Lại có trang tin của chính phủ nói video clip trực tiếp lan truyền vụ tai nạn giao thông và tập kích trên mạng có virus, mong người dân đừng ấn vào, đừng xem, càng không được chia sẻ.
Làm sao có thể không xem, có virus cũng xem rồi. Mọi người chẳng những xem lại còn tích cực chia sẻ, link này bị xoá, còn có link mới. Link mới bị xoá, còn có link mới hơn.
‘Cầu link, cầu link.’
‘Thật ra không cần cầu. Trên mạng chia sẻ từa lưa, quả thực điên cuồng.’
Lúc này lại có tin tức bùng nổ khác, chỗ bệnh viện Khương Thành ở kia xảy ra ngộ độc thức ăn cùng vụ nổ mạnh, đặc công đã chạy tới hiện trường, bệnh viện tiến hành sơ tán khẩn cấp.
Đám người ăn theo hôm nay quả thật quá mức chịu đựng, đây chính là một cuộc tấn công kh*ng b* đồng thời lại ở mấy chỗ một lúc.
Có người nhắn lại: ‘Tui thiệt muốn biết biểu tình của đoàn làm phim khi thấy Nghê Lam cầm súng đạo cụ đi chống kh*ng b* là thế nào.’
Phía dưới có người trả lời: ‘Còn có đám chó săn vừa nãy đuổi theo chụp bóng lưng Nghê Lam, đăng tin nói Nghê Lam tự cho mình là ghê gớm bỏ đoàn phim kia, hiện tại đang nghĩ gì đây.’
Trong sảnh tiệc ở Lam Sắc Hào, tất cả mọi người đang xem trực tiếp, biểu tình một lời khó nói hết, tư duy vô cùng phức tạp.
Trước đó nói chuyện của Nghê Lam không quan trọng, hôm nay mọi người đều không quan tâm người này hối hận đến cỡ nào. “Ai quay được video Nghê Lam chạy gửi cho tôi được không?”
Những người đuổi theo chụp Nghê Lam hiện tại cũng đang điên cuồng.
Xem dáng vẻ đeo súng kia anh dũng cỡ nào, khoé miệng lặng lẽ mím lại có quyết tâm cứu người.
Người trong tổ đạo cụ đau lòng xem trực tiếp. “Tôi không nên mắng cô ấy, cho cô ấy thêm hai băng đạn thì tốt rồi.”
“Mấy đạn này của anh đều là đạn pháo đấy.” Có người ở một bên nhắc nhở anh.
Một giây sau, mọi người nhìn thấy Nghê Lam giơ ngón giữa với camera, sau đó nắm súng trường chỉ có đạn pháo kia vọt ra.
Cảnh sát bị thương bị giấu ở trong phòng, tạm thời không thấy tung tích, chỉ có Nghê Lam váy đỏ tung bay, bóng dáng dứt khoát kiên quyết vọt ra.
‘Tạch tạch tạch’.
Có đạn bắn về phía Nghê Lam.
Lưu Tống nhận được chỉ thị của Chúc Minh Huy nhanh chóng gọi điện thoại cho hai cảnh sát giám thị Tần Viễn là Hạ Lực và Trác Phong, tự mình dẫn đội đi qua.
Thời gian gấp rút, nhất định phải trong lúc quay trực tiếp tóm được chứng cứ Tần Viễn chính là người sau màn. Ngắn ngủi mấy phút đồng hồ, Lưu Tống khẳng định không tới được, Hạ Lực, Trác Phong lập tức xông vào tòa nhà tập đoàn Viễn Bác, ấn thang máy trực tiếp tới tầng làm việc của Tần Viễn.
Lễ tân thấy bộ dáng bọn họ xông tới nhanh chóng qua ngăn đón, còn gọi bảo vệ tới.
“Cảnh sát.” Hạ Lực, Trác Phong đưa giấy chứng nhận ra. “Có vụ án quan trọng cần Tần Viễn phối hợp điều tra.”
Bảo vệ kiểm tra thẻ công tác của hai cảnh xác, thư ký gọi điện thoại.
Hạ Lực đi qua giật điện thoại của cô, “Không được gọi điện thoại trước.”
Thư ký nhất thời nổi giận, “Các anh nào phải cảnh sát, cảnh sát gì mà giống ăn cướp thế.”
“Tần Viễn ở đâu?” Trác Phong hỏi.
Pháp vụ nhận được thông báo của lễ tân vội vàng chạy tới: “Các anh là ai?”
“Cảnh sát.” Hạ Lực đưa giấy chứng nhận ra.
“Tần Viễn ở đâu?” Trác Phong hỏi lại lần nữa.
Hạ Lực quan sát chung quanh, anh phát hiện có người đang lén xem vụ kh*ng b* phát sóng trực tiếp trên máy tính.
“Các anh có lệnh khám không?” Pháp vụ hỏi.
Hạ Lực chỉ người nọ cách đó không xa, “Chính là sự kiện giết người phát sóng trực tiếp kia, chúng tôi cần Tần Viễn hỗ trợ, thời gian gấp rút, mong phối hợp.”
Hạ Lực vừa nói đến video giết người phát sóng trực tiếp kia, sắc mặt thư ký nhất thời thay đổi, sắc mặt những người khác cũng thay đổi.
“Vụ trực tiếp kia là thế nào vậy?” Pháp vụ nhanh chóng hỏi. Vừa rồi tất cả mọi người đều xem được, đang đồn ầm lên. Quá đáng sợ.
“Tần Viễn ở đâu?” Giọng nói Trác Phong vô cùng nghiêm khắc.
Thư ký rốt cuộc nói, “Tần tổng đang họp, anh ấy còn không biết việc này.”
“Họp ở đâu?”
“Phòng họp.” Thư ký và pháp vụ dẫn Hạ Lực, Trác Phong tới phòng chờ, thư ký nói: “Các anh chờ một lát, tôi đi thông báo cho Tần tổng.”
Trác Phong nhìn thư ký vội vàng quẹo vào hành lang bên trái, anh nháy mắt với Hạ Lực, hai người nhanh chóng đuổi kịp. Quẹo qua liền nhìn thấy một loạt cửa phòng họp được đánh số, thư ký đi tới một cánh cửa, Trác Phong giành trước một bước, đẩy cửa ra.
Một phòng đầy người.
Nữ có nam có, tây trang giày tây, trước ngực đều có logo công ty. Một người trong đó đang đứng trước màn hình chiếu giống như đang giải thích số liệu ở trên, thấy cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, anh ngừng lại.
Hạ Lực, Trác Phong vô cùng kinh ngạc.
Lại có thể là họp thật.
Một phòng đầy người đều quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, bao gồm Tần Viễn đang ngồi ở ghế chủ tịch ở bàn họp.
Thư ký vội vàng đi qua, nghiêm túc lo lắng kề tai nói nhỏ với Tần Viễn.
Tần Viễn nghiêng đầu nghe cô nói xong, lại chuyển sang nhìn hai người cảnh sát, sau đó hòa ái cười cười với bọn họ, gật đầu như là chào hỏi.
Khuôn mặt tươi cười kia thân thiện như vậy, ở trong mắt Hạ Lực và Trác Phong lại giống như ác ma mỉm cười.
Tần Viễn lộ ra tia đắc ý trong mắt.
💬 Bình luận chương