Thiệu Gia Kỳ hít sâu một hơi.
“Chỉ giết một người mà thôi.”
Giọng nói kia, Thiệu Gia Kỳ thật nghe không lọt rồi. “Cô có thể không cần nói với tôi.”
“Cô gái đó tên Tôn Tịnh.”
Thiệu Gia Kỳ khẩn trương kêu lên: “Tôi không biết cô ấy là ai, cô thật không cần nói cho tôi biết đâu.”
“Cô không biết cô ta, nhưng Nghê Lam lại biết. Nghê Lam cũng vì cô ta mới tới Phong Phạm.” Hồng Lôi nói.
Thiệu Gia Kỳ im lặng.
“Bạn thân của Quan Phàn, Tôn Tịnh. Cảnh sát phán định cô ta tự sát. Quan Phàn vì chuyện này mà vẫn luôn tìm La Văn Tĩnh. Cô ta thật sự lợi hại, La Văn Tĩnh chỉ vào nhóm PUA có một lần, lại còn là lâu trước đó như vậy mà cô ta cũng có thể moi ra được.”
“Là người cảnh sát có va chạm với Nghê Lam sao? Người cô g**t ch*t là bạn thân của cảnh sát?”
“Tôi sắp xếp số người vào Sơn Lâm, nhưng tôi không ngờ Trần Viêm lại ngu đến như vậy. Không thể để Tôn Tịnh nói ra sự tình, cho nên tôi đi giải quyết cô ta. Trước đó tôi xem qua rất nhiều video giết người, rất k*ch th*ch. Nhưng kỳ thật giết người cũng không như vậy, không có đáng sợ như tôi tưởng tượng, cũng không k*ch th*ch như đã nghĩ.”
Trái tim Thiệu Gia Kỳ thót lại, b**n th** là đây mà, trước đó sao không phát hiện ra, không nhìn ra được chút nào.
Hồng Lôi nhìn sắc mặt cô, cười cười: “Khương Thành cũng từng giết người.”
“Hả?” Thiệu Gia Kỳ kinh ngạc.
“Vụ án mất tích đó đến giờ vẫn chưa phá, cho nên giết người không khó như vậy.”
“Cô, cô đừng nói bậy.”
“Nói bậy cái gì? Nói giết người không khó hay là nói Khương Thành giết người?” Hồng Lôi nói: “Khương Thành thật sự từng giết người, cho dù có phải do anh ta tự nguyện hay không, cho dù việc trước đây anh ta không biết, nhưng anh ta chính là từng giết người. Tôi còn giúp đi quay hình.”
Hồng Lôi nhìn Thiệu Gia Kỳ, “Nói không chừng cô cũng từng giết mà tự cô không biết thôi.”
“Tôi chưa từng giết người.” Thiệu Gia Kỳ kêu to.
“Thật sao? Sao cô biết được. Có lẽ lúc cô lái xe qua đường chậm mất hai giây làm cho chiếc xe đang vội nào đó ở hai con đường phía sau không kịp qua đèn vàng, cho nên anh ta nhấn mạnh chân ga, kết quả đụng vào chiếc xe hàng phía trên, chết rồi. Mà cô, an tâm tiếp tục lái, cứ lề mề như vậy, chậm trễ thời gian.”
Thiệu Gia Kỳ trợn mắt há mồm, đây là luận điệu gì vậy, cô ta là ma quỷ sao?
“Nghê Lam chắc chắn đã từng giết người.” Hồng Lôi tiếp tục nói: “Cô ta mới là nhân vật hung ác, cô ta giết người có thể không nháy mắt. Loại bản lĩnh này rất tốt.”
“Cô điên rồi sao?”
“Tôi không điên!” Cảm xúc của Hồng Lôi kích động: “Tôi mới là người lý trí nhất. Tôi lúc nào cũng phải đi chùi đít cho bọn họ, kỳ thật hoàn toàn không cần tới Sơn Lâm, có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Tôi không biết bọn họ làm cái đó có tác dụng gì? Nâng đỡ thêm mấy đại minh tinh, muốn bao nhiêu tiền mà chẳng có! Lấy lòng mấy tên đàn ông khốn kiếp đó, thu được mấy vạn, dùng để thanh toán, lại rót tới mười mấy vạn, có ý nghĩa gì.”
Thiệu Gia Kỳ nghe không hiểu, không nói lời nào.
Hồng Lôi tự mình bình tĩnh lại, sau đó nói: “Có lẽ bọn họ có mấy người chết rồi. Tôi cảm thấy Bốc Phi cũng chết rồi.”
Loại chuyện chết người này, Thiệu Gia Kỳ thật không dám nghe: “Hay là cô đợi Nghê Lam tới rồi hãy nói, nếu không cô lại phải nói lại một lần.”
“Gia Kỳ, cô không cảm thấy tôi rất ngu ngốc sao?”
Không phải ngốc, là b**n th**.
Thiệu Gia Kỳ bình tĩnh lại, nói: “Tôi chỉ cảm thấy luôn sẽ có cách giải quyết. Cô nghĩ xem, có khi chúng ta vi phạm hợp đồng bởi vì đoàn phim quá đáng, bộ phim đó không thể quay được, nhưng đề nghị hủy hợp đồng phải bồi thường tiền, nghệ sĩ không bồi thường nổi, công ty cũng không muốn chịu trách nhiệm, lúc này chúng ta phải nói chuyện, mọi người đều có nhu cầu, đều không muốn rước phiền phức, đều muốn mọi chuyện êm đẹp, phải nói chuyện trước. Cô bây giờ như thế, không bằng đi tự thú. Cô nói rõ với cảnh sát, cô có thể làm chứng, chỉ ra K kia mới là đại boss đứng ở phía sau.”
“Bọn họ đào cho tôi một cái hố. Bọn họ đổ chuyện máy bay không người lái tập kích lên đầu tôi, bọn họ sẽ còn đổ nhiều chuyện khác lên đầu tôi. Tôi không biết K là ai, bọn họ bắt Tần Viễn, Nghê Lam nói trong trực tiếp là Paul và Tần Viễn, tất cả trên mạng đều là Tần Viễn, tôi cho rằng chính là Tần Viễn. Nhưng K vẫn còn đó, K vẫn nói chuyện với tôi, kêu tôi đi tìm cô. Tôi tìm cô xong lại rước phải cảnh sát. Tôi nói như thế không được, quá mạo hiểm. Tôi hỏi hắn ta Tần Viễn làm sao thoát thân, hắn ta lại nói liên quan gì đến Tần Viễn.”
Hồng Lôi kích động đập sàn nhà: “Mẹ nó, hắn ta nói liên quan gì tới Tần Viễn, Nghê Lam nói là anh ta, nhất định phải là anh ta! Nhưng mà cứ cho là lôi lịch sử trò chuyện ra cũng chỉ có thể moi ra được câu liên quan gì đến Tần Viễn, cảnh sát ngu xuẩn. Vậy tôi là gì chứ! Ai cũng có thể là K, ai cũng có thể là Maria. Tôi là Maria, nhưng Maria không phải là tôi, cô hiểu không!”
💬 Bình luận chương