Lam Diệu Dương ghi lại thời gian, trong video anh tìm thấy hình ảnh La Văn Tĩnh và Trịnh Nhiên lần lượt tiến vào đại sảnh. Hai bên không có gì khác thường, đầu tiên đến quầy lễ tân làm thủ tục, sau đó vào thang máy quét thẻ lên lầu. Trong thang máy cũng không có gì khác thường.
Bên Nghê Lam chuẩn bị kỹ càng rồi. Cô chép tất cả hình ảnh từ trong những đoạn video Lam Diệu Dương tìm thấy vào chương trình, sau đó chọn chạy chương trình một lần.
Rất nhanh, máy tính của Nghê Lam đã tìm được hình ảnh của La Văn Tĩnh, Trịnh Nhiên còn có Kiều Nghĩa trong camera giám sát của khách sạn.
Đường Bưu đứng một bên nhìn, cuối cùng đã rõ vì sao Âu Dương Duệ lại sai hai người này tới làm việc này, đây không phải là thêm hai đôi mắt, đây là nhiều hơn rất nhiều mắt, hiệu suất nâng cao gấp trăm lần.
Nghê Lam trích xuất hình ảnh ra, mọi người xem một lần từ đầu đến cuối với tốc độ tua hình nhanh hơn.
La Văn Tĩnh tiến vào khách sạn, La Văn Tĩnh cùng đồng nghiệp ra ngoài công tác, trở lại, lên lầu. Trịnh Nhiên đều đi theo từ xa.
Có một vài đoạn Nghê Lam trả lại tốc độ xem bình thường để nhìn cho kỹ nhưng không nhìn ra được gì.
“Hắn ta làm thế nào biết được lịch trình của La Văn Tĩnh?” Lam Diệu Dương cũng phát hiện ra vấn đề, “Hắn ta giống như có bảng lịch trình của La Văn Tĩnh vậy.”
“Người trong Phong Phạm cho.” Nghê Lam phỏng đoán.
“Chỗ này.” Đường Bưu chỉ vào màn hình, “Mười giờ mười lăm tối, Trịnh Nhiên ra khỏi khách sạn.”
“Nửa tiếng sau hắn ta quay lại.” Lam Diệu Dương nhanh chóng ghi lại thời gian, “Lúc này hẳn là đi đặt phòng ở khách sạn bên cạnh.”
“Nhưng hắn ta không ở bên đó.” Nghê Lam tiếp tục cho hình ảnh chạy.
Thời gian chạy tới bảy giờ sáng, La Văn Tĩnh ra khỏi phòng đi xuống nhà hàng ở lầu 3 dùng bữa sáng.
“Đây là Trịnh Nhiên, hắn ta cũng đi rồi.” Lam Diệu Dương nói.
“Bọn họ còn cùng nhau lấy đồ ăn.” Đường Bưu nói. Trong hình ảnh, hai người đều đứng chờ cà phê trước máy pha cà phê nhưng không nói gì. Camera trong nhà hàng không thể bao trùm toàn bộ khu vực, bọn họ một trước một sau lấy cà phê xong lại tìm đến một chỗ khác lấy đồ ăn, camera không thể quay được. Nhưng thời gian này rất ngắn, rất hợp lý với thời gian lấy thức ăn, lúc La Văn Tĩnh trở lại ống kính quả thực có cầm bánh mì và trứng ốp la.
“Nếu Trịnh Nhiên muốn ra tay trong này chắc là làm được rồi.” Nghê Lam lẩm bẩm nói.
Nhưng không xảy ra chuyện gì.
La Văn Tĩnh nhanh chóng ăn vài miếng, chưa ăn xong đã rời đi. Trịnh Nhiên vẫn ở trong nhà hàng, ăn xong xuôi mọi thứ lúc này mới chậm rãi rời đi.
“Chúng tôi trực ở vị trí này suốt.” Đường Bưu chỉ vị trí của bọn họ.
Trong hình ảnh, La Văn Tĩnh lên lầu, vào phòng, một lát sau có một người đại diện đi vào phòng cô, không bao lâu lại đi ra rồi trở về phòng mình. Sau đó La Văn Tĩnh xách hành lý của mình đi ra. Cô mặc đồ cải trang, mang nón mùa hè, ăn mặc xuềnh xoàng, áo khoác rộng, gu thời trang trung tính, nhìn từ xa căn bản nhận không ra cô.
Trong thang máy cô đứng sau lưng mấy người đàn ông, lúc ra thang máy đi men theo bên cạnh. Không đi ra cửa chính mà đi về phía cửa hông khách sạn.
“Cô ta biết chúng tôi đang nghiên cứu. Trước đó anh vừa tới phòng CCTV không lâu đã nghe nói bắt được người, anh lại nhanh chóng chạy tới, vẫn chưa kịp xem kỹ.
“Hai người bọn họ căn bản không biết nhau.” Lam Diệu Dương kêu lên. Trịnh Nhiên lên lầu trở về phòng một chuyến, cầm hành lý nhỏ liền trả phòng.
Nghê Lam gọi điện thoại cho Âu Dương Duệ: “Anh điều tra thêm balo của Kiều Nghĩa, túi quần áo xem có vật gì nhỏ không? Trịnh Nhiên trong thang máy cố ý kề sát hắn ta, hai người bọn họ không biết nhau, Kiều Nghĩa còn lùi lại quát tháo hắn.”
Nghê Lam tua đoạn này lại xem một lần nữa. Kiều Nghĩa dùng khăn lụa để che chắn yết hầu trên cổ hắn ta, Trịnh Nhiên hình như chú ý đến chi tiết này. Hắn cao hơn Kiều Nghĩa, ánh mắt dò xét của hắn hẳn là phát hiện ra vấn đề.
Âu Dương Duệ lục lại đồ của Kiều Nghĩa một lần nữa, không có gì. Đang định trả lời Nghê Lam nhưng lại nhìn cái áo khoác kia, lại mở ra xem một lần. Trong túi áo khoác quả thật không có gì, nhưng sau lưng áo khoác có buộc cái nơ con bướm.
Âu Dương Duệ đưa tay sờ cái nơ con bướm kia, nhẹ nhàng gỡ ra, hình như bên trong có một vật nhỏ cứng.
Âu Dương Duệ tháo cái nơ ra, một chiếc máy nghe lén nhỏ xinh rơi ra.
Âu Dương Duệ lập tức gọi điện thoại cho Vương Mạc.
Vương Mạc nói: “Hình như hắn ra sân bay.”
“Bắt người. Có lý do bắt hắn rồi.”
Âu Dương Duệ chạy đến phòng CCTV, thấy Nghê Lam bọn họ cũng chạy ra.
Nghê Lam giành nói: “Trịnh Nhiên không phải sát thủ, hắn giúp đỡ La Văn Tĩnh.”
Lam Diệu Dương và Âu Dương Duệ đồng thời nói: “Đã biết La Văn Tĩnh ở đâu rồi.”
💬 Bình luận chương