Nói là nói như vậy nhưng cô vẫn theo chỉ dẫn của Bonnie chạy về phía ‘khu rừng nhỏ.’
Bonnie bình tĩnh nói: “Theo góc độ bản đồ vệ tinh chụp thì vẫn có chút cành lá.”
Nghê Lam tuy ghét bỏ rừng cây này nhưng địa hình này quả thật có thể trì hoãn công kích của máy bay không người lái.
“Vòng qua đi, đi về phía Tây.” Bonnie tiếp tục chỉ thị.
“Có thể tìm một mảnh rừng um tùm không?” Nghê Lam lại quát to.
“Tiếp tục đi về phía Tây, có một mảnh rừng lớn hơn chút. Bên cạnh còn có tòa nhà chưa xây xong, có thể trốn. Nếu các con còn sống mà tới được đó.”
“Con cám ơn lời chúc phúc của ba.” Nghê Lam trả lời ông.
“Cảnh sát giao thông đã đến địa điểm tập kích vừa rồi rồi. Xe cứu thương cũng tới. Đã báo cho cảnh sát tuyến đường của hai con, bảo bọn họ sơ tán người, đặc công đang đuổi qua, còn có xe cứu thương, các con ráng chống đỡ.” Bonnie nói. Ông vừa nói chuyện mười ngón tay gõ bàn phím như bay.
“Ben!” Ông chuyển sang nói chuyện với người giúp đỡ ở nước khác.
“Thiết lập của bọn chúng quá gian xảo, bà mẹ nó. Paul vẫn rất siêu nha, mẹ nó chứ thật muốn g**t ch*t hacker của hắn.”
“Lúc này bọn chúng chuẩn bị chưa đủ, có cơ hội.” Bonnie ung dung nói.
“Chúng ta cũng không chuẩn bị đủ mà, kế hoạch vốn tính dùng cho chương trình trò chơi gì đó.” Ben oán trách nhưng lại nói: “May mà anh có ông đây đó, ông đây là hacker con mẹ nó siêu nhất thế giới.”
“Ừ, lời này anh nói mười năm rồi.” Bonnie vẫn bình thản, thích nghi tốt với lời khoác lác của Ben.
Quả thật ông trước kia dự tính quyết định lần này giao chiến tại cái chỗ gọi là núi Kỳ Lân gì đó, dù sao theo cách bọn họ nói về kế hoạch và cách thức hành vi của Tần Viễn, hoàn cảnh chỗ kia là thích hợp nhất. Chương trình mới để lộ ra cho Nghê Lam tham gia pháo đài thám hiểm mới xây gì đó, dường như cũng ẩn chứa chút ý đồ của Tần Viễn.
Nhưng hiển nhiên Tần Viễn và Paul điên cuồng như nhau, bọn họ căn bản chẳng có kế sách gì, không quan tâm nguy hiểm. Hoặc là Tần Viễn còn điên cuồng hơn cả Paul, lại dám giữa ban ngày ban mặt chơi trò này. Nếu vì hành động lần này thất bại bọn họ bị bắt, Paul làm thế nào trả thù ông, không nhằm vào Nghê Lam khai chiến trước với ông lại có thể lựa chọn Âu Dương Duệ làm mục tiêu cho hành động cực đoan này.
Bonnie không mò được ý nghĩ hành động này của bọn họ.
Cảnh sát bên này giống như Bonnie dự đoán, từ lúc nhận được tin mọi người liền hành động.
Chúc Minh Huy, phó cục trưởng phía tỉnh, cũng là người phụ trách tổ hành động đặc biệt lần này lập tức tự mình đứng ra chỉ huy.
Bệnh viện bên kia bởi vì Hồng Lôi nhập viện cùng một chuỗi hành vi nên đã sớm có chuẩn bị, cho nên sự kiện vừa xảy ra, đặc công lập tức tới hiện trường.
kh*ng b* trực tiếp trên mạng, tổ hành động cũng lập tức liên lạc với phía cảnh sát mạng, bảo bọn họ nhanh chóng xử lý. Sau khi nhận được báo cáo, Chúc Minh Huy lập tức ra chỉ thị, xử lý không được server thì tắt hết địa chỉ màn hình liên quan lại, tóm lại tuyệt không cho phép mấy tên tội phạm rải tin kh*ng b*, khoe khoang chiến tích phạm tội.
“Ít nhất cần năm đến mười phút.” Nhân viên cảnh sát phụ trách vẫn luôn duy trì liên lạc, sau khi nhận được phản hồi liền báo cáo với Chúc Minh Huy.
Chúc Minh Huy cau chặt mày.
Nhân viên cảnh sát ở một bên không dám nói lời nào. Năm phút đồng hồ kỳ thật không dài nhưng ảnh hưởng quá ghê gớm rồi. Cảnh sát đang bị ghi hình truy sát trực tiếp, năm đến mười phút đây là đang công khai hành hình.
“Tần Viễn hôm nay thế nào?” Chúc Minh Huy hỏi.
Nhân viên cảnh sát vội vàng đáp: “Anh ta đi làm bình thường, bây giờ còn đang ở công ty.” Đây là sau khi xảy ra chuyện, Lưu Tống lập tức liên lạc với nhân viên cảnh sát giám sát Tần Viễn lấy được tin. Lưu Tống yêu cầu bọn họ vẫn tiếp tục trốn máy bay không người lái, tuy có lầu đáng tiếc thiết kế bên trong chưa xong, tòa nhà lại toàn kết cấu kính thủy tinh tới đất, lúc này chưa lắp kính cho nên tương đối giống kiểu tòa nhà kết cấu mở.
Nhưng Nghê Lam bọn họ cũng không có lựa chọn khác. Xe mô tô trúng mấy phát súng, bình xăng cũng bị bắn thủng. Tình huống của Âu Dương Duệ quả thật không thể chạy nữa rồi. Anh cần cầm máu, cần xe cứu thương.
Nghê Lam dừng xe lại, lưng đeo súng trường, đỡ Âu Dương Duệ vào trong tòa nhà, một chiếc máy bay không người lái lao tới. Nghê Lam tìm ở thắt lưng Âu Dương Duệ, lấy súng của anh ra nổ hai phát ‘pằng pằng’ bắn rơi máy bay không người lái kia.
Càng có thêm máy bay bay tới, vây quanh tòa nhà.
Nghê Lam mắng một câu th* t*c, đỡ Âu Dương Duệ tìm một căn phòng ở góc khuất, để Âu Dương Duệ ngồi xuống.
Phòng kia có cửa sổ, có cổng tò vò. Máy bay không người lái tùy lúc có thể bay vào.
“Chi viện sắp tới rồi, xe cứu thương cũng vậy.” Nghê Lam tháo mũ bảo hiểm, xé váy băng vết thương cầm máu trước cho Âu Dương Duệ.
“Nghê Lam” Âu Dương Duệ vì mất máu mà mặt xanh méc, “Đừng cho chúng quay được bộ dáng tôi chết. Đừng cho Quan Phàn nhìn thấy.”
Nghê Lam im lặng, cúi đầu kiểm tra đạn, “Được.”
💬 Bình luận chương