“Được.” Giang Húc Hồng rất vui vẻ. Bà bắt tay khiêng va ly, Lam Diệu Dương vội vàng tới giúp bà.
Bonnie dẫn Nghê Lam ra ngoài xem xét bố trí sắp xếp của tầng lầu này, lúc hai cha con trở về, Giang Húc Hồng đã lắp ráp xong máy tính và server, cũng sắp xếp xong bộ đàm, máy nghe lén cảnh sát, vv.
Giang Húc Hồng nói: “Cài ba kênh, đều là lúc trước Nghê Lam và Quan Phàn dùng liên lạc.”
Nghê Lam sờ sờ máy bộ đàm, khi đó vì không để lưu lại thông tin trên điện thoại, bảo đảm chuyện cô nằm vùng không ai biết, lúc các cô liên lạc đều dùng máy bộ đàm.
Lam Diệu Dương chỉ chỉ súng lục đạn cao su và súng bắn tia điện Taser ở một bên. “Cái này các em mỗi người một cái?”
Bonnie nhìn Nghê Lam, Nghê Lam nhún vai: “Ở trong này mang súng đều trái pháp luật, những thứ này đều trái pháp luật rồi. Quan Phàn giúp em làm, để tránh bị người ta giết. Cô ấy đã xin cục trưởng Viên Bằng Hải. Đạn dư ra là do cô ấy giúp em làm.”
Lam Diệu Dương cả kinh: “Vậy sao Viên cục không bao giờ nói tới? Thân phận nằm vùng của em lộ ra ngoài sáng ông ta cũng không nói gì. Vốn những thứ này đều là hợp pháp có được, ông ta giả bộ không biết, bị phát hiện chẳng phải là trái pháp luật ư.”
Nghê Lam nghĩ ngợi: “Nếu ông ấy nói ra lúc ấy khẳng định đã bị thu hồi rồi. Xin lần nữa khẳng định không được.”
“Giai đoạn trước mắt tạm thời không thể tin tưởng ai được.” Bonnie nói: “Nội gián của bọn họ rốt cuộc đã tra sạch sẽ chưa, để bọn họ điều tra rõ lại nói.”
Lam Diệu Dương nhớ tới chức trách điều phối lớn của mình, vội hỏi: “Âu Dương Duệ khẳng định không thành vấn đề. Tôi sẽ nói rõ với anh ta. Anh ta nói bọn họ có kế hoạch rồi.”
Bonnie không phản đối, ông cũng không tiếp tục với chủ đề này. Đề tài trở lại vấn đề vũ khí: “Những thứ này đều vô dụng để đối phó Paul, đồ chơi ư?” Giọng nói ghét bỏ kia, Nghê Lam không nói lời nào, bởi vì tình thế bây giờ quả thật như vậy, người ta nã ‘pằng pằng pằng’, bọn họ những thứ này quả thật giống đồ chơi rồi.
Bonnie đưa súng bắn tia điện Taser cho Giang Húc Hồng, “Biết dùng không?” Cái này không cần kỹ thuật nhắm chuẩn, có vẻ thích hợp với bà.
“Biết.”
“Vậy chị giữ lấy. Lúc cần thiết dùng để phòng thân.”
“Được.” Giang Húc Hồng không có bối rối sợ hãi, cũng không từ chối, trực tiếp nhận bỏ vào trong túi xách.
“Dưới lầu có hai căn phòng, gần toilet, có đồ dùng trong nhà, có giường và tủ, người có thể ở. Tôi thấy cửa sổ rất lớn, gặp tình huống khẩn cấp từ cửa sổ nhảy ra ngoài, nối thẳng tới công viên trò chơi, lẫn vào trong đám người nên sẽ an toàn. Nơi đó cũng có bảo vệ. Đường chạy trốn bốn phía thoáng đãng, tôi sẽ đưa chị bản đồ gặp nguy hiểm, đừng quản đồ đạc, chị cứ chạy trước.” Bonnie dừng một chút, lại hỏi: “Chồng chị đang làm gì?”
“Ông ấy ở nhà. Ông ấy cũng rất muốn hỗ trợ nhưng chúng tôi không biết còn có thể làm gì.”
“Nếu anh ấy đồng ý, không sợ nguy hiểm, có thể qua đây ở cùng chị.”
Giang Húc Hồng ngạc nhiên: “Có thể chứ? Ông ấy không sợ, ông ấy ngày nào cũng học, ông ấy nghiên cứu các vụ án tương tự, luôn tìm kiếm xem có tình tiết vụ án nào giống của con gái chúng tôi không, ông ấy luôn muốn tìm được đầu mối mới.”
“Vậy bảo anh ấy qua đây đi. Con gái mất, hai người cũng cần đối phương làm bạn.” Bonnie nói.
Lam Diệu Dương có chút cảm động, Bonnie này đừng nhìn bá đạo dũng mãnh, kỳ thật trong lòng mềm nha.
Lam Diệu Dương còn chưa cảm khái xong, Bonnie mang vẻ mặt ghét bỏ nhét khẩu súng vào trong tay Nghê Lam: “Súng con cầm, đạn cao su cũng bắn được vài thằng quỷ nhỏ đi.”
Câu nói này lại kéo Lam Diệu Dương trở về hiện thực, mấy món đồ chơi này có nên nói một tiếng với Âu Dương Duệ trước không, để anh có cân nhắc, lỡ như thực sự bị người dùng mấy thứ vũ khí này làm cớ bắt đi, Âu Dương Duệ cũng có thể giúp đỡ.
“Được rồi.” Bonnie bắt đầu phân chia nhiệm vụ: “Chị Hồng, chị tạm thời không cần theo Nghê Lam ra ngoài, chị dọn dẹp chỗ này, tôi sẽ lắp đặt cửa an ninh và camera, chị chỉ cần bảo vệ thiết bị và tất cả tin tình báo, có tin tức gì thì kịp thời thông báo cho chúng tôi. Tôi sẽ dạy chị cách sử dụng một phần mềm đơn giản.”
“Được, việc này tôi và chồng tôi đều có thể làm được.” Giang Húc Hồng đáp lại.
Bonnie lại nói: “Tất cả manh mối vụ án, tuyến thời gian, nhân vật tình huống đều sắp xếp lên trên bức tường này.”
“Được.”
“Lấy di động của chị ra.”
Giang Húc Hồng cầm điện thoại ra, Bonnie cài cho bà một phần mềm. Lần này Lam Diệu Dương, Nghê Lam, Bonnie đều kết nối với Giang Húc Hồng, có thể tra tìm địa chỉ đối phương, ngăn chặn bên ngoài chúng ta ở hiện trường hành động bất tiện cũng phải ở trong này tiến hành thao tác.”
“Dạy tôi, tôi có thể học được.”
“Đợi một chút.” Tư duy của Lam Diệu Dương nhảy về trước một đoạn. “Cho nên chúng ta hiện tại dự định giám sát cảnh sát sao?”
“Cái này gọi là làm việc chặt chẽ và truyền đạt tin tức mà không cần báo trước.” Bonnie nghiêm túc, giọng điệu kia quả thực giống Nghê Lam.
Lam Diệu Dương đau đầu, bỗng nhiên cảm thấy bản thân thực sự xem nhẹ cái công việc đứng giữa phối hợp này.
💬 Bình luận chương