Phía sau anh có bốn năm chiếc xe hoặc tông vào đuôi xe hoặc lật xe, xe bị đâm đến biến hình, còn có khói dày đặc.
Có người đang gào khóc, có người thét chói tai, có người đập cửa xe cầu cứu.
“Anh không sao chứ?” Một người đi đường chạy tới chỗ Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ nhìn thấy ngoài ra còn có vài người qua đường chạy tới chỗ những chiếc xe khác, tính đi cứu người.
Âu Dương Duệ đang muốn lắc đầu với người chạy về phía mình ý bảo mình không sao, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng lại nghe được tiếng súng ‘tạch tạch tạch’, người muốn giúp anh kia bị bắn ngã xuống ngay trước mặt anh.
Máu tươi trào ra từ người người nọ, anh dường như không biết đã xảy ra chuyện gì, thống khổ té trên đất, sau đó lại không cách nào nhúc nhích.
Âu Dương Duệ nghe thấy nhiều tiếng thét chói tai hơn.
Anh quay đầu lại thấy hai chiếc máy bay không người lái hung hãn bay cách anh không xa, có chấm đỏ lấp lóe trên máy bay không người lái, súng đen ngòm đặc biệt chói mắt.
“Mau tìm chỗ núp, tất cả nằm sấp xuống.” Âu Dương Duệ quay đầu rống lớn với người qua đường, lái xe ở phía sau.
Có người còn chưa kịp phản ứng mà máy bay không người lái đã bắt đầu lao về phía bọn họ.
“Nằm sấp xuống.” Âu Dương Duệ gào thét lớn, đuổi theo hướng máy bay không người lái. Anh rút súng ra, còn chưa giơ súng, phía sau nghe hai tiếng súng ‘tạch tạch’ vang lên, Âu Dương Duệ theo bản năng xoay một vòng tại chỗ, bả vai anh đau xót, bị trúng một đạn.
Máy bay không người lái không chỉ có hai chiếc.
Những người khác lúc này mới hiểu ra, mọi người thét chói tai chạy trốn khắp nơi, có người chạy ra xa, có người trốn sau ô tô.
Nhưng cũng có người bị dọa sợ đứng cạnh một chiếc xe không dám nhúc nhích, chỉ phát run nhìn chằm chằm máy bay không người lái. Đó là một cô gái trẻ tuổi, cô vốn dĩ theo người chạy tới giúp đỡ, cô muốn giúp kéo người bị nhốt trong xe ra.
Nhưng hiện tại, cô nhìn chằm chằm máy bay không người lái như nhìn quái vật, hoàn toàn không cách nào phản ứng.
Một chiếc máy bay không người lái nhìn chằm chằm cô gái kia, một hồi lại chuyển hướng súng về phía Âu Dương Duệ, nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc lại thống khổ của anh giống như hài lòng, lại chuyển hướng sang phía cô gái kia.
Âu Dương Duệ mạnh mẽ vọt qua, ôm cô gái kia lăn sang một bên, kéo cô trốn đến sau xe.
Máy bay không người lái lại phách lối bay vòng vòng, giống như cười nhạo sự bất lực của anh.
Phía sau xe sao lại an toàn được chứ.
Âu Dương Duệ đột nhiên lao ra, ‘pằng’ một phát, bắn rơi máy bay không người lái kia.
Anh nhanh chóng lui lại, lui về sau xe.
Phía sau xe còn có một ông cụ đang trốn, cùng cô gái kia nhìn Âu Dương Duệ.
Vai trái Âu Dương Duệ rất đau, máu còn đang chảy, anh nói, “Đừng sợ, tôi là cảnh sát.”
Giờ này phút này, câu nói ‘Đừng sợ’ giống như không có sức thuyết phục gì, nhưng anh chính là cảnh sát.
Hai người kia nhìn anh, ngẩn người, sau đó khẽ gật đầu.
Âu Dương Duệ bởi vì mất máu mà sắc mặt trắng bệch, anh lặp lại lần nữa, “Đừng sợ, hai người trốn kỹ, báo cảnh sát. Tôi ra ngoài.”
Ông cụ nói: “Tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Cô gái trẻ tuổi run giọng nói: “Anh ra ngoài cũng không ích gì.”
Vậy cũng phải ra. Anh chính là mục tiêu, anh không thể trốn trong này.
Âu Dương Duệ cắn răng, đang muốn chạy ra ngoài chợt thấy một cô gái mặc lễ phục đỏ, đội mũ bảo hiểm đen đang lao nhanh như điện tới. Làn váy bị gió thổi bay vù vù ở bên người cô giống như mang theo một dải lửa.
Xe đặc biệt nổi bật, tư thế người lái xe cũng cực ngầu, chỉ là bộ quần áo này, quả thực..
Rất lạnh a.
“Đó là ai vậy?” Cô gái bên người Âu Dương Duệ hỏi.
“Một minh tinh.” Âu Dương Duệ trả lời.
Nếu là trước đây, anh đại khái có thể nói là người bệnh thần kinh, trời thế này mà ăn mặc như vậy.
“Là một minh tinh cực kỳ dũng cảm.” Âu Dương Duệ nói, “Cô ấy gọi là Nghê Lam, có cơ hội tìm cô ấy xin chữ ký đi.”
“Hả!” Cô gái trẻ tuổi há miệng.
Nón bảo hiểm kín như vậy cũng có thể nhận ra Nghê Lam.
“Tôi đi đây.” Âu Dương Duệ nói xong liền xông ra ngoài.
Máy bay không người lái vẫn ở gần đó nhưng không nổ súng, chỉ bay xung quanh giống như chơi đùa với Âu Dương Duệ. Âu Dương Duệ xông ra, máy bay không người lái lập tức vọt tới chỗ anh. Âu Dương Duệ giơ tay bắn một phát.
Chung quanh lại xuất hiện thêm bốn chiếc máy bay không người lái. Trong đó có một chiếc bay về phía Nghê Lam.
Nghê Lam bẻ tay lái, vòng lên đường dành cho người bộ.
Máy bay không người lái nổ súng ‘tạch tạch tạch’ bắn vào khoảng không.
Nghê Lam lại vòng ra, một chiếc máy bay khác lao tới cô, Nghê Lam đột nhiên nhấc đầu xe, ‘tạch tạch’ hai phát, đạn rơi vào trên đầu xe.
Đầu xe hạ xuống, Nghê Lam một tay lái xe, tay phải chuyển một cái, súng trường nhắm thẳng vào máy bay không người lái.
Máy bay không người lái kia lập tức bay đi chỗ khác. Nghê Lam đã vọt tới bên người Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ nhảy lên xe, Nghê Lam ngừng cũng không ngừng, chở theo anh đi về phía trước.
Hai chiếc máy bay không người lái tập kích bọn họ, Nghê Lam quẹo trái quẹo phải, né tránh theo hình chữ S.
“Dẫn bọn chúng tới chỗ không người.” Âu Dương Duệ quát.
“Anh bị quay trực tiếp anh có biết không?” Nghê Lam cũng hét lên.
“Mẹ kiếp!”
💬 Bình luận chương