Giang Húc Hồng biết rõ nguy hiểm, mất một ngày phân biệt ảnh chụp tướng mạo của nhân viên Phong Phạm cùng với đám ký giả săn tin.
“Không cần lo sợ đám chó săn, những người khác ở Blue bọn họ đều biết. Dì cứ thực hiện kế hoạch, thật sự cực kỳ điên cuồng. Âu Dương Duệ vẫn không thể hoàn toàn lý giải mục đích trúng đạn của Hồng Lôi, là bọn họ đánh giá cao Tần Viễn, anh ta cũng không phải chuyện nào cũng thông minh như vậy.
Phía trước có đèn đỏ, Âu Dương Duệ ngừng xe.
Điện thoại nhận được một tin nhắn, anh cúi đầu nhìn, là Lưu Tống gửi tới.
‘Quan Phàn tỉnh rồi’. Ở phía sau ông còn gửi qua hình ảnh dưới dạng một đường link.
Âu Dương Duệ sửng sốt, tim ngừng đập nửa nhịp. Anh theo bản năng ấn mở đường link kia ra.
Tôn Triết Ngôn bên này lại gọi điện thoại cho Bonnie: “Cảnh sát Âu Dương nhận được một tin nhắn từ dãy số giả tạo, di động của anh ta bị dính virus rồi.”
Bonnie hỏi: “Giả tạo số của ai?”
“Cảnh sát Lưu Tống. Nội dung gửi đi là Quan Phàn tỉnh rồi.” Tôn Triết Ngôn bên này ngừng một chút, hiển nhiên hoảng sợ: “Còn có một tấm hình, là Quan Phàn, ảnh chụp mặt của con bé, bị rạch da.”
“Vị trí của cậu ta?”
Tôn Triết Ngôn khẩn trương tra cứu, báo địa chỉ của anh lại.
“Giúp cậu ta báo cảnh sát, hơn nữa nói với Nghê Lam, Nghê Lam ở gần đó.”
“Là tình huống gì vậy?” Nhìn đến nội dung có liên quan tới Quan Phàn, Tôn Triết Ngôn cũng có chút hoảng.
Bonnie dừng một chút: “Âu Dương Duệ có khả năng gặp nguy hiểm.”
Trước khi giết người dùng người anh yêu để hành hạ anh.
Năm đó ông cũng như vậy, Khương Thành cũng vậy, hiện tại là Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ từng muốn dùng việc Quan Phàn tỉnh tới dụ Tần Viễn mắc câu, hiện tại, Tần Viễn dùng chiêu này đáp trả anh.
Âu Dương Duệ ấn mở ảnh chụp, lên cơn tức giận. Đây không có khả năng là Lưu Tống gửi tới. Anh gọi điện cho Lưu Tống nhưng đường dây bận. Đèn xanh sáng, Âu Dương Duệ lái ra khỏi đoạn đường này, dừng xe ở ven đường rồi gọi điện thoại.
Điện thoại Lưu Tống vẫn không thông.
Âu Dương Duệ nhíu mày, anh gọi cho Viên Bằng Hải, cũng không thông. Gọi cho Trâu Úy, cũng không thông.
Âu Dương Duệ ý thức được chút gì, khởi động xe, vừa nổ máy lại từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy một chiếc máy bay không người lái lao tới. Anh nhấn mạnh chân ga, phát hiện phía trước cũng có một chiếc.
Nghê Lam đang cầm súng trường đùa nghịch trên tay, cô kiểm tra qua băng đạn, không có vấn đề, đạn rỗng ruột. Súng là súng tốt, phim điện ảnh và phim truyền hình chính là không giống nhau, đạo cụ dùng đều là thật. Đã lâu không cầm súng, thật có chút hoài niệm.
Lúc này Giang Húc Hồng cầm di động vẻ mặt lo lắng đi tới.
Nghê Lam nhận điện, cô nghe xong, cực kỳ nghiêm túc nói: “Không cần hoảng, có thể điều tra camera tìm xe của anh ta không?”
Hai phút sau, Lam Diệu Dương nhận được điện thoại của Tổng giám Vương Dụ, Vương Dụ vô cùng lo lắng: “Lam tổng, không tốt rồi. Nghê Lam đã xảy ra chuyện.”
“Cái gì?” Lam Diệu Dương đứng bật dậy.
“Sắp quay thì cô ấy vác súng, cướp xe chạy mất.”
Lam Diệu Dương “..”. Tình huống gì thế sao nghe không hiểu.
Vương Dụ cực kỳ kích động, anh bị dọa sợ: “Súng kia không thể mượn ra bên ngoài, bị quản chế. Cô ấy không nói gì vác ngay súng bỏ chạy. Đạo diễn cùng tổ đạo cụ đều bị dọa sợ, cô ấy bỏ lại tất cả đoàn phim chạy mất. Đang quay phim nha. Chiếc mô tô kia là được tài trợ, hơn một trăm vạn. Còn nữa, nơi này toàn bộ đều là phóng viên, cô ấy đội mũ bảo hiểm, nhảy lên mô tô, lưng đeo súng, rất nhiều phóng viên đều chụp được. Nhất là Lý Mộc, cười đến không ngậm miệng được. Anh ta nói Nghê Lam làm sao không xảy ra chuyện được.”
Lam Diệu Dương quát anh. “Anh bình tĩnh chút, tạm ngừng một chút. Tôi hỏi anh, trời lạnh như thế cô ấy có mặc áo khoác không?”
“Hả?” Vương Dụ há miệng, sếp của tôi ơi, trọng điểm của anh đặt đi đâu vậy.
💬 Bình luận chương