Lam Diệu Dương bọn họ vừa vào nhà hàng, Bonnie liền xuống taxi, trong tay ông cầm túi du lịch nhỏ kia.
Ông đi về phía nhà hàng, chưa đến nhà hàng, chỉ ở bên cạnh dạo một vòng, ông thấy được xe Lam Diệu Dương, xác nhận không có ai. Ông bình tĩnh nhìn chung quanh, tới gần giờ cơm trưa, khu buôn bán này vẫn rất nhiều người. Bonnie tránh phạm vi giám sát c*̉a xe Lam Diệu Dương, thoải mái ngồi trên ghế cách đó không xa, mở túi du lịch của ông ra, lấy ra chiếc laptop.
Ông nhìn lướt qua kiểu xe c*̉a Lam Diệu Dương, bắt đầu gõ laptop, một lúc sau ông liền kết thúc thao tác. Ông cầm điện thoại nhìn nhìn, xác nhận không có vấn đề liền bỏ laptop vào trong túi, sau đó xách theo túi tới chỗ xe Lam Diệu Dương.
Bên cạnh có một người phụ nữ dẫn theo một bé gái đi qua, hai người đều nhìn ông. Bonnie cười với cô bé, cô bé kia cũng vui vẻ cười với ông.
Bonnie đi thoáng qua hai người, ông từ bên cạnh đi đến cạnh xe Lam Diệu Dương, dùng thân thể chặn tầm mắt chung quanh, ấn điện thoại một cái. ‘Tách tách’, xe Lam Diệu Dương mở khóa rồi.
Bonnie giống như chủ chiếc xe, ung dung ngồi lên xe. Ông đeo bao tay, lấy laptop kết nối với hệ thống dẫn đường và hộp đen c*̉a xe, truyền số liệu vào trong máy mình, cũng lập trình vài kết nối. Đang tiến hành kết nối, số liệu đang chạy, ông nhìn nhìn kính chiếu hậu, quan sát tình huống xung quanh, không có gì dị thường, không ai chú ý tới nơi này.
Kết nối thành công, tải số liệu xong, Bonnie cất kỹ đồ đạc lại tìm những đồ vật khác trong xe, không có vật khác mà ông cần.
Bonnie xuống xe, ấn điện thoại một cái, ‘tách tách’, xe một lần nữa khóa lại, toàn bộ như thường.
Bonnie đi quanh nhà hàng một vòng, quan sát xong tình hình, sau đó ông đi đến nhà hàng Tây bên cạnh. Lầu hai của nhà hàng Tây này là một chỗ dùng cơm ở vườn hoa ngoài trời, Bonnie lên lầu hai, tìm một vị trí cạnh nhà hàng kia của Lam Diệu Dương ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ rất nhanh đi tới, đưa cho ông thực đơn.
Bonnie bảo nhân viên phục vụ đợi một lát nữa trở lại, ông xem trước một chút. Nhân viên phục vụ đồng ý, đứng ở chỗ hơi xa chờ. Bonnie đeo tai nghe điện thoại trên tai trái, ông lấy ra một cái loa nghe nhạc nhỏ đặt trên bàn, lật thực đơn xem.
Mở công tắc loa nghe nhạc, loa nhỏ hướng cửa sổ phòng ăn chỗ Lam Diệu Dương kia, cửa sổ đầu không có âm thanh Bonnie muốn nghe, ông lật thực đơn, loa nhỏ thoáng đổi góc độ, lúc thử đến cửa sổ thứ ba, Bonnie nghe được giọng Lam Diệu Dương, ông giơ tay phải, gọi nhân viên phục vụ: “Tôi muốn gọi món.”
Trước đó, một cuộc đối thoại diễn ra trên mạng.
Mũ ảo thuật: ‘Di động Liêu Tân vừa mới mở, nhưng tôi vừa nhìn thấy nó liền tắt rồi.’
Maria: ‘Tôi biết. Tôi sẽ xử lý.’
Mũ ảo thuật: ‘Nó chỉ khởi động máy không tới 2 phút. Định vị tại sân bay. Tôi đoán nó nằm trong tay Âu Dương Duệ.’
Maria: ‘Không cần khẩn trương.’
Mũ ảo thuật: ‘Bên trong không biết Liêu Tân lưu gì, trước khi anh ta chết cố ý giấu điện thoại này, khẳng định đã có sắp xếp.’
Maria: ‘Cho dù lưu cái gì, chỉ cần khởi động máy là có thể xóa sạch toàn bộ. Anh không cần lo lắng.’
Mũ ảo thuật: ‘Điện thoại trong tay Âu Dương Duệ, làm thế nào có thể không lo. Tôi cho bác sỹ chứng minh cho cô ấy, chứng minh bệnh tình cùng tinh thần cô ấy không thích hợp để tiến hành thẩm vấn, kết quả thẩm vấn còn nghi vấn.”
Âu Dương Duệ: “…”
“Cái này cho qua, nói chuyện kế đi.” Lam Diệu Dương hiện tại rất có phong phạm tổng tài bá đạo: “Di động Liêu Tân là thế nào? Có manh mối gì?”
“Tối hôm trước, trước khi cậu ấy tới bệnh viện đã gửi di động tới cho ba tôi. Hôm nay ba tôi đưa qua. Tôi lo lắng ba tôi bị để mắt, cũng không để cho ông ra khỏi sân bay, mua vé máy bay ngay tại chỗ để ông trở về. Tôi khởi động máy nhìn, bên trong có phần mềm tôi không biết, bên trong có cuộc đối thoại c*̉a cậu ấy và một người tên là Mũ ảo thuật, hẳn là liên lạc đã lâu rồi nhưng chỉ có mấy cuộc gần nhất, trò chuyện trước kia cậu ấy đều xóa bỏ rồi. Tôi liền nhìn lướt qua, bỗng nhiên nghĩ đến Tần Viễn cùng Paul bọn họ là hacker, tôi nhanh chóng tắt máy, lấy thẻ nhớ di động ra rồi.”
Bonnie nghe bọn họ đối thoại, sau đó thấy được có hai người nhìn không giống như cùng một nhóm lắm.
Hai người kia giống như đang tìm xe, bọn họ ngừng lại trước một chiếc xe, nhìn thoáng qua di động, giống như đang xác nhận.
Bonnie bình tĩnh ăn cơm, tiếp tục quan sát hai người kia.
💬 Bình luận chương