“Vậy sao mà phỏng vấn?”
“Trước đó đã ghi âm xong rồi. Anh ta gửi đoạn ghi âm cho tôi rồi.” Lý Mộc quả thực bành trướng tới nổ tung rồi, quá giỏi, toàn mạng đều biết trên tay anh có thông tin. Những người khác xông lên vòng vây phía trước lại không lấy được gì, anh ngồi im trong văn phòng mà có hết rồi.
Nghê Lam nghe được những thứ này cũng nhíu mày hỏi: “Anh ta có lộ ra là tiếp theo đó sẽ làm thế nào không?”
“Không nói. Anh ta đã bị lộ ra như vậy rồi còn muốn làm cái gì?” Lý Mộc hỏi lại: “Trong tay hai người có thông tin gì sao? Có phải hai người đi tìm La Văn Tĩnh rồi? Hình trên sân bay của hai người bây giờ bị chế giễu khắp trên mạng biết không?”
Làm gì mà chỉ biết, Lam Diệu Dương còn muốn đánh người nữa. Rõ ràng là anh chọn đồ đẹp cho Nghê Lam, ảnh chụp cũng rất đẹp, mà đám mắt mù kia dám nói Nghê Lam xấu. Thật là tai bay vạ gió, chuyện yêu đương của Khương Thành Nghê Lam cũng bị lôi ra chửi bới một phen, đúng là mấy đứa thần kinh.
Lý Mộc không chút thương xót hai người bị chửi thành cái dạng gì, anh vẫn lải nhải: “Điện thoại của La Văn Tĩnh cũng tắt máy rồi. Hai người nếu tìm tới chỗ cô ta có thể chụp giùm tôi mấy tấm hình với ghi âm lại cuộc nói chuyện không? Dù sao hai người cũng có một đống chuyện muốn hỏi, thuận tiện hỏi giùm tôi một chút. Nếu có thông tin bùng nổ nhất định phải nói cho tôi biết. Đừng quên hai người đã hứa cho tôi tin tức độc nhất vô nhị.”
“Anh giao ghi âm của Khương Thành ra đây trước đi.” Lam Diệu Dương nói.
“Hả? Cái đó không được.” Phản ứng đầu tiên của Lý Mộc chính là từ chối.
“Không có ghi âm thì không có độc nhất vô nhị.” Thái độ của Lam Diệu Dương kiên quyết, “Không ai giành tiêu đề với anh, nhưng anh không được làm chậm trễ chuyện của chúng tôi.”
Lý Mộc vẫn còn muốn từ chối.
“Không gửi thì anh cứ đợi đó cho tôi.” Nghê Lam nói.
Lời của Lý Mộc vừa ra đến miệng lại nuốt trở về, liền nói: “Được.”
Rất nhanh, Lý Mộc đã gửi đoạn ghi âm tới. Ngoài cửa có người gõ cửa, Lam Diệu Dương đi mở, Lôi Tinh Hà mang theo một hộp quà dạng túi xách nhanh chóng đi đến.
Nghê Lam mở cuộc phỏng vấn của Khương Thành ra, Lôi Tinh Hà lôi món quà trong túi ra, mở ra là một thiết bị nghe lén. Lôi Tinh Hà vừa bố trí vừa điều chỉnh băng tần, phía Âu Dương Duệ đeo tai nghe lên kiểm tra.
Câu hỏi phỏng vấn Khương Thành cũng không nhiều, giọng nói thâm trầm từ tính của anh kể lại quá trình vào nghề của mình, sự giúp đỡ của La Văn Tĩnh giành cho anh. Bọn họ mến nhau, ở chung, La Văn Tĩnh giúp anh đi học bồi dưỡng, sau đó anh có cơ hội quay phim, anh và La Văn Tĩnh thống nhất giấu kín chuyện tình cảm, phát triển sự nghiệp thật tốt trước. Nhưng không ngờ, một khi đã giấu thì không thể lộ ra, kéo dài tới tận bây giờ.
Trong phỏng vấn, Khương Thành đổ hết trách nhiệm lên người mình, anh nói vì quan hệ của mình, La Văn Tĩnh phải nhận rất nhiều thiệt thòi. Cô chẳng những toàn lực ủng hộ sự nghiệp của anh, cũng chịu đựng áp lực người yêu bí mật vì tác phẩm cho anh. Anh không thể cho cô cảm giác an toàn, thậm chí không thể cho cô một ngày xác định công khai. Bây giờ đã không còn bí mật rồi, sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nhưng anh cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh hi vọng thời gian sau này anh còn có cơ hội bù đắp cho La Văn Tĩnh, cũng hi vọng mình và La Văn Tĩnh có thể hạnh phúc.
Nghê Lam tua nhanh tốc độ gấp đôi nghe xong, trong lòng đã nắm chắc.
Lôi Tinh Hà mang máy nghe lén đưa cho cô, Nghê Lam đeo tai nghe vào: “Tôi đi gặp cô ta. Ghi âm này tôi sẽ mang theo.”
Lôi Tinh Hà dùng bộ đàm báo cáo với Âu Dương Duệ: “Nghê Lam đi rồi, đang gõ cửa.”
Âu Dương Duệ nâng ống nhòm trong tay lên: “Tôi không thấy trong phòng có người đi lại.”
Nghê Lam nhấn chuông cửa, lại ra sức gõ cửa. Lỗ tai dán lên cửa, không nghe thấy động tĩnh gì.
“Các anh chắc chắn La Văn Tĩnh ở trong phòng?”
“Đúng.” Vương Mạc đáp, “Người của chúng tôi theo sát, không thấy La Văn Tĩnh rời đi. Đồng nghiệp và nghệ sĩ đi ra ngoài rồi, La Văn Tĩnh thì không.”
Nghê Lam quay lại phòng mình.
Âu Dương Duệ nói: “Trịnh Nhiên kia vẫn còn ngồi ở sảnh, ông ta cũng đang trông chừng, La Văn Tĩnh chắc chắn đang ở trong phòng.”
Nghê Lam nghĩ ngợi, đi đến cửa sổ bỗng nhiễn kéo màn cửa ra. Cô mở cửa sổ, nhìn ra phía ngoài, sau đó khẽ chống bệ cửa sổ, tay bắt lấy khung cửa leo ra ngoài.
“Lam Lam.” Lam Diệu Dương sợ hết hồn.
Âu Dương Duệ suýt nữa tuột ống nhòm khỏi tay.
Lam Diệu Dương vội vàng chạy đến bên cửa sổ: “Em làm gì vậy?”
“Em qua nhìn một chút, tường này khá dễ leo.”
Âu Dương Duệ: “…”
Lôi Tinh Hà: “Đội trưởng?”
Âu Dương Duệ không nói gì, anh nhìn chằm chằm Nghê Lam đang áp bên cửa sổ, nhanh nhẹn tìm điểm bám chân dọc bờ tường, lại vọt người nhảy qua.
Nghê Lam vịn cửa sổ La Văn Tĩnh, đi đến nhìn một chút. Cô thử móc móc, cửa sổ có thể mở ra, cô liền đẩy cửa sổ chui vào. Một lát sau, máy nghe lén truyền đến giọng nói Nghê Lam: “Không có người, La Văn Tĩnh không ở đây, ngay cả hành lý cũng không có.”
Trong sảnh, một người phụ nữ tóc dài dáng cao gầy đi giày cao gót đi tới trước thang máy, cô mặc áo khoác lớn, đeo túi nhỏ, hai tay cầm đầy túi mua sắm, dường như mới dạo phố quay về.
Thang máy xuống rồi, người phụ nữa kia nói với quản lý trực ca không xa đó: “Làm phiền anh, tôi không tiện lấy thẻ phòng, có thể quẹt giúp tôi lầu 12 không?”
Người phụ nữ ăn mặc sang trọng, trang điểm trên mặt vừa khéo, trên tay toàn là túi hàng hiệu, quản lý không chút nghi ngờ khách khí đồng ý, đi qua quẹt thẻ lầu giúp cô.
Người phụ nữ mỉm cười cảm ơn, tiến vào thang máy. Thang máy vừa sắp đóng lại bỗng nhiên một người tiến vào. Người phụ nữ nhìn người đàn ông kia một cái, không nói gì.
Cửa thang máy đóng lại.
Trên lầu phòng 1205, Nghê Lam đang chuẩn bị mở cửa rời đi lại nghe được giọng Âu Dương Duệ nói: “Đại sảnh báo cáo, vừa mới có một người phụ nữ không có thẻ phòng lên lầu 12. Trịnh Nhiên theo sau rồi.”
Nghê Lam lập tức dừng bước.
💬 Bình luận chương