Nhìn loại súng này, nếu như ông đoán không sai, so với kết quả đạn kiểm tra được, sẽ chứng minh đây là cây súng bắn chết Liêu Tân và vết thương tự bắn của Hồng Lôi.
Nhân viên ghi chép chụp ảnh, bên phòng kiểm nghiệm cất bộ súng này vào túi vật chứng.
Lưu Tống gọi điện thoại cho Từ Cương. Từ Cương nói cho ông biết tiểu đội của bọn họ đã tới Phong Phạm, cho dù là dưới tòa nhà hay trong phòng làm việc, hiện tại đều không có phát hiện gì.
Lưu Tống cúp điện thoại hỏi lại bên kỹ thuật, câu trả lời vẫn là Hồng Lôi không mở điện thoại.
Nghê Lam lo lắng chờ tin tức của Lưu Tống, cô gọi điện thoại cho Giang Húc Hồng, bảo Giang Húc Hồng qua chăm sóc Quan Phàn, cô phải ra ngoài.
Rất nhanh Giang Húc Hồng đã tới, bà ở gần đó. Bà lái một chiếc xe đến cho Nghê Lam, còn có áo chống đạn.
Nghê Lam chuẩn bị sẵn sàng nhưng vẫn không có tin tức gì từ Hồng Lôi.
Nghê Lam lại gọi điện thoại cho Lưu Tống, Lưu Tống đang xem hình ảnh ghi được từ camera của khách sạn, trận lửa này cháy thật lớn nhưng không phá hư camera. Trong video, ở quầy tiếp tân làm thủ tục nhận phòng chính là Hồng Lôi.
“CMND không đúng cũng có thể nhận phòng? Các anh ở đây quản lý như vậy à?” Lưu Tống quát lên, quản lý khách sạn và nhân viên hoàn toàn không dám nói lời nào.
Lại xem hình ảnh trong thang máy và hành lang tối nay, quả thực là Hồng Lôi.
Lưu Tống lập tức báo cáo với Chúc Minh Huy. Chúc Minh Huy chỉ thị, tuyên bố lệnh truy nã trong nội bộ cảnh sát, công bố ảnh chụp Hồng Lôi, ở phi trường, ở trạm xe đường dài và trạm tàu hỏa, cũng cảnh báo trong tay người này có súng, cực kỳ nguy hiểm.
Lưu Tống nhanh chóng triển khai, Chúc Minh Huy đích thân điều phối công tác các bộ phận tham dự.
Vì uống rượu, lại trải qua một trận kích động, Thiệu Gia Kỳ về nhà tắm rửa một cái sau đó liền đi ngủ. Trong lúc mơ ngủ, dường như có người đang gọi cô. Thiệu Gia Kỳ mơ mơ màng màng mở mắt, đột nhiên tỉnh ngủ rồi, trước mắt cô có một người đang đứng.
Thiệu Gia Kỳ cất giọng tính thét, còn chưa kịp thành tiếng đã bị người che miệng lại.
“Là tôi, Gia Kỳ.”
Là cô nên mới sợ hơn á!
Thiệu Gia Kỳ nhìn thấy Hồng Lôi trước mắt, cảm thấy sắp không nhận ra cô rồi. Cô làm sao vào được? Tại sao lại tới đây? Cô muốn làm gì?
Thiệu Gia Kỳ lặng lẽ vươn tay muốn mò lấy điện thoại cạnh gối.
“Tôi đặt điện thoại của cô lên bàn rồi. Đừng sợ, tôi không hại cô. Tôi chỉ cần cô giúp đỡ.” Hồng Lôi nói, dùng súng chỉa vào Thiệu Gia Kỳ.
Thiệu Gia Kỳ trừng mắt nhìn họng súng, mồ hôi lạnh túa ra.
“Cô, cô muốn làm gì?”
“Cô dậy mặc quần áo vào đi.” Hồng Lôi tỉnh táo nói, tay cầm súng rất chắc, “Cô cứ làm theo lời tôi nói, tôi cam đoan sẽ không hại cô.”
Thiệu Gia Kỳ không nhúc nhích.
Hồng Lôi vén cái mền lên, quát: “Đứng lên!”
Thiệu Gia Kỳ lạnh đến nhảy dựng trong nháy mắt, kéo lấy quần áo bắt đầu mặc vào. “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Hồng Lôi không nói gì, chờ Thiệu Gia Kỳ mặc xong, cô kêu Thiệu Gia Kỳ ngồi trên ghế, trói hai tay Thiệu Gia Kỳ ra sau lưng, lại buộc chân cô vào chân ghế.
Thiệu Gia Kỳ nói: “Đừng làm chuyện ngu ngốc, Hồng Lôi.”
Hồng Lôi cầm điện thoại của Thiệu Gia Kỳ, dùng ngón tay cô mở khóa màn hình, sau đó chụp một tấm hình của Thiệu Gia Kỳ.
“Cô làm gì đó?” Thiệu Gia Kỳ gào với cô.
Hồng Lôi gửi hình chụp cho Nghê Lam, sau đó gọi điện thoại cho Nghê Lam, ấn loa ngoài, đưa di động đặt gần miệng Thiệu Gia Kỳ, nói: “Nói Nghê Lam đến nhà cô, tôi bị người ta hại rồi, tôi có việc nói với cô ấy. Không thể có cảnh sát, không thể có người khác. Nếu không tôi chỉ có thể làm chuyện có lỗi với cô.”
Thiệu Gia Kỳ có chút run rẩy, trừng mắt nhìn cô không nói lời nào, hốc mắt hơi đỏ.
Điện thoại kết nối rồi, tiếng tít tít tít hết sức chói tai, Thiệu Gia Kỳ run giọng: “Đừng như vậy, Hồng Lôi, đừng hại tôi, đừng hại Nghê Lam.”
Hồng Lôi nhìn cô, mặt không chút cảm xúc.
Đầu bên kia điện thoại đã có người nhận rồi.
Giọng Nghê Lam vang lên: “Alo…”
Thiệu Gia Kỳ mím chặt miệng, nhắm mắt lại.
💬 Bình luận chương