Từng nghệ sĩ của Phong Phạm dồn dập phát biểu, tuyên bố bản thân chỉ hỗ trợ điều tra, bị thẩm vấn, không hề có bất kỳ hành vi phạm pháp nào, làm việc đều tuân theo sắp xếp hợp đồng của công ty, bọn họ cũng sẽ toàn lực phối hợp với cảnh sát, điều tra rõ chân tướng.
Mà trong năm ngày này, vì cảnh sát điều một lượng lớn nhân lực và lực lượng kỹ thuật, hơn nữa trước đó cũng đã có một số tích lũy và tiến triển điều tra, cho nên chuyện Phong Phạm đã được tra rõ rồi.
Xác thực có tồn tại tội phạm kinh tế, hoạt động rửa tiền.
Ngoại trừ tiền bạc có bằng chứng cho thấy thông qua tài khoản đoàn làm phim, người môi giới, người lao động dùng để thanh toán cho Trần Viêm gánh tội thay, còn lại nhiều bút toán thanh toán điện tử lớn không rõ ràng.
Quan trọng nhất chính là, không có manh mối nào chỉ ra việc này có liên quan đến Tần Viễn.
Đỗ Lợi Quần, Đàm Tuấn, Khương Thành, La Văn Tĩnh là những người bị hiềm nghi chủ yếu.
Tài khoản của Thụy Thuẫn trái lại lại rõ ràng, sau khi nhận được khiếu nại của Lam Sắc Hào và Huy Hoàng khi có vấn đề giám sát an ninh, họ cũng nghiêm túc xử lý. Bọn họ đưa ra lịch sử phân tích, tài liệu nghiên cứu phát minh nâng cấp kỹ thuật, chứng minh quả thực từng bị hacker tấn công, bọn họ cũng tích cực chuẩn bị hồ sơ cho ban ngành liên quan, cũng bổ sung nâng cấp sai sót, không có bất kỳ hành vi biển thủ nào. Công ty cũng không được lợi ích gì trong việc bị hacker tấn công, cũng không có bất kỳ động cơ nào.
Hơn nữa, cũng không tìm ra được mối liên quan gì với vụ máy bay không người lái.
Những người liên quan bắt được từ vụ tập kích Khương Thành, âm mưu bắt cóc La Văn Tĩnh, vụ ám sát Quan Phàn ở bệnh viện, còn có chủ nhiệm Quách Tuấn của trung tâm phân tích vật chứng, cũng đều chưa cung khai ra người nào.
Bọn họ chỉ biết một nickname trên mạng: Maria.
Nhưng thân phận Maria thực sự là ai, bọn họ cũng không biết.
Bởi vì cảnh sát lập tức thẩm vấn một số lượng lớn nhân viên, vào kiểm tra nhiều công ty, khiến cho công chúng xôn xao.
Sau hôm máy bay không người lái tập kích, Weibo của cảnh sát phát ra thông cáo liên tục cho công chúng, tuyên bố giải thích cho sự việc máy bay không người lái tập kích, cho thấy cảnh sát dốc toàn lực triển khai điều tra, tất nhiên sẽ nghiêm trị hung thủ. Nhưng vì chưa tra ra được nhiều tư liệu, ngoại trừ câu cuối cùng mang tính tuyên bố khẩu hiệu kia, trong thông cáo cũng không viết ra được nội dung nào được công chúng công nhận.
Trong sự cố tổng cộng có 18 người bị thương, trong đó ba người bị thương nhẹ, 5 người trọng thương. Có ba người tử vong, một người trong đó là bị máy bay không người lái bắn chết tại chỗ, hai người bị xe tông trọng thương không thể chữa trị.
Xe cộ bị va chạm, hư hỏng hơn hai mươi chiếc, trong đó có hai chiếc xe buýt. Số lượng người dân bị kinh sợ trong sự kiện rất nhiều, càng khỏi phải nhắc đến số lượng dân mạng bị thu hút vào xem trực tiếp giết người.
Những ảnh hưởng gây ra sau đó dùng chữ sóng thần để hình dung cũng không quá đáng.
Sự việc không những dẫn đến sự kinh hoàng của quốc tế, nước ngoài tranh nhau đưa tin. Truyền thông quốc nội cũng sục sôi, truyền thông phát ra những chỉ thị quan trọng của những lãnh đạo đối với chuyện này, cảnh sát bố trí đường dây nóng tiếp nhận manh mối và báo cáo do người dân cung cấp.
Mấy tài khoản trong V, blog tri thức biểu đạt cái nhìn với chuyện này, các loại phỏng đoán, lời đồn thi nhau ra lò. Rất nhiều người chứng kiến tận mắt ngày đó cũng nói rõ tình huống nhìn thấy, có người tự xưng là người bị hại cũng trần thuật lại cảnh ngộ gặp phải của mình, còn nghe nói có nhân viên bị gọi đi thẩm vấn cũng nhảy ra lên án thái độ của cảnh sát và sự bất công khi bản thân vô cớ bị thẩm vấn.
Thật giả đan xen, ồn ào hỗn loạn.
Nhiều người lên án cảnh sát phản ứng chậm chạp, cơ chế cảnh báo không hoàn thiện, cứu viện chậm chạp, có thái độ tệ với người dân vô tội.
Còn có người truyền lại chuyện nội bộ cảnh sát mục nát, người cảnh sát tên Âu Dương Duệ kia thực ra là ô dù của xã hội đen, bởi vì chia chác không đều nên bị xã hội đen trả thù, dùng phương thức ác liệt như vậy để vạch trần trước toàn xã hội, trả thù Âu Dương Duệ, có thể thấy được thù lớn thế nào. Cả cục cảnh sát đều thối nát.
Lời đồn càng truyền càng lớn, cho dù có nhóm người kể ra được trong thông cáo cảnh sát nói rõ thời gian đến hiện trường, xử lý sắp xếp các loại, vẫn có người nghi ngờ cảnh sát nói dối.
Tư liệu bối cảnh của Âu Dương Duệ cũng bị đào bới đến ngọn ngành. Có người bôi nhọ, có người lên án đã từng bị anh làm hại, cũng có người tự xưng là người bị hại trong sự kiện máy bay không người lái tập kích hôm đó, yêu cầu Âu Dương Duệ và cảnh sát giải thích.
Phụ đề ‘Âu Dương Duệ, đội trinh sát cục cảnh sát thành phố, dân chúng vì anh mà chết’ trong lúc trực tiếp này khắc sâu vô đầu người ta, trong nhất thời có hai luồng quan điểm đối với Âu Dương Duệ, ủng hộ khen ngợi anh ngày đó dũng cảm gan dạ; mắng anh hại chết người dân vô tội, yêu cầu anh gánh trách nhiệm, yêu cầu cảnh sát điều tra anh rõ ràng.
Tình huống người bị bắt đều bị đào lật lên, Khương Thành trước đó làm gì, La Văn Tĩnh sao vậy, Đỗ Lợi Quần là ai, Thôi Canh có xuất thân gia đình thế nào, vv.
Còn có Tần Viễn, anh ta rốt cuộc là thế nào?
Học vị ưu việt, cha mẹ đều mất, cực khổ cố gắng không ngừng vươn lên. Là thần đồng học bá, kỹ thuật siêu việt, thần thoại lập nghiệp, nhà từ thiện anh tuấn, rốt cuộc anh ta đã phạm tội gì?
Người đào không ra được tài liệu của anh rốt cuộc đào ra một kết luận: Anh là gay.
Cái này lại càng chọc vào tổ ong vò vẽ, chủ đề này bị dân mạng chửi rủa thậm tệ, sinh sự vô cớ, phỏng đoán ác ý. Chủ đề lại bị lôi tới vụ phân biệt giới tính, lệch lạc nghiêm trọng.
Vì lời đồn, chửi rủa trên mạng quá nhiều, quấy rối nghiêm trọng nghe đọc, gây ra hỗn loạn, thế là cảnh sát mạng xóa đi rất nhiều bình luận và chủ đề, lúc này lại bị dân mạng nghĩ tình tiết mới, nói cảnh sát che giấu chân tướng, xóa cắt thì giỏi phá án thì không.
Nghê Lam nhìn thấy tình huống trên mạng cũng có chút cảm khái, lúc trước là một mình cô bị bôi đen, bây giờ toàn bộ đều đen, thật là lợi hại.
A, cũng không phải toàn bộ, Tần Viễn kia vậy mà có được sự đồng tình của mọi người. Làm sao lại không có ai mắng anh ta chứ, hoả lực không đủ a, mắng chết anh ta đi!
Nghê Lam thật sự tức giận.
Trong năm ngày này cảnh sát lại đến thẩm vấn cô thêm ba lần, Lưu Tống còn đưa cô đến cục tạm giam, để cô gặp Tần Viễn một lần.
“Đối chất sao? Chọc giận anh ta?” Việc này cô thích làm!
“Với tính cách của anh ta, anh ta sẽ rất vui vẻ tao nhã lịch sự trào phúng cô, khiêu khích cô, nhìn dáng vẻ không thể làm gì được của cô. Bất kể anh ta nói gì, cho dù là ám chỉ kêu cô chú ý sức khỏe, chúng tôi đều có thể liên hệ lệnh truy sát với anh ta, luật sư của anh ta biện hộ thế nào là chuyện sau đó. Nhưng chúng tôi chỉ có thể giam anh ta thêm một thời gian nữa thôi.”
“Được, đã hiểu.” Nghê Lam gật đầu.
Nghê Lam chuẩn bị kỹ càng rồi, nhưng Tần Viễn còn kỹ hơn cô một bậc.
Anh ta từ chối nói chuyện với Nghê Lam. Lúc Nghê Lam bị giam chung với anh ta, anh ta không nói một lời, bất kể Nghê Lam nói cái gì, anh ta đều chỉ giống như đang xem kịch nhìn Nghê Lam. Ánh mắt kia giống như nhìn con khỉ, Nghê Lam thật sự không thể diễn tiếp nữa, hoàn toàn không thể phát huy giống như lúc ở bên La Văn Tĩnh.
Nghê Lam trầm mặt đi ra, tức giận bùng nổ.
“Aaaaaa, tức chết tôi rồi! Cái đồ con rệp kia!”
Lưu Tống thở dài, xét về sự trầm ổn trong chuyện này, Nghê Lam tuổi trẻ bốc đồng thật không phải đối thủ của Tần Viễn. “Tôi nói rồi, đây là một trận chiến ác liệt. Bây giờ chỉ mới bắt đầu, Nghê Lam, cô phải chịu đựng.”
Nghê Lam nhìn về phía ông.
“Cô nên xuất viện rồi.”
💬 Bình luận chương