Âu Dương Duệ thở dài: “Anh nói xem anh là tổng giám đốc công ty giải trí…”
“Không phải, cảnh dân hợp tác anh sao lại còn kỳ thị chức nghiệp vậy.” Lam Diệu Dương nói xong, lấy di động ra: “Hôm nay nói rõ thì tốt rồi, anh cũng cài chương trình bảo an của chúng tôi đi, như vậy anh có chuyện gì, chúng tôi có thể đúng lúc liên lạc.”
Âu Dương Duệ: “…”
“Ví dụ như chúng tôi kêu cứu anh gì gì đó. Đương nhiên, anh cũng có thể cầu cứu chúng tôi.”
Âu Dương Duệ: “…”
Âu Dương Duệ nhìn Lam Diệu Dương hồi lâu, sau cùng vẫn lấy di động của mình ra. Lam Diệu Dương cài đặt cho anh, lại chỉ cách sử dụng cho anh. Âu Dương Duệ không phải quá thoải mái nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe, vẫn thử một lần với Lam Diệu Dương.
Lam Diệu Dương hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp, chuẩn bị rời đi: “Công ty tôi còn 2 cuộc họp đang chờ, tôi phải đi đây. Anh biết đó, dù sao tôi cũng là một tổng giám đốc.” Cố ý châm chọc Âu Dương Duệ.
“Đi mau, đi mau đi.” Âu Dương Duệ đuổi anh.
Lam Diệu Dương đi tới cửa bỗng nhiên lại quay đầu: “Nếu tôi là tay súng, tôi sẽ ngồi tàu điện ngầm rời đi. Bởi vì tàu điện ngầm có kiểm tra an ninh, các anh khẳng định không thể nghĩ được tôi từ chỗ đó chạy thoát.”
“Vậy còn súng?” Âu Dương Duệ nhướng mày, “Tòa nhà kia chúng tôi đã tra xét từng nhà rồi.”
“Giấu trong xe dưới lầu chứ sao. Các anh cảm thấy nhất định phải trốn, tôi không trốn, xe đậu ở đó.”
Âu Dương Duệ nhíu mày, cảm thấy bỗng nhiên được điểm tỉnh.
“Tối hôm đó phá hư mạch điện, các anh cảm thấy tay súng đêm đó đi núp rồi. Có lẽ người ta căn bản không làm vậy. Phá hư mạch điện xong trở về nhà ngủ, ngày hôm sau đúng giờ trở lại. Tới thời điểm súng ở trên xe từ bên trái tới, tất cả mọi người không nghĩ tới trên xe kia lại có súng. Có lẽ còn vây qua tâm sự gì đó. Tay súng từ bên phải đến, bộ dáng mới vừa mua xong đồ ăn gì đó cũng có thể. Sau đó tay súng nhìn xem cơ hội từ chiếc xe nào đó các anh không đi điều tra lấy súng, bắn xong trả về, sau đó chậm rãi ung dung trên người không mang theo gì đi tới trạm tàu điện ngầm.” Lam Diệu Dương nhấn mạnh: “Ngồi tàu điện ngầm về nhà đi ngủ, xong.”
Âu Dương Duệ sững sờ một chút, chậm rãi phun ra một câu: “Mẹ kiếp.” Anh cũng kịp phản ứng.
“Mau khen tôi đi.” Lam Diệu Dương nghiêm túc nói.
“Vừa rồi tôi nói anh là tổng giám đốc chính là khen đó.”
“Không tin.”
“Được rồi, anh có thể đại biểu cho đoàn thể nhân dân rồi.” Âu Dương Duệ nói xong, Lam Diệu Dương không hài lòng. Âu Dương Duệ miễn cưỡng bổ sung thêm một từ: “Ưu tú.”
Lam Diệu Dương lúc này mới rời đi.
Âu Dương Duệ nện vào đống ảnh chụp trên bàn, có chút phấn chấn, lần này nhất định có thể tìm được vật chứng đi.
Lam Diệu Dương về công ty quả thật có họp. Nghê Lam cũng ở đó.
Kỳ kế của chương trình ‘Phần thưởng tối cao’ còn chưa định ra nhưng bộ phim điện ảnh ‘Thám tử nghiệp dư’ do Phan Kính và Môn Bội Bội diễn chính vẫn luôn đợi Nghê Lam. Hôm nay, đoàn làm phim và hai diễn viên chính cố ý tới Blue cùng nhóm quản lý của Nghê Lam họp xác định nội dung công việc, thuận tiện ký hợp đồng.
Nghê Lam lần thứ hai gặp Phan Kính và Môn Bội Bội, tất cả mọi người cực kỳ hưng phấn.
Phan Kính và Môn Bội Bội thật sự chuẩn bị cho bộ phim này. Môn Bội Bội vừa rèn luyện sức khoẻ tăng thể lực cùng độ dẻo dai vừa được ăn để bảo trì hình thể hơi mập cũng cực kỳ vất vả. Ba người nói đến những chuyện lý thú này, thỉnh thoảng cười ha ha.
Đạo diễn nói về vai diễn của Nghê Lam, là một nữ sát thủ tham gia một vũ hội, tính lấy bí mật tình báo. Sau đó bị nam nữ chính phát hiện. Nữ sát thủ rất xinh đẹp, lễ phục đỏ kiều diễm, nhẹ nhàng khiêu vũ trong sàn nhảy, mà nam nữ chính thì ở trong góc tranh chấp làm sao đối phó với cô. Rồi sau đó hai bên gặp nhau ở hàng hiên khách sạn, sát thủ áo đỏ từ bụi hoa bên cạnh lấy súng trường ra giao đấu với nam nữ chính.
“Đợi một chút.” Nghê Lam nói chen vào: “Tại sao phải giấu súng trường, súng này lớn lắm, rất dễ bị phát hiện. Vẫn là súng lục thích hợp hơn.”
“Bởi vì ngầu!” Đạo diễn giải thích.
“Ok.” Lý do này hoàn toàn có thể tiếp thu.
Tiếp theo nam nữ chính trước sau bọc đánh, tước súng của nữ sát thủ, hai bên động quyền cước, nam nữ chính đều không phải đối thủ của nữ sát thủ, cuối cùng nữ sát thủ bị nữ chính một súng bắn chết.
“Đợi một chút.” Nghê Lam hỏi lại: “Bọn họ đánh không lại tôi, sao có thể tước súng trên tay tôi?”
“Như vậy mới có thể lấy súng bắn chết cô.” Đạo diễn giải thích.
“Cũng được.” Là một bộ phim hài, lý do này cũng có thể tiếp thu.
Nghê Lam chỉ chỉ Môn Bội Bội: “Có điều chị ấy như vậy, không phải tôi nói quá chứ cho chị ấy mười cây súng cũng không phải đối thủ của tôi.”
“Nhanh nhanh lăn đi.” Môn Bội Bội không phục.
Đàm phán rất thuận lợi, Lam Diệu Dương nghe xong các điều kiện khác cũng thấy ổn, chỉ là anh đề xuất nhanh chóng quay cảnh diễn của Nghê Lam, bởi vì Nghê Lam còn có công tác khác, lịch dày đặc. Hiện tại trái lại rảnh, trích ra một ngày không thành vấn đề.
Phía sản xuất thương lượng một hồi, nhân cơ hội nói rằng phải chờ thuê khách sạn và sắp xếp lịch quay vân vân. Lam Diệu Dương cũng hiểu ý, chủ động nói đồng ý giúp đỡ cho mượn khách sạn Lam Sắc Hào để dùng.
Phía sản xuất tự nhiên là vui, mọi người thảo luận về cảnh quay và điều phối người, cứ như thế định xong hợp đồng.
Sắp xếp thời gian để Nghê Lam tuyên truyền cho ‘Thám tử nghiệp dư’ cũng được quyết định.
Hai ngày sau Nghê Lam chụp tạo hình tuyên truyền, tuyên bố vai diễn khách mời trong phim ‘Thám tử nghiệp dư’, một tuần sau tiến hành nghi thức khởi quay ‘Thám tử nghiệp dư’ và cảnh diễn đầu tiên ở khách sạn Lam Sắc Hào.
Rất nhanh ảnh tuyên truyền của Nghê Lam xuất hiện rồi. Phía sản xuất cũng vội vàng mượn sự kiện nóng của Khương Thành, Khương Thành gặp chuyện không may, Nghê Lam liên quan cũng lên hot search, cô không làm gì nhưng chính là đang hot.
Trong ảnh tuyên truyền, Nghê Lam một thân lễ phục màu đỏ, tóc dài như thác nước, đôi mắt loé sáng có thần, môi đỏ kiều diễm, đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi. Cô vác súng trường, một chân dài lộ ra ngoài váy, giày cao gót càng khiến cô thêm cao gầy mảnh nhỏ, nhưng tư thái vác súng siêu cấp dũng mãnh.
Hiên ngang xinh đẹp.
Ảnh tuyên tuyền tung lên mạng, nhóm fan nhất thời bùng nổ.
‘Lam ca của tui!’
‘U u u, đến đây! Nên như vậy a! Đây là bộ dáng Lam ca trong cảm nhận của tớ!’
‘Tái chiến giang hồ!’
💬 Bình luận chương