trình Zombie: là một thuật ngữ chỉ một tiến trình trong hệ điều hành máy tính. Zombie nghĩa là thây ma tức là tiến trình đó đã chết và bạn không thể “giết” nó thêm 1 lần nữa.
💬 Bình luận chương