Lưu Tống đi thử rồi. Ông muốn thẩm vấn Tần Viễn một lần nữa.
“Lần này còn muốn hỏi cái gì?” Tần Viễn mỉm cười.
“Muốn cùng anh nói chuyện ngoài ý muốn của cha mẹ anh.”
Nụ cười của Tần Viễn cứng lại, sau đó anh ta tiếp tục cười: “Xem ra đội trưởng Âu Dương hồi phục cũng không tệ. Đội trưởng Âu Dương vẫn luôn rất hứng thú với cái chết của ba mẹ tôi, nhưng tôi có thể nói rõ thêm một lần nữa, vụ tai nạn xe của cảnh sát Quan Phàn không liên quan đến tôi. Tôi căn bản không có ở hiện trường, trước giờ tôi chưa gặp qua Quan Phàn, tôi cũng không biết cô ấy. Đội trưởng Âu Dương lại có thành kiến với tôi như vậy, nhưng mà trước giờ tôi chưa từng làm gì đội trưởng Âu Dương. Tất cả điều tra của cảnh sát tôi đều phối hợp. Máy bay giết người không có liên quan tới tôi. Có người của nguyên một tầng, còn có hai vị cảnh sát đến tìm tôi đều có thể làm chứng, lúc sự việc xảy ra tôi đang họp.”
Mỗi lần thẩm vấn Tần Viễn đều nói câu này. Lưu Tống sắp thuộc lòng rồi, ông bình tĩnh nói: “Cha mẹ anh đều mua bảo hiểm, tên người hưởng bảo hiểm là anh.”
“Đúng vậy. Đối với chuyện này tôi không rõ ràng. Ông muốn hỏi chuyện bảo hiểm sao? Sau khi bọn họ ngoài ý muốn mất đi, tôi mới biết bọn họ có mua bảo hiểm. Tôi đoán hai người họ đi cùng, đại khái là tức giận ngày càng nhiều hơn. Tôi đoán thôi. Dù sao mỗi lần bọn họ cãi nhau cũng mang tôi ra làm lá chắn, nói cái gì mà đã làm gì cho con trai, tôi suốt ngày thế này thế nọ. Kỳ thật bọn họ chẳng làm gì vì tôi hết, tôi toàn dựa vào sức mình. Chuyện học hành, sự nghiệp, tiền bạc của tôi, toàn do tự lực cánh sinh mà có. Tôi không rõ vì sao bọn họ lại muốn mua bảo hiểm, sau khi chết rồi để lại chút tiền cho tôi thì hay lắm sao. Vì vậy tôi đã quyên góp tiền bảo hiểm rồi.”
Lưu Tống hỏi anh: “Anh rất thích chiếm thế thượng phong đúng không? Anh Tần. Cái gì anh cũng thích vượt lên đầu phải không? Nếu anh đoán được người khác muốn làm gì, anh liền làm trước, như vậy có phần vui sướng hơn đúng không?”
Tần Viễn lắc đầu: “Tôi không chấp nhận bất kỳ phỏng đoán hay gài bẫy nào, đội trưởng Lưu. Tôi không quen biết Quan Phàn, tôi cũng không hại đội trưởng Âu Dương. Các ông có bất kỳ chứng cứ nào thì cứ dùng để tố cáo tôi.”
Lưu Tống nói: “Không phỏng đoán cái gì mà chỉ nói chuyện trước mắt. Anh cảm thấy tôi sẽ hỏi chuyện tiền bảo hiểm, sẽ dùng quan hệ tình cảm cha mẹ anh để nói chuyện nên anh đã cướp lời nói trước, anh khống chế sự tình, nắm giữ cơ hội.”
“Tôi chỉ nói sự thật.”
“Sự thật là anh chỉ quyên tám mươi vạn, còn hai mươi vạn thì sao?” Tốc độ nói của Lưu Tống rất nhanh áp xuống câu hỏi đuôi của Tần Viễn.
Tần Viễn dừng một chút, rất nhanh trả lời: “Tôi muốn ra nước ngoài.”
“Vì vậy anh ra nước ngoài cần hai mươi vạn đó?”
Tần Viễn không nói gì.
“Anh ra nước ngoài cần tiền, anh dùng số tiền bảo hiểm cha mẹ mất ngoài ý muốn, cho nên anh không phải dựa dẫm vào bọn họ sao? Căn bản anh không có giỏi như vậy, anh không có khả năng tự lập, anh vẫn là dựa vào bọn họ.”
Tần Viễn không nói gì, nhìn chằm chằm Lưu Tống.
Lưu Tống có thể cảm nhận được Tần Viễn phẫn nộ rồi. Ông phá hủy sự tự cao tự đại của anh ta, xem thường sự khống chế của anh ta, anh ta nổi giận rồi.
Anh ta đương nhiên không cần dựa vào cha mẹ, anh ta xem thường bọn họ. Anh ta tự bỏ tiền của mình để học hành. Nhưng anh ta không thể nói, anh ta không thể nói anh ta đưa hai mươi vạn kia cho An Hàng rồi.
Thật sảng khoái mà, cảm giác kìm nén này, một tay ấn ngay yết hầu Tần Viễn, chặn ngay tim anh ta, cuộn lấy dạ dày anh ta, thật là sảng khoái.
Cuối cùng Tần Viễn vẫn nhịn xuống lửa giận, anh im lặng một hồi lâu hỏi ngược lại Lưu Tống: “Cho nên chuyện này với việc các người tố cáo tôi có liên quan gì nhau? Đội trưởng Lưu, ông tới nói chuyện phiếm với tôi sao? Tôi sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào không liên quan.”
Lưu Tống biết Tần Viễn nói được làm được. Ông kết thúc tra hỏi. Ông cảm thấy lần tra hỏi này có thu hoạch.
Lưu Tống quay về phòng làm việc lại thấy Viên Bằng Hải từ trên lầu đi xuống. Văn phòng lãnh đạo cấp cao ở trên lầu, đội điều tra chuyên án cũng làm việc trên đó.
“Viên cục.” Lưu Tống chào hỏi.
“Đội trưởng Lưu.” Viên Bằng Hải dừng lại, hỏi ông: “Có tiến triển gì không?”
“Vẫn chưa. Chỉ biết nếu như hôm đó cả Tần Viễn và Paul cùng ngồi điều khiển máy bay không lười lái e là phải đánh nhau tại chỗ. Một núi không thể có hai hổ, mục tiêu của bọn họ khác nhau.” Lưu Tống hất cằm chỉ chỉ lên lầu: “Phía trên có chỉ thị gì không?”
“Cho tôi nghỉ ngơi.” Viên Bằng Hải nói vô cùng bình tĩnh.
Lưu Tống im lặng. Lần tấn công này ảnh hưởng quá lớn. Cả nước trên dưới nhìn chằm chằm, bên quốc tế cũng nhìn vào, mà bọn họ cũng không thể nhanh chóng phá án, đến bây giờ cũng không thể điều tra ra chứng cứ gì.
Cảnh sát hình sự quốc tế tổ chức liên hợp, phía bên Đức còn tiến hành tra xét server, nhưng xem chứng cứ cho thấy cũng không có bất kỳ liên quan nào tới Tần Viễn, thậm chí cũng không có liên quan đến Paul.
Lệnh treo thưởng ám sát trên dark web không liên quan gì tới Tần Viễn, thậm chí cũng không có quan hệ gì với Paul
Huống hồ, Paul là ai?
Trong mọi người chỉ có Lưu Tống ở bệnh viện nghe thấy giọng Paul thông qua loa phát thanh, còn có Khương Thành nhìn thấy Paul như thần binh trên trời nhảy từ nóc tòa nhà khác qua.
Nhưng giọng nói thông qua hệ thống loa không thật. Jerry chỉ cho Lưu Tống một vài đoạn âm tần thẩm vấn, Lưu Tống không thể nhận ra giọng. Mà lúc đó Khương Thành bị thương, trời cũng tối, anh lại hoang mang cho nên không nhớ rõ tướng mạo. Jerry lấy ra mấy tấm ảnh, Khương Thành nhận nhầm người rồi.
Đừng nói là Paul sau khi nhập cảnh không biết tung tích, bây giờ coi như người thật đứng ngay trước mặt bọn họ, bọn họ cũng không có ai có thể chỉ chứng hắn ta. Huống chi, bất kể là trước đây hay hiện tại, đều không có chứng cứ thể hiện hắn ta quen biết Tần Viễn.
Chưa tìm được manh mối về nguồn gốc và cải tiến máy bay không người lái, đồng thời thao túng nhiều máy bay không người lái như vậy cũng cần phương tiện và nhân lực tương ứng, cảnh sát điều tra công ty, chỗ ở của Tần Viễn, thậm chí ngay hôm xảy ra sự việc đã nhanh chóng đến ngay văn phòng núi Kỳ Lân, phòng ghi hình trực tiếp, cũng không tìm được chứng cứ xác thật. Thiết bị có sẵn nhưng người ta dùng cho tiết mục. Hôm đó không có chương trình, phòng ghi hình trực tiếp trống không. IP trực tiếp cũng không phải từ chỗ đó, huống hồ núi Kỳ Lân quá xa, khoảng cách này càng không thể thao tác điều khiển được máy bay không người lái kia.
Bọn họ phỏng đoán động cơ hành động này của Tần Viễn, thứ nhất là để trả thù Âu Dương Duệ và Quan Phàn, trêu đùa khiêu khích cảnh sát. Thứ hai là hành động thử nghiệm, sau này anh ta còn có hành động lớn hơn.
Nhưng phỏng đoán chỉ là phỏng đoán, chứng cứ đâu? Đã là trả thù, trước khi đối phương hành động vì sao không có dự đoán? Bây giờ nói sau này còn có hành động lớn hơn, là hành động gì?
Không ai trả lời được.
Rất nhiều người bị phê bình khiển trách rồi, bao gồm cả Lưu Tống, bao gồm cả Âu Dương Duệ đang ở bệnh viện. Ngày đó hạ lệnh điều tra văn phòng của Tần Viễn, vì bị khiếu nại quá nhiều, Hạ Lực, Trác Phong cũng tạm thời bị điều chuyển công việc.
Bây giờ đến Viên Bằng Hải.
Vấn đề của Viên Bằng Hải ở chỗ Quan Phàn.
Sau khi Quan Phàn tỉnh dậy vài ngày đều không thể cử động và nói chuyện, mặc dù về sau khôi phục rất nhanh, nhưng hành động cô tự chủ được cũng chỉ giới hạn ở cử động tay chân, xoay người, ngay cả tự ngồi dậy cũng rất mất sức, làm sao có thể tự mình ngồi xe lăn chạy mất.
Mà cô còn có thể chạy đi đâu? Ai tiếp ứng cho cô?
Trong camera theo dõi của bệnh viện, Viên Bằng Hải vào phòng thăm Quan Phàn, rất nhanh sau đó đã đi ra. Sau khi đi ra ông đưa cảnh sát gác cửa đến một bên nói chuyện. Chính lúc này, Quan Phàn tự mình đẩy xe lăn ra khỏi phòng mà mấy người Viên Bằng Hải lại không chú ý đến.
Quan Phàn mất tích. Viên Bằng Hải bị thẩm tra.
Không chỉ như vậy, ông còn có một điểm đáng ngờ khác. Tần Viễn phát sóng trực tiếp hành hạ Âu Dương Duệ đến chết chính là hi vọng Quan Phàn nhìn thấy, giày vò Quan Phàn. Mà hai ngày trước khi sự việc xảy ra Viên Bằng Hải đưa cho Quan Phàn một chiếc điện thoại.
Theo giải thích của Viên Bằng Hải, là yêu cầu của Quan Phàn, cô cảm thấy mình khỏe nhiều rồi, cô rất buồn bực, cô muốn nghịch điện thoại. Viên Bằng Hải và Quan Phàn đều đã thống nhất mỗi ngày không được xài điện thoại quá lâu, không được liên lạc với bất kỳ ai, cô đồng ý, ông mới mua cho cô một chiếc điện thoại mới. Hơn nữa xe lăn bằng điện là người nhà Quan Phàn mua cho cô, không liên quan gì đến ông.
Còn về việc vì sao lại đến bệnh viện vào ngày máy bay không người lái giết người, Viên Bằng Hải nói hôm đó ông nhìn thấy trực tiếp, nghĩ đến cảnh ngộ của Khương Thành, cảm thấy tin tức Quan Phàn tỉnh lại có khả năng bị lộ, ông liền nhanh chóng đi xem.
Lúc đó Quan Phàn đang tỉnh, nói với ông mấy câu, sau đó ông liền đi ra ngoài.
Mà cảnh sát canh gác cửa nói ông dẫn dụ anh ta ra, Viên Bằng Hỏi nói ông tuyệt đối không có ý này. Ông chỉ muốn hỏi thử bên ngoài xảy ra tập kích máy bay không người lái, cấp trên có cử hậu viện cho bên này không, khi nào thì đến. Lại hỏi một chút có người nào hay việc gì khả nghi hay không.
Bởi vì việc này liên quan đến Âu Dương Duệ, ông lo lắng bị Quan Phàn nghe thấy, kích động cô, cho nên mới đứng xa một chút. Ai ngờ được Quan Phàn lại tự mình có thể xuống giường đẩy xe lăn đi.
Hiển nhiên giải thích của Viên Bằng Hải không thể khiến lãnh đạo tin được, bây giờ kết quả xử lý đã có rồi.
“Tạm thời tôi ra khỏi tổ chuyên án, nghỉ ngơi một thời gian.” Viên Bằng Hải nói với Lưu Tống.
Lưu Tống khẽ gật đầu: “Sau này gặp, Viên cục.”
Viên Bằng Hải cười cười, vỗ vỗ vai ông rồi đi.
Trong biệt thự của Nghê Lam, Lam Diệu Dương đang ôm laptop xem email, sau đó anh trả lời điện thoại: “Anh kêu pháp vụ xử lý cho tốt, đưa văn bản miễn trách nhiệm cho tôi ký, tôi không hi vọng nhìn thấy hôm sau có người mang chuyện Nghê Lam cầm súng đạo cụ bị quản chế của đoàn phim ra ngoài bị khiển trách. Trên mạng xảy ra chuyện gì, sao lại có một hot search mới?”
Anh liếc nhìn thấy Nghê Lam nghe thấy lời anh liền lập tức mò lấy điện thoại, anh đập tay một cái, đánh vào tay cô: “Không cho xem Weibo.”
Sau đó quay đầu lại nói chuyện điện thoại: “Không phải nói với anh, anh phải xem! Xem cho rõ ràng một chút! Bồi thường bên phía nhãn hiệu mô tô thế nào? Không cần bồi thường nữa à? Không nhận, hiện tại Nghê Lam tạm thời không nhận làm đại diện.”
Lại còn làm đại diện? Thật là không sợ chết.
Lam Diệu Dương bận bịu nói suốt không ngừng, điện thoại của Nghê Lam reo rồi.
Lam Diệu Dương phân tâm nhìn Nghê Lam, lại thấy Nghê Lam ngồi thẳng lên: “Hi, Quan Phàn.”
Lam Diệu Dương: “…”
💬 Bình luận chương