K: ‘Chuyện gây rất lớn nha.’
Maria: ‘Anh có kế hoạch gì không?’
K: ‘Việc này không phải rất tốt sao, fan cuồng điên lên, chuyện gì cũng làm được.’
Maria: ‘Ok. Vậy tôi chuẩn bị tài khoản cho anh?’
K: ‘Không cần, tôi có rồi.’
Paul làm việc trên tay xong, lắp súng lại, sau đó mới đặt vào hộp. “Tình huống thế nào?”
Tần Viễn vừa gõ bàn phím vừa kể lại sự tình cho hắn nghe: “Khương Thành bắt đầu có chút manh động rồi.”
Paul đi tới bên cạnh Tần Viễn, nhìn màn hình của anh ta, trên trang web đều là tiếng Trung, đọc không hiểu. Paul chán ghét nhíu mày: “Không phải cậu vẫn rất thích anh ta sao, nói anh ta rất có ích.”
“Bộ dạng thành thật ngoan ngoãn của anh ta vô c*̀ng làm người yêu thích, nhưng bây giờ mới bắt đầu thú vị đây.”
Paul nói: “Cậu lại muốn thay đổi kế hoạch sao?”
“Không cần, năm ngoái đã đổi rồi, năm nay không thể đổi.”
“Nhưng ngôi sao c*̉a cậu gây ra chuyện như vậy, sau này sao mà chơi được, cảnh sát sẽ theo rất chặt.”
Tần Viễn quay đầu nhìn hắn: “Không phải anh có chuyện cần làm sao? Hay tạm thời anh cứ về Pháp trước đi.”
“Nghê Lam vẫn còn chưa bị áp giải đi.”
“Nhưng anh đã thả tin tức ra ngoài rồi, có lẽ không cần chờ đến lúc Nghê Lam bị áp giải, phía bên Pháp sẽ có động tĩnh.”
“Không, tôi theo Nghê Lam.”
“Trung Quốc không thích hợp với anh, Paul. Không biết ngôn ngữ, bề ngoài lại gây chú ý, quản chế bên này cực kỳ nghiêm. Anh vẫn nên quay về Pháp đi.”
“Cậu sao vậy?” Paul hỏi anh ta.
“Trực giác, Paul, là trực giác. Ván cờ này sẽ rất thú vị, thú vị hơn rất nhiều so với trước kia.”
“Rốt cuộc đã có cảm giác của mười bảy năm trước rồi sao?”
Tần Viễn bật cười: “Người chơi này rất tuyệt.”
“Tôi biết cậu nghĩ gì, tuy tôi không thích chơi trò ván cờ sinh tử nhưng tôi sẽ không bỏ lại cậu không quản.”
Tần Viễn nói: “Tôi chỉ đề xuất anh về nước lo cho tốt chuyện lớn của anh.”
“Tôi vẫn theo sát, nguồn tin bên Pháp sẽ báo cáo tin tức cho tôi.”
“Tùy anh. Dù gì cũng rảnh, vậy thì chuẩn bị sẵn đi, chúng ta thêm chút lửa vậy.” Tần Viễn gõ bàn phím, chỉ chốc lát, trên Weibo có một tài khoản fan của Khương Thành phát ra một cảnh cáo giết người.
‘Tôi thề với lòng mình, tôi nhất định sẽ khiến người đàn bà đê tiện La Văn Tĩnh này phải trả giá.’ Hình minh họa là một tấm poster phim tay nhiễm máu tươi.
Lam Diệu Dương và Nghê Lam vào khách sạn, cùng một khách sạn với La Văn Tĩnh.
Lúc làm thủ tục nhận phòng, Lam Diệu Dương đưa điện thoại cho Nghê Lam xem. Là tin nhắn Alex trả lời, cũng là một dãy tiếng Anh và ký hiệu, anh xem không hiểu.
Nghê Lam nhìn lướt qua, trả lại điện thoại cho anh.
Hai người chia nhau nhận thẻ phòng, cười cười với cô tiếp tân, đồng thời đi về phía thang máy.
“Ông ấy nói điện thoại của Khương Thành tắt máy rồi, ông ấy không truy tung tích được. Nhưng ông ấy hack điện thoại Thôi Canh được. Ông ấy còn tìm được xe của Khương Thành. Hiện tại ông ấy đang ở bên ngoài chỗ Khương Thành, quả thật có rất nhiều phóng viên vây quanh. Ông ấy sẽ tìm cách nghe chút động tĩnh của Khương Thành.”
“Ông ấy có cách gì sao?” Lam Diệu Dương nhớ tới lúc trước anh và Âu Dương Duệ bị nghe lén, đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu chuyện là thế nào.
“Cách thì có rất nhiều, ví dụ như dùng một cái máy tiếp nhận tín hiệu đối diện cửa sổ, thông qua sóng âm để nghe động tĩnh.”
Lam Diệu Dương không kinh ngạc, anh bình tĩnh nói với Nghê Lam: “Hướng ba giờ, ghế sofa thứ hai trong quán cafe, người đàn ông áo khoác đen, tay cầm một quyển sách.”
Nghê Lam nhìn lướt qua: “Mẹ kiếp.”
Người đàn ông xe Honda ban đầu theo dấu cô, giờ lại gặp rồi.
💬 Bình luận chương