“Tần Viễn nhất định ở gần đó, nói không chừng Paul c*̃ng ở đó.” Lam Diệu Dương nói.
Trong di động truyền ra giọng Alex, “Hiện tại con biết vì sao ba không đồng ý cho con đến rồi đi.”
Tất cả mọi người an tĩnh, biết lời này là nói với Nghê Lam.
Nghê Lam im lặng hai giây, “Thật xin lỗi.” Cô biết ý Alex, nếu xảy ra đánh nhau trên lầu vậy ông liền không thể tiếp tục giữ thân phận người theo dõi nữa, phải nhảy ra trước sân khấu rồi. Cô mặc dù tuỳ hứng nhưng cô c*̃ng không tính tìm phiền phức lớn như vậy cho Alex.
Lam Diệu Dương nhìn biểu tình c*̉a Nghê Lam, sờ sờ đầu cô.
“Sao rồi?” Âu Dương Duệ hỏi.
“Anh cứ từ từ đã. Alex lên lầu tìm hiểu tình huống.” Giọng Nghê Lam trả lời Âu Dương Duệ rất tệ.
Lam Diệu Dương ở một bên nhịn không được nhắc nhở: “Alex, cẩn thận camera, Tần Viễn am hiểu nhất là chuyện này.”
Nghê Lam muốn bịt miệng Lam Diệu Dương lại nhưng không kịp, Alex ở bên kia lạnh nhạt nói: “Thằng nhóc, ở hiện trường trước giờ đều do tôi chỉ huy.”
Lam Diệu Dương: “…” Không dám nói tiếp nữa, oan ức, cảm thấy có chút mất mặt. Nếu không biết ông là cha Nghê Lam thì tốt rồi.
Âu Dương Duệ nhìn Lam Diệu Dương, có chút đồng tình. Alex không thích anh cho lắm.
Một giây sau liền nghe Alex nói: “Đến lầu 10 rồi, trong hành lang có người.”
“Vậy là Khương Thành vẫn còn ở trong phòng.” Âu Dương Duệ nói.
“Bọn họ ở dưới lầu còn có người giả thành bảo vệ. Tôi không xác định được tổng cộng bao nhiêu người, tôi phải hành động rồi.”
“Đợi một chút.” Âu Dương Duệ vội vàng hô.
“Đợi nhặt xác?” Alex lạnh nhạt nói.
Âu Dương Duệ: “…” Ông chú này gặp người nào oán hận người ấy sao?
Nghê Lam tắt loa ngoài, hạ giọng nói: “Ông ấy sẽ không nghe.”
Âu Dương Duệ: “Cô là do ông ta dạy dỗ ra a.”
Lam Diệu Dương vỗ Âu Dương Duệ một cái, “Nhanh nói với Lưu Tống bên trong có người c*̉a chúng ta, đặc công đến đó đừng làm bị thương Alex.”
Âu Dương Duệ đương nhiên biết, anh vừa rồi chính là muốn nhắc nhở Alex trực tiếp liên lạc với phía Lưu Tống, miễn cho bị ngộ thương.
Âu Dương Duệ gửi ảnh chụp thi thể hai cảnh sát trong hành lang cho Lưu Tống, lại gọi cho Lưu Tống, nói trong chung cư có người c*̉a bọn họ, đang triển khai hành động cứu viện.
“Nội ứng như Nghê Lam hả?” Lưu Tống nói: “Rốt cuộc mấy cậu có bao nhiêu nội ứng vậy?”
Bonnie đi xuống lầu 9, cầm một cái bình chữa cháy ở trong hành lang, sau đó lại trở lại lầu 10. Ông đẩy cửa thang vọt vào, phun bình chữa cháy vào camera theo dõi trong hành lang, tiếng vòi xịt vang lên. Tên mặc áo bảo vệ trong hành lang quay đầu nhìn lại, còn chưa kịp phản ứng, bình chữa cháy kia đã bay tới đầu hắn.
‘Ầm’ một tiếng, ngay chính giữa mục tiêu.
Tên côn đồ kia theo tiếng ngã xuống đất.
Khương Thành úp điện thoại xuống lại ngăn không được tiếng trong di động, “Tao cho mày mười giây, mày đưa ra quyết định. Tao đề nghị mày uống thuốc, chết đẹp chút. Trong mười giây mày không lựa chọn được, tao sẽ cho người giết chết La Văn Tĩnh.”
Tay Khương Thành cầm chặt di động, khuôn mặt thống khổ tới vặn vẹo.
“Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn…”
“Tôi cần một ly nước.” Khương Thành bỗng nhiên nói.
Tiếng đếm trong di động ngừng lại, người nọ nói: “Cho nó nước.”
Kẻ cầm súng nhìn Khương Thành, chuẩn bị đi lấy nước, Khương Thành lại cầm lấy bình thuốc tự mình đi. Người đàn ông kia đi theo, Khương Thành đi tới vài bước bỗng nhiên cầm bình thuốc trong tay ném vào giữa mặt tên bắt cóc. Tên bắt cóc theo bản năng né đi, Khương Thành chạy vào phòng bếp, một tay đóng cửa khoá lại. Khương Thành quơ lấy con dao gọt trái cây, ngồi xổm dưới mặt bàn đảo bếp, anh ấn mở di động trong tay, tính thoát ra giao diện gọi điện, gọi điện thoại cầu cứu.
Nhưng anh ấn phím c*̃ng vô dụng, giao diện điện thoại từ đầu tới cuối đều ở màn hình trực tiếp, không thoát ra được.
Tần Viễn ngồi trên xe, nhìn camera di động quay được vẻ mặt Khương Thành vội vàng khẩn trương thì cười ra tiếng. Anh ta chụp lại màn hình, nói: “Được, tao biết lựa chọn c*̉a mày rồi. Tao sẽ quay lại quá trình chết c*̉a La Văn Tĩnh cho mày xem.”
“Không không không không không.” Khương Thành quăng di động ra ngoài.
‘Rầm’, một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bếp bị đá văng ra.
Khương Thành lập tức nín thở, toàn thân anh đổ mồ hôi lạnh, nắm chặt dao trong tay, trốn dưới mặt bàn không nhúc nhích.
Kẻ bắt cóc đi đến, Khương Thành thấy được mũi giày người nọ. Khương Thành nắm chặt dao trong tay.
‘Két két’ một tiếng, giống như âm thanh truyền đến từ cửa chính.
Kẻ bắt cóc kia nhanh chóng lui ra ngoài, Khương Thành lăn qua một bên, dán ở sau tường cửa phòng bếp nhìn.
Một người đàn ông cao lớn che mặt cầm bình chữa cháy trong tay vọt vào, kẻ bắt cóc cả kinh giơ tay muốn nổ súng. Bọt trắng c*̉a bình chữa cháy nghênh diện mà đến. Kẻ bắt cóc hét thảm một tiếng, che mắt, ‘pằng pằng’, nổ hai phát súng.
Một giây sau cổ tay hắn đau dữ dội, răng rắc một cái, bị bẻ gãy, súng không biết tung tích. Hắn không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy một cỗ lực khống chế xoay tròn hắn, ‘ầm’, hắn không còn biết gì nữa.
Khương Thành trợn mắt há miệng nhìn người đàn ông kia chỉ trong vài giây đoạt súng, bẽ cổ tay, sau đó giống như đập ruồi quăng người đàn ông to lớn lên trên tường.
Người đàn ông che mặt kia quay đầu nhìn lướt qua, “Khương Thành?”
Khương Thành có chút run lên, cố tự trấn định gật nhẹ đầu.
Người đàn ông kia không để ý tới anh, cầm súng nhanh chóng xem xét trong phòng một phen, không thấy người khác. Ông khom lưng sờ soạng một hồi trên người tên bắt cóc có súng kia, tìm thấy di động c*̉a hắn, sau đó lui tới cửa chính, nói, “Đi.”
Trong xe, Tần Viễn ngồi thẳng, anh ta nhìn hình ảnh camera gắn trong phòng quay được, nhướng nhướng mày. “Mày là ai?”
Di động chớp sáng ở góc phòng bếp phát ra câu hỏi c*̉a anh ta nhưng không ai để ý.
Khương Thành đi theo bên cạnh người đàn ông kia, nhanh chóng chạy ra ngoài.
💬 Bình luận chương