Cảnh sát bên ngoài phòng bệnh nhìn thấy cũng không có động tác.
Thôi Canh rốt cuộc an tâm, nhìn Khương Thành nói: “Anh Thành, em xin thề, em không tiết lộ hành tung của anh. Em chưa từng nói qua với bất kỳ kẻ nào.”
Khương Thành không nói chuyện. Anh bị kẻ lưu manh đột nhập bắt cóc, quả thật hoài nghi là Thôi Canh bán đứng anh.
Thôi Canh thấy Khương Thành không nói, nhất thời nghẹn ngào, “Thật sự, em thề, em sẽ không bán đứng anh, chết cũng không.”
Khương Thành thở dài, nói: “Cảnh sát nói, anh lái chiếc xe kia, hệ thống GPS bị cài chương trình mắt tới, mới có thể bị cuốn vào chuyện như vậy.”
“Không phải, anh Thành. Em rất vui khi được làm trợ lý của anh, thật đó. Em có thể rời đi, anh vốn sẽ không khó xử em, là em nguyện ý ở lại. Em theo anh học được rất nhiều thứ, em không hối hận chút nào.”
“Vậy em giúp anh một chút, đừng nói dối cảnh sát, trước khi em làm trợ lý cho anh thì tài khoản của anh đã không rõ ràng rồi, em đồng ý mang tiếng xấu cũng mang không được. Cảnh sát nói đến là chứng cứ, không phải em nói cái gì thì họ sẽ cho rằng là cái đó. Em biết Bitcoin là gì không, làm thế nào giao dịch em biết không?”
Thôi Canh than thở: “Em không biết, em không phải là bị người khác lừa sao.”
“Vậy em còn dám khai man vụ lừa đảo kia, đối phương làm sao lừa em chuyển đi số tiền lớn như vậy, hơn mấy trăm triệu mà em cũng dám nói bừa, em có biết thời hạn thi hành án là bao lâu không? Chính anh đầu tư thất bại còn có người tin, em chuyển số tiền nhiều như vậy anh không biết, ai mà tin.”
Thôi Canh không nói lời nào.
“Nói thật với cảnh sát đi, Thôi Canh. Anh quả thật bị áp chế lâu lắm rồi, tiền tài và danh lợi khiến anh chờ mong vào vận may và ảo tưởng, nhưng sự thực chứng minh những cái này đều sai rồi. Anh rất hối hận. Em cũng đừng làm chuyện khiến mình hối hận. Chúng ta đều đem chuyện sai sửa lại cho đúng, được không?”
Bên ngoài phòng bệnh, Âu Dương Duệ nhận được điện thoại của Trâu Úy: “Hồng Lôi tới nhà La Văn Tĩnh.”
Hồng Lôi này anh nhớ rõ, trợ lý của La Văn Tĩnh, “Lúc trước Nghê Lam bị ghi âm bôi đen, là nói chuyện với Hồng Lôi?”
“Đúng.” Trâu Úy nói: “Những phóng viên này đứng đầy ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, cửa thang máy, trên lầu, cửa chính, có ai ra vào đều biết rõ. Vốn dĩ còn chạy lên lầu nhưng bị bảo vệ đuổi xuống. Lý Mộc nói vụ việc lần này của Khương Thành quá chấn động, tất cả mọi người đã thảo luận xong, hoạt động theo nhóm, nhất định phải đợi được người. Lúc Hồng Lôi tới, nhìn thấy phóng viên còn mua đồ uống cho bọn họ, còn thương lượng với bọn họ đừng chờ nữa, nói chờ thêm hai ngày Khương Thành xuất viện, Phong Phạm bọn họ nhất định sẽ công bố làm rõ tin tức với mọi người. Cô ta nói với phóng viên rằng cô ta hiện thời cũng không liên lạc được với La Văn Tĩnh, cho nên đến xem. Cô ta bảo mọi người nương tay, đừng viết loạn.”
“Hiện tại thì sao?”
“Cô ta mới vừa đi lên. Chúng tôi xem như trước sau vừa tới. Hiện tại Từ Hồi giúp tôi dẫn dắt người rời đi. Chúng tôi ở trong thang máy, đang lên lầu.” Trâu Úy dừng một chút, lại bổ sung: “Lý Mộc cũng ở đây.”
Lý Mộc ở bên cạnh tức giận, “Tôi đương nhiên là ở đây. Ở trên rất có khả năng có phóng viên khác. Núp trong hành lang, ngồi xổm trong nhà bên cạnh, chụp lén từ ban công, những vụ này chúng tôi quá quen rồi. Hơn nữa nếu Hồng Lôi ở đây, không có tôi yểm trợ, không tới một phút đồng hồ, phóng viên dưới lầu đều biết có cảnh sát điều tra. Cả đám xông lên tôi xem mấy người điều tra thế nào.”
Âu Dương Duệ ngầm nghe được tiếng Lý Mộc, không nghe rõ anh nói gì. Anh chỉ dặn Trâu Úy: “Cô cẩn thận một chút, người trong Phong Phạm đều là đối tượng tình nghi. Chúng ta không thẩm vấn Hồng Lôi, nhưng cô ta quay đầu liền tới nhà La Văn Tĩnh, là lo lắng thật hay là có ý đồ gì khác, cái này khó mà nói.”
“Tôi biết. Cho nên phải nhanh chóng tìm được cô ta.”
Khi nói chuyện, thang máy đã đến nơi.
Lý Mộc ra dáng người phụ trách phái đoàn đi ra khỏi thang máy trước. Anh biết nhà La Văn Tĩnh, dẫn Trâu Úy bọn họ đi qua.
Còn chưa đi đến liền nghe một tiếng ‘ầm’ thật lớn, giống như thứ gì đó bị quăng ngã trên đất, phương hướng thanh âm kia phát ra chính là nhà La Văn Tĩnh. Trâu Úy nhanh chóng xông về trước, đã thấy cửa nhà La Văn Tĩnh mở rộng.
Trong phòng khách, Hồng Lôi té trên đất, trên người nhuốm máu. Cô còn cử động, giống như mới vừa tỉnh lại, vùng vẫy muốn ngồi dậy.
Trâu Úy lập tức phản ứng, cô đưa tay ra sau lưng lấy súng ra, đề phòng nhìn chung quanh, ngoài cửa sổ có ánh sáng bạc lóe lên.
Trâu Úy kêu to: “Nằm sấp xuống.”
Giang Hổ đứng ở cửa không nói hai lời liền ấn ngã Lý Mộc, dùng thân thể che chắn cho anh.
Trâu Úy cũng nằm sấp xuống, một viên đạn bay qua vai cô, bắn trúng bức tường sau lưng cô. Nếu không phải cô phản ứng kịp thời, chỉ sợ một đạn này bắn trúng tim cô.
Phòng khách nhà La Văn Tĩnh có một mặt tường là cửa sổ sát đất đối diện cửa chính, lúc này cửa sổ mở ra, tay súng lầu đối diện nhìn thấy phòng khách có người tới, tiếp tục xạ kích. Viên đạn sát qua sàn nhà, cách Hồng Lôi rất gần.
Trâu Úy nằm rạp xuống bò tới chỗ Hồng Lôi, nằm sấp bên người cô, ra sức kéo cô tới phía sau ghế sofa.
Lý Mộc bị Giang Hổ che chở, nhanh chóng giương mắt lén nhìn. Đạn còn đang bay tới, Trâu Úy kéo Hồng Lôi tới sau ghế sofa, một viên đạn bắn tới cách Lý Mộc không xa làm rơi bình hoa lớn xuống đất, Giang Hổ càng áp người nằm sấp xuống phía trước, che chắn toàn bộ cho Lý Mộc.
Lý Mộc không nhìn thấy gì, anh nghe Trâu Úy lớn tiếng nói với Hồng Lôi: “Đừng sợ, chúng tôi là cảnh sát.”
Nội tâm Lý Mộc bỗng nhiên có chút cảm động, máu có chút nóng.
Cảnh sát.
Giang Hổ mới gặp mặt một lần lại bảo vệ anh, còn Trâu Úy trên người chảy máu cứu Hồng Lôi…
💬 Bình luận chương