Lam Diệu Dương chờ Âu Dương Duệ nói chuyện điện thoại xong, lên tiếng hỏi tiến triển thế nào, lại hỏi rõ xe Thôi Canh là xe gì, biển số bao nhiêu, lúc này mới xoay người đi báo tin cho Nghê Lam và La Văn Tĩnh.
Âu Dương Duệ đưa điện thoại của Kiều Nghĩa cho Lôi Tinh Hà, Lôi Tinh Hà nhận lấy bỏ vào túi vật chứng.
“Cất kỹ. Đừng khởi động máy.”
“Yên tâm đi đội trưởng.” Lôi Tinh Hà kéo kỹ miệng túi, cảm thấy mình cũng lâng lâng. Vụ án dính đến ngành giải trí này khác biệt, còn phải biết diễn kịch.
Bonnie dừng chiếc xe thuê ở bên đường, lấy máy tính ra tìm kiếm và thao tác một hồi. Sau đó ông bỏ máy tính vào lại túi xách, đeo lên lưng đi đến một chung cư cao cấp tên là ‘Tùng Uyển’. Ông quan sát địa hình xung quanh, camera trên tường rào, phòng bảo vệ ở cửa chính.
Sau đó ông đợi một chút, đầu tiên nhìn thấy một ông cụ vào cửa, ông ta chào hỏi với bảo vệ tại cổng, sau đó lấy một chiếc thẻ ra quẹt một cái.
Bonnie quan sát chiếc thẻ kia, trong lòng nắm chắc. Ông lại đợi một chút, không lâu sau thấy một người phụ nữ cầm hai cái túi, vừa chơi điện thoại vừa cúi đầu đi vào khu chung cư. Bonnie liền đi theo.
Bonnie vừa xem điện thoại vừa đi nhanh, rất nhanh đã đụng vào người phụ nữ kia. Cái túi trong tay người phụ nữ kia rớt ra, trái cây bên trong lăn ra ngoài.
“Thật xin lỗi, ngại quá.” Bonnie giúp người phụ nữ kia nhặt trái cây, lượm lại cái túi, cười với cô: “Thật ngại quá, cô cũng ở đây sao?”
Người phụ nữ kia bị nụ cười của ông làm có chút mê mẩn: “Không sao, không sao.”
Bonnie nói xin lỗi một lần nữa, lại nói: “Để tôi cầm giúp cô, rất nặng.”
Người phụ nữ cảm ơn ông, cùng đi với ông đến cửa ra vào. Cô lấy thẻ ra vào ra quét lên cửa lớn chung cư, Bonnie chào gật đầu với bảo vệ cổng, đi theo cô vào chung.
Hai người đến chỗ đường giao của chung cư, Bonnie trả lại đồ cho người phụ nữ. Cô muốn nói lại thôi, Bonnie cười chào tạm biệt cô.
Trong gian phòng khách sạn Thuận Huy, điện thoại của Nghê Lam vang lên, dãy số dài kia là của Bonnie.
Nghê Lam nhận điện, một lát sau cô vui mừng nói với Lam Diệu Dương: “Ông ấy vào được rồi, ông ấy tìm thấy chiếc xe kia trong bãi xe rồi. Khương Thành đúng là ở đó.”
“Quá tốt rồi.” Lam Diệu Dương cũng vui vẻ, anh vừa gửi tin cho Âu Dương Duệ và Lưu Tống vừa nói: “Em kêu Alex nấp kỹ một chút, đừng để bị phát hiện.”
Bonnie lạnh lùng nói trong điện thoại: “Tên thư sinh kia nói gì đó? Nấp cái gì?”
“Ai là thư sinh chứ?” Nghê Lam khó chịu rồi.
Lam Diệu Dương: “…” Anh ngẩng đầu lên nhìn Nghê Lam.
Nghê Lam nhìn không chớp mắt, giọng điệu bình thường nói tiếp một câu: “Con không cho phép ba nói mình như vậy.”
Bonnie: “…”
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê Lam lại nói: “Ba nấp kỹ một chút, theo sát tình hình là được. Cảnh sát đã đi rồi, ba chú ý sức khỏe chút. Được rồi, không có gì thì cúp máy đây.”
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê Lam bình tĩnh nói: “Ông ấy nói ok.”
“Ừm.” Lam Diệu Dương gật đầu, không đành lòng vạch trần cô. Cảnh sát đi rồi với chú ý sức khỏe, hai cái này nối lại là em cũng lo lắng phải không?
Bonnie nhíu mày, khả năng ngôn ngữ của con gái có vấn đề gì à? Ông tắt di động, đi thăm dò chiếc xe kia.
Xe rất tuyệt, trang bị đầy đủ. Bonnie làm giống như lúc đối phó với xe của Lam Diệu Dương, hack vào hệ thống mở khóa, ngồi vào trong xe kiểm tra hướng dẫn và lịch sử đường đi.
Không lâu sau ông liền phát hiện ra vấn đề.
Bonnie hỏa tốc gửi tin cho Nghê Lam: ‘Nói cho cảnh sát đường đi của chiếc xe này bị theo dõi rồi.’
Sảnh chính trên lầu, hai cảnh sát cầm thẻ nhân viên để bảo vệ gác cổng cho vào. Một người bảo vệ vội vàng chạy tới: “Anh cảnh sát, lên lầu 10 sao? Quản lý của tôi kêu tôi theo.”
Hai vị cảnh sát khẽ gật đầu, kêu bảo vệ đi theo.
Bảo vệ nói: “Thang máy hư rồi, đã báo sửa, chúng ta phải đi thang bộ.”
Trong nháy mắt bọn họ quẹo vào giữa thang máy, đèn thang máy tắt rồi. Nhóm cảnh sát không phát hiện ra, bọn họ đi tới, phát hiện phím bấm thang máy cũng đen thui. Một anh cảnh sát ấn vào, thang máy không có phản ứng.
Bảo vệ nói với bọn họ: “Đi bên này, cũng may lầu 10 cũng không tính là cao.”
Một người cảnh sát dùng bộ đàm báo tin cho cảnh sát trông coi ở ngoài xe, nói bây giờ bọn họ đi thang bộ lên lầu. Vị cảnh sát trên xe trả lời: “Đã biết.”
Bảo vệ cười cười, dẫn họ lên lầu. Lúc đi đến lầu ba, bảo vệ bỗng nhiên xoay người lại, một cây súng giảm thanh nằm trong tay, ‘pằng pằng’ hai phát, hai cảnh sát theo tiếng ngã xuống.
Bonnie đi lên lầu, nhìn thấy xe cảnh sát, ông núp trong hành lang, nhìn thấy một người bảo vệ chạy về phía xe cảnh sát. Quần của nhân viên bảo vệ kia hơi dài, cũng hơi rộng.
Bonnie híp híp mắt, nhìn thấy nhân viên bảo vệ kia cúi người nói gì đó với cảnh sát trong xe, sau đó đột nhiên giơ tay ra đâm vào trong xe, trong tay giống như cầm một ống kim.
Bonnie đeo tai nghe lên, gọi cho Nghê Lam, “Cảnh sát gặp chuyện rồi, gọi chi viện đi. Ba lên lầu xem thử.”
💬 Bình luận chương