Nghê Lam cũng quả quyết ấn lầu 3.
Âu Dương Duệ nói: “Đội trưởng Vương, phiền anh đi theo Trịnh Nhiên. Phía người phụ nữ kia để chúng tôi xử lý.”
Vương Mạc liền nói: “Đường Bưu, tiểu Điền ở lại hỗ trợ cho đội trưởng Âu Dương. Cung Khoan, Uông Mạnh theo tôi tới bãi đỗ xe.”
Âu Dương Duệ đi từ gian phòng khách sạn bên kia ra, đi ngang qua phòng của Trịnh Nhiên bước chân anh dừng lại một chút, sau đó đi xuống lầu.
Lôi Tinh Hà đuổi tới lầu 1, thang máy người phụ nữ kia đi cũng đến cùng lúc, cửa thang máy mở ra, bên trong không có một ai. Điền Duyệt đứng ở đầu cửa thang lầu chờ cũng không thấy có người.
Quản lý sảnh rốt cuộc nói với Đường Bưu tổng giám đốc đồng ý cho cảnh sát xem camera, anh gọi cho quản lý bảo an.
Đường Bưu nhanh chóng thông báo cho mọi người, anh vội vàng lôi kéo quản lý bảo an đến phòng CCTV.
Nghê Lam và Lam Diệu Dương đảo quanh ở lầu 3, lầu này có sảnh yến tiệc, có phòng gym, có phòng trò chơi các loại. Lam Diệu Dương chộp lấy một nhân viên phục vụ, hỏi anh ta có thấy một người phụ nữ dáng người cao cao, tóc dài uốn xoăn, trang điểm đậm không. Người phục vụ kia lắc đầu lại còn nhìn Lam Diệu Dương vài lần, dường như là nhận ra anh.
Nghê Lam nhìn bảng chỉ dẫn, đi về phía toilet.
Trong toilet, một bộ tóc giả dài uốn xoăn bị ném trên nắp bồn cầu, phía trên đó là một đôi giày cao gót, bên cạnh là một áo khoác dài của nữ. Một người đàn ông thanh tú cao gầy đã thay xong quần áo, dùng bông tẩy trang tẩy sơ lớp trang điểm trên mặt, sau đó anh ta gom tất cả mọi thứ nhét vào balo.
Nghê Lam đẩy cửa lớn toilet nữ ra đi vào, cô đi đến mấy gian nhỏ, đẩy từng cửa một ra, có một cửa toilet đóng đẩy không được, Nghê Lam gõ gõ.
“Có người.” Bên trong có người quát, nghe ra là phụ nữ lớn tuổi.
Nghê Lam khom lưng cúi đầu nhìn một chút, nhìn thấy một đôi giày da đen đế bằng. Ngay sau đó là tiếng xả nước, Nghê Lam nhanh chóng ngồi dậy, cửa mở ra, một người phụ nữ mặt có nếp nhăn tóc hoa râm đeo túi nhỏ đi ra, nhìn thấy Nghê Lam đội mũ và khẩu trang đứng ở cửa ra vào thì giật nảy mình. Ngay sau đó dùng ánh mắt biến thái nhìn Nghê Lam.
Nghê Lam nhìn lướt qua phòng kế, không có gì. Nghê Lam xoay người rời đi.
“Không có người.” Nghê Lam ra ngoài nói với Lam Diệu Dương.
Lam Diệu Dương chỉ chỉ vào toilet nam: “Em nhớ em lúc đó không?”
Nghê Lam nhớ được. Cô cất bước muốn vào bên trong thì bị Lam Diệu Dương giữ lại. Lam Diệu Dương đi vào, vừa khéo đụng phải một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác thể dục đi đến bồn rửa tay bên cạnh. Lam Diệu Dương quét mắt nhìn hắn ta một cái, thấy bóng lưng chăm chú rửa mặt của hắn ta.
Lam Diệu Dương đi đến mấy phòng toilet xem một vòng, gian nào cũng không có người.
Lam Diệu Dương lại quay đầu nhìn chằm chằm người đàn ông kia. Người đàn ông kia ra sức xoa mặt, sau đó hất nước lên rửa mấy lần, rút khăn giấy lau khô nước trên mặt. Hắn ta vứt khăn giấy đi, bỏ một cái bình nhỏ vào túi.
Lam Diệu Dương tinh mắt, mặc dù anh là đàn ông nhưng từ nhỏ anh lăn lộn trong ngành giải trí, quả thực quá quen thuộc với mấy đồ dùng hóa trang. Anh nhận ra đó là một chai nước tẩy trang. Hơn nữa balo trên người người đàn ông kia phình lên, nhìn qua chiếc áo khoác và giày không có vấn đề gì.
Người đàn ông kia vứt khăn giấy, xoay mặt một cái, đối diện với ánh mắt của Lam Diệu Dương trong gương.
Người đàn ông kia không để ý, đội mũ lên liền đi.
Lam Diệu Dương chỉ vào bóng lưng hắn ta quát lớn: “Lam Lam, chính là hắn.”
Người đàn ông kia nhanh chân bỏ chạy.
Nghê Lam đã vọt vào, một phát giữ chặt bờ vai hắn ta muốn đè xuống.
Người đàn ông kia hất vai một cái, quay đầu tung ra một quyền. Nghê Lam lách mình tránh đi, đá ba cái dưới xương sườn của người đàn ông kia.
Tốc độ đánh rất nhanh, cực kỳ mạnh mẽ. Người đàn ông kia bị đánh văng ra ngoài, lui lại ba bước, té xuống đất, đau đến không kêu thành tiếng.
Lam Diệu Dương lấy bộ đàm ra thông báo cho mọi người đang ở lầu 3, bắt được người rồi.
Nghê Lam một lần nữa phóng tới người đàn ông kia. Người đàn ông bò dậy từ dưới đất, người vừa quay lại thì trên tay chợt lóe sáng, cầm một con dao chém về phía cổ Nghê Lam. Nghê Lam bỗng nhiên khom gối trượt, dựa vào tốc độ lao tới trước ngửa mặt nghênh diện phía dưới con dao kia, cũng đánh một đòn vào đầu gối người đàn ông.
Người đàn ông kia a một tiếng đau đớn, khụy chân xuống.
Nghê Lam trượt ra phía sau hắn, nhảy vọt một cái đứng dậy, đạp mạnh vào tường, quay người lại tung thêm một cước ngay chính giữa lưng người đàn ông kia.
Người đàn ông kia bổ nhào thẳng về phía trước, té mạnh xuống đất. Hắn chật vật nhưng nhanh chóng bò dậy, cũng không quay đầu, không để ý lau vết máu trên mũi mà trực tiếp vọt tới hướng Lam Diệu Dương.
Nghê Lam giật nảy mình, vừa lao nhanh đến vừa kêu to: “Cẩn thận!”
Lam Diệu Dương trơ mắt nhìn người đàn ông cầm dao trong tay, mặt đầy máu đánh tới phía mình.
Quá xấu, quá bẩn rồi a.
Lam Diệu Dương cảm thấy rất buồn nôn, anh bỗng nhiên hét lớn một tiếng, hạ thấp vai eo, nghiêng người nắm lấy cánh tay đang cầm dao của người đàn ông kia, dùng sức ở bả vai và phần eo, hai chân đứng vững, cánh tay vung mạnh.
Một tiếng ‘bịch!’vang thật lớn.
Người đàn ông kia bị một người đẹp đẽ tiêu chuẩn ném qua vai, quăng mạnh xuống đất, vừa khéo rơi xuống trước mặt Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ: “…”
Chính Lam Diệu Dương cũng kinh ngạc đến ngây người, sững sờ một hồi, rốt cuộc phát ra âm thanh: “Wow!”
Fan cả nước ơi, cha mẹ bạn bè ơi, có nở mày nở mặt hay không!
💬 Bình luận chương