“Không đi.” Tính tình Nghê Lam nổi lên. Vốn nằm ngửa, hiện tại rõ ràng nằm sấp ôm đùi Lam Diệu Dương.
Lam Diệu Dương động cũng không dám động, hít thở cũng không dám hít thở bình thường, che chở cho Nghê Lam hay là giúp Bonnie khuyên Nghê Lam, nhưng quan trọng nhất là không cần có phản ứng với động tác này của Nghê Lam. Nếu không thì đại khái sẽ bị Bonnie đánh.
Lam Diệu Dương coi như hài lòng với lực khống chế của mình.
Một giây sau Bonnie vươn tay đi bắt Nghê Lam. Nghê Lam như mọc mắt sau ót, thân thể co rụt lại, chui vào lòng Lam Diệu Dương, lại xoay người trốn phía sau anh.
Lam Diệu Dương. “…”
Anh vô tội nhìn Bonnie, ánh mắt ý bảo anh không làm gì hết, thật đó.
Bonnie liền nhân miệng nói: “Vậy cậu đến đây đi.”
Lam Diệu Dương: “..”. Ông muốn làm gì? Anh muốn học ít quyền cước để không gây cản trở cho Nghê Lam nhưng anh không muốn luyện cùng Bonnie.
Nghê Lam ôm chặt Lam Diệu Dương giả khóc, “Anh yêu, anh nhất định phải sống sót trở về.”
Lam Diệu Dương: “…” Là cái gì kích động em nhiệt tình diễn đến thế!
Biểu cảm của Lam Diệu Dương khiến Nghê Lam rất vui vẻ, cô cười ha ha, dùng lực hôn anh hai cái.
Lam Diệu Dương cũng không dám nhìn biểu tình của Bonnie, nghe Bonnie nói. “Trong vòng một phút mà không xuống ba liền đánh đó.”
Lam Diệu Dương không có nghe hiểu đây là bảo ai xuống dưới muốn đánh ai. Nhưng Nghê Lam đã cầm điện thoại ra, cố ý nói: “Con đặt đồng hồ.” Cô thật đúng là bật chế độ đếm ngược một phút, tiếng điện thoại di động vang lên tik tok, sau đó cô giống con gấu koala dùng lực ôm Lam Diệu Dương không rời.
Bonnie đi xuống lầu, Lam Diệu Dương bất đắc dĩ thở dài, đưa tay ôm Nghê Lam. Sao mà lại nghịch ngợm thành như vậy chứ?
Hết một phút, Nghê Lam đi xuống lầu, Lam Diệu Dương tiếp tục xử lý công việc của anh.
Anh theo yêu cầu của Bonnie để cho bộ phận nghệ nhân của Blue đàm phán với tổ tiết mục Phần thưởng tối cao, sắp xếp cho Nghê Lam lại tham gia tiết mục. Theo hợp đồng, Nghê Lam cũng quả thật nên tham gia mùa khác rồi.
Thái độ của bên Phần thưởng tối cao cực kỳ tích cực, bọn họ nói Nghê Lam là khách quý quan trọng của bọn họ, bọn họ cực kỳ quý trọng cơ hội Nghê Lam tham gia tiết mục. Cho nên vì chuyện này đã gặp qua hai lần rồi.
Lam Diệu Dương nghe tổng giám nghệ nhân báo cáo lời này thật sự hồi hộp trong lòng, đã cảm giác được Tần Viễn trăm phương ngàn kế nghĩ muốn làm chút chuyện lớn rồi. Quả nhiên tổng giám nghệ nhân nói: “Bọn họ nói Nghê Lam có lượt view cao, kỹ thuật cũng mạnh, bọn họ sắp mở một khu mới trong sân chơi, hy vọng Nghê Lam có thể tham gia trận đấu ở khu pháo đài mới này, đồng thời tuyên truyền một chút cho khu này.”
‘Pháo đài’ so với rừng cây nguy hiểm hơn sao?
Giai đoạn này Lam Diệu Dương cũng không nói thêm được gì, chỉ nói bộ phận nghệ nhân tiếp tục theo vào, hiểu biết quy tắc tiết mục mùa này, tình huống khách mời, vv. Anh cũng nói ra yêu cầu, căn cứ vào vấn đề xuất hiện ở mùa trước của chương trình, gây nguy hiểm cho nghệ sỹ và tiêu hao thể lực không cần thiết, cho nên quy tắc lần này và thiết bị ở hiện trường, tình huống vũ khí thiết bị, công ty bọn họ phải phái người kiểm tra trước.
Bộ phận nghệ nhân đi nói chuyện. Tổ tiết mục đồng ý mọi điều, xoay người lại thầm mắng thân phận này không giống xưa rồi, có công ty lớn làm chỗ dựa chính là khác biệt. Thật đúng là không dễ ứng phó.
Lam Diệu Dương bàn chuyện công xong nhận được điện thoại của Âu Dương Duệ. Âu Dương Duệ bên kia mới vừa họp xong với tổ chuyên án. Cuộc họp do phó cục trưởng phía tỉnh, Chúc Minh Huy chủ trì. Chúc Minh Huy rất coi trọng vụ án này, không hài lòng với tiến triển trước mắt. Trong buổi họp mọi người đều cảm nhận được áp lực rất lớn.
Âu Dương Duệ muốn hẹn Lam Diệu Dương ra cẩn thận nói chuyện vụ án, bởi vì Bonnie không muốn lộ ra quá nhiều, ông không tin tưởng cảnh sát. Nhưng hành động của ông cực kỳ có khả năng sẽ ảnh hưởng tới bố trí của cảnh sát. Âu Dương Duệ không thể làm cứng với Bonnie, anh cần một người trung gian phối hợp.
Lam Diệu Dương vừa nghe vừa đứng trên hành lang nhìn Bonnie huấn luyện cho Nghê Lam.
Hai người đều mang găng tay, đánh hừng hực khí thế. Bonnie dùng cánh tay khóa cổ Nghê Lam, ấn ở trên đất, Nghê Lam đỏ mặt ra sức vùng vẫy. Vài giây sau, Bonnie buông lỏng tay ra, Nghê Lam nằm úp sấp trên đất há mồm th* d*c, cô thua.
“Biết vừa rồi con sai chỗ nào không?” Bonnie bắt đầu lên tiếng, giảng giải sơ hở vừa rồi cho Nghê Lam. Đang huấn luyện thì quay đầu nhìn thoáng qua Lam Diệu Dương.
Lam Diệu Dương nhanh chóng lui về sau, sợ cũng bị gọi xuống luyện tập.
“Bọn họ không thể hành động một mình như vậy, rất dễ vượt ranh giới.” Âu Dương Duệ nói: “Chúng ta nhất định phải phối hợp tốt.”
Lam Diệu Dương nói: “Vậy ranh giới kia của mấy anh có thể rộng bao nhiêu, các anh làm thế nào cam đoan kế hoạch của bọn họ không bị tiết lộ.”
Âu Dương Duệ im lặng một hồi: “Chúng ta nói chuyện, chúng tôi có biện pháp.”
“Được thôi.”
“Mặt khác, bên chúng tôi tìm được cho Nghê Lam một trợ lý. Tình huống của cô ấy hiện tại trợ lý công ty các anh không thích hợp. Cô ấy cần một người có thể yểm trợ cho cô ấy khi cô ấy hành động, lại hiểu biết tình huống.”
“Không được.” Lam Diệu Dương nghĩ ngợi: “Hiện tại tạm thời không tiếp nhận cảnh sát các anh đặt người bên phía tôi. Tôi đồng ý thì Bonnie cũng sẽ không. Tôi cần lấy được chung nhận thức với Bonnie mới có thể phối hợp quan hệ hai bên.”
Âu Dương Duệ không nói lời nào, quả thật là vậy.
Lam Diệu Dương nói: “Tôi có chọn người hỗ trợ Nghê Lam rồi, là người có thể tin được. Bonnie sẽ không phản đối.”
💬 Bình luận chương