“Xin chào.” Trâu Úy mỉm cười, “Tôi tới ứng tuyển. Tôi tìm anh Lý Mộc.”
Tới ứng tuyển thật là đáng sợ.
“Cô chờ một chút.” Từ Hồi bưng ly làm rơi rớt nước dọc đường chạy về phía văn phòng Lý Mộc. Không bao lâu sau lại bưng cái ly không ra mời Trâu Úy vào.
Trâu Úy tiến vào văn phòng, đưa tay về phía Lý Mộc, “Anh nhất định là anh Lý Mộc, chào anh, tôi là Trâu Úy.”
Từ Hồi rất biết điều nhanh đóng cửa văn phòng lại, sau đó cầm cái ly không đứng ở một bên nghe.
Lý Mộc đau đầu: “Đừng diễn nữa, bên ngoài không nhìn thấy đâu. Đội trưởng Âu Dương gọi điện thoại cho tôi rồi, tôi còn tưởng qua được hai ngày.”
Trâu Úy thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Thời gian cấp bách, bởi vì điện thoại đã bị hủy, bây giờ chúng tôi không cách nào xác nhận rốt cuộc Thôi Canh đứng bên nào. Anh nói trong tay Khương Thành có danh sách, rốt cuộc anh ta có tiết lộ ra ngoài hay không. Nếu như anh ta báo cáo lên Tần Viễn rồi, như vậy Tần Viễn có khả năng sẽ hoài nghi Khương Thành đưa danh sách cho anh. Dù sao anh cũng có được cuộc phỏng vấn có một không hai, còn chuẩn bị chỗ tránh nạn cho Khương Thành.”
Đầu Lý Mộc càng đau: “Tối hôm đó mấy người không nên để tôi nói với Thôi Canh mấy chuyện đó.”
“Là Bonnie kêu anh nói.”
Lý Mộc: “…” Hiện tại cảnh sát đều vô lại như thế sao, còn trốn tránh trách nhiệm, quả thực là Bonnie. Vậy anh làm quái gì lại nghe theo Bonnie, đúng rồi, là Nghê Lam kêu anh nghe Bonnie.
Lý Mộc hoàn toàn cạn lời.
“Từ giờ trở đi tôi sẽ ở đây bảo vệ sự an toàn của các anh.”
Tiện thể còn muốn giám sát bọn họ có đi khắp nơi thông đồng cấu kết không chứ gì. Lý Mộc chửi thầm trong lòng.
“Chỉ một mình cô á?” Từ Hồi cẩn thận hỏi.
“Các anh muốn tuyển rất nhiều biên tập sao?” Trâu Úy hỏi lại.
Từ Hồi: “…” Đương nhiên không phải.
Hai phút sau, Lý Mộc đưa Trâu Úy ra bên ngoài khu vực làm việc, giới thiệu với các vị đồng nghiệp. “Giới thiệu với cả nhà một đồng nghiệp mới, cô ấy tên là Trâu Úy, hôm nay bắt đầu nhận việc, phụ trách lấy tin bên ngoài và biên tập.”
A, nhanh như vậy đã nói xong việc nhận việc rồi, tên nhóc vừa nãy đáp lời Trâu Úy hiếu kỳ dò xét Trâu Úy, hỏi cô: “Hóa ra cô cũng chạy tin tức giải trí à?” Nhất định phải có kinh nghiệm nên mới phỏng vấn nhanh như vậy.
Trâu Úy mỉm cười, “Thực ra tôi chỉ làm văn thư bình thường ở công ty trước thôi, rất thích ngành giải trí, muốn đổi việc. Về sau mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn.”
Văn thư bình thường.
Lý Mộc và Từ Hồi đều không nói gì. Ha ha.
Giới thiệu xong xuôi, Lý Mộc gọi Trâu Úy vào phòng làm việc, nói Từ Hồi đưa cô đi, giới thiệu công việc cho cô.
Ba người đi vào, Trâu Úy bắt đầu sắp xếp công việc: “Chút nữa tôi đưa các anh đến nhà La Văn Tĩnh một chuyến. Chỗ đó có không ít phóng viên, tôi cần các anh che chắn cho tôi và một đồng nghiệp khác đi vào.”
“Đi làm gì?”
“La Văn Tĩnh cung cấp một số khẩu cung, chúng tôi muốn đi lấy một ít vật chứng. Còn nữa, lúc bên Tần Viễn tìm La Văn Tĩnh, phải chăng có hành động xâm nhập vào nhà phi pháp, phải chăng có lắp thiết bị nghe lén, chúng tôi muốn kiểm tra vết tích hiện trường, tìm kiếm chứng cứ.”
“Các cô lục soát nhà người ta thì hợp pháp sao?”
“Hợp pháp, chúng tôi điều tra chứng cứ. Nhưng chúng tôi muốn lặng lẽ tiến hành, không muốn bởi vì lần này mà ảnh hưởng đến điều tra sau này.”
Lý Mộc không cách nào phản bác, ủ rũ: “Còn dặn dò gì nữa không?”
“Ở đây có một danh sách, trên đó là hạng mục Khương Thành tham gia mấy năm nay, tình huống của các nhân viên trong ngành liên quan tới mấy hạng mục này, còn có lúc Bốc Phi mới lăn lộn vào nghề, những chuyện anh ta đã làm qua, những người kết giao, vv. Chúng tôi cần hiểu rõ, càng kỹ càng tốt.”
Lý Mộc hoàn toàn không muốn xem danh sách.
“Hiện tại chính là thời điểm tin tức về Khương Thành đang hot, tra bất kỳ chuyện gì của anh ta cũng hợp lý. Anh Lý Mộc, văn phòng của anh rất có ích, có thể lấy được rất nhiều tin tức độc quyền.”
Tâng bốc ai đây.
Lý Mộc chậm rãi ung dung nói: “Hậu quả tin tức độc nhất vô nhị tôi lấy được từ Khương Thành lần trước, bây giờ đang cần cảnh sát bảo vệ nè.”
“Cho nên anh Lý Mộc nhất định phải rút kinh nghiệm, đừng có lén làm chuyện như lần trước. Mọi người kịp thời liên lạc, chung sức hợp tác mới là cách làm việc đúng.”
Quá có lý, hoàn toàn không cách nào phản bác. Lý Mộc không muốn phản ứng lại Trâu Úy.
“Được rồi, cũng gần tới giờ lên đường rồi. Phải tranh thủ thời gian.”
Một chiếc xe chậm rãi đi vào chỗ đậu xe trong bãi giữ xe tầng hầm tòa nhà của La Văn Tĩnh. Người trên xe gọi điện thoại: “Tôi đến rồi, giờ sẽ đi lên. Tôi biết, sẽ dọn dẹp đồ đạc sạch sẽ.”
💬 Bình luận chương