Nghê Lam đặt tấm chắn sang một bên, dựa vào tường, nâng cao hai tay cho Hồng Lôi xem: “Tôi không có vũ khí.”
“Không có vũ khí cũng không được.”
Nghê Lam đưa tay ra sau lưng: “Tôi kêu bọn họ còng tôi lại, được chứ?”
Hồng Lôi do dự.
Hoàng Nhạc nói: “Tôi không thể đồng ý để cô làm con tin.”
Nghê Lam quay đầu trừng mắt nhìn anh, sao còn cản trở chứ.
Nhưng lời nói của Nghê Lam đã nhắc tỉnh Hồng Lôi: “Còng Nghê Lam lại.”
Hoàng Nhạc nói; “Tôi không có quyền…”
Lời còn chưa dứt Thiệu Gia Kỳ đã hét lên, Hồng Lôi bóp chặt cổ cô, súng chỉa mạnh vào đầu cô.
Đầu ngắm chữ thập của súng bắn tỉa nằm ngay trên đầu Hồng Lôi, chỉ chờ đội trưởng ra lệnh một tiếng. Hồng Lôi ghìm Thiệu Gia Kỳ, cái đầu phía sau người Thiệu Gia Kỳ lúc ẩn lúc hiện. Nghê Lam có chút sốt ruột, cô thoáng chuyển vị trí để che chắn, thật sự sợ đặc cảnh bắn Hồng Lôi một phát.
Lưu Tống nhanh chóng đuổi tới.
Hoàng Nhạc hạ thấp giọng nhanh chóng nói rõ tình huống với ông. Nghê Lam nói với Hồng Lôi: “Đội trưởng Lưu tới rồi, đáp án cô muốn ông ấy đều biết. Chúng ta trao đổi con tin trước, cô cần người tỉnh táo một chút có thể làm con tin của cô, chị Gia Kỳ không thích hợp. Thật đó, cô xem, chị ấy đã khóc thành như vậy, chỉ làm đảo loạn suy nghĩ của cô. Bây giờ tinh thần cô không ổn, không cách nào đưa ra được phán đoán tốt nhất. Để tôi với cô cùng đi, tôi chống đỡ cho cô, giống như chị Gia Kỳ vậy, chúng ta cùng nhau đối mặt với cảnh sát. Chúng ta cùng nhau giải quyết chuyện này, ngay tại đây, tốn bao nhiêu thời gian cũng được.”
Thiệu Gia Kỳ lên tiếng khóc lớn.
Hồng Lôi bị cô khóc tới phiền, rốt cuộc bị Nghê Lam thuyết phục. “Cô phải còng tay ra sau lưng.”
“Không thành vấn đề.”
“Tấm chắn đưa cho tôi.”
“Được.”
Tất cả Nghê Lam đều một lời đồng ý, sau đó nhìn về phía Lưu Tống. Lưu Tống còn định nói gì, Hồng Lôi liền kêu to: “Muốn đổi thì đổi nhanh một chút, không là tôi đổi ý.”
Lưu Tống lấy còng ra, tự mình tiến lên trước còng Nghê Lam lại.
“Rốt cuộc cô muốn làm trò gì vậy?” Lưu Tống nghiến răng thì thầm sau lưng Nghê Lam.
Nghê Lam không nói gì, Hồng Lôi đang chị Gia Kỳ đứng lên.”
“Cô đi qua trước, đưa tấm chắn cho tôi.” Nghê Lam trở tay kéo lấy tấm chắn, chậm rãi đi qua.
Có Nghê Lam ngăn ở phía trước, Hồng Lôi kéo Thiệu Gia Kỳ lên. Chân Thiệu Gia Kỳ đã tê cứng rồi, suýt chút nữa không đứng nổi.
“Cô đưa tấm chắn cho Thiệu Gia Kỳ.”
Nghê Lam xoay người, đưa tấm chắn cho Thiệu Gia Kỳ.
“Cô xoay lưng về phía tôi, đi lại đây.” Hồng Lôi lại nói.
Nghê Lam cứ như vậy đi lui về phía Hồng Lôi, từng bước từng bước một lui lại, đi đến trước mặt cô.
Hồng Lôi đẩy Thiệu Gia Kỳ; “Cô ra phía trước, cầm tấm chắn đứng đó.”
“Hả?” Không phải cho cô đi sao? Nước mắt Thiệu Gia Kỳ lại rơi, chân run rẩy.
“Đi.” Hồng Lôi dùng súng đẩy Thiệu Gia Kỳ, Thiệu Gia Kỳ đẩy tấm chắn đi về phía trước, lúc này đã chặn được hướng của súng bắn tỉa.
Hoàng Nhạc giận gần chết, mặt Lưu Tống không chút cảm xúc.
Hồng Lôi kéo Nghê Lam tới trước chân, súng chống ngay bên mé đầu Nghê Lam, kêu to với Lưu Tống: “Tổ chuyên án, ông nghe…”
Lời còn chưa nói hết, Nghê Lam đột nhiên làm loạn. Cô bỗng nhiên dúi người về trước lại ngửa người ra sau, đầu dùng sức đập mạnh về phía sau.
Hồng Lôi thét lên một tiếng thảm thiết, cái đầu này đập vào mắt vào mũi cô, cô theo ý thức che mắt lại, giơ súng lên. Nghê Lam cùng lúc nghiêng đầu ra sau, nhấc chân, đá mạnh một cái qua vai, một cước đá trúng súng và đầu Hồng Lôi.
Chân rơi xuống, lại đá vào chân Hồng Lôi.
Cô lại xoay người, mặt đối mặt, lần nữa dùng đầu đập mạnh vào mặt Hồng Lôi.
Hồng Lôi lại kêu thảm lần nữa.
Mấy đặc cảnh nhanh chóng tiến lên, một người kéo Thiệu Gia Kỳ đã kinh ngạc đến ngây người ra phía trước. Họng súng nhắm ngay lúc hai người đang kịch chiến.
Hồng Lôi không nhìn rõ bất kỳ thứ gì, thét lên: “Nghê Lam!”
Nghê Lam nhảy lên một cái, hai chân vòng kẹp lấy vai cô, xoay nhanh một cái.
Thế bẻ chữ thập.
Súng của Hồng Lôi bị đá bay, cả người bị Nghê Lam dùng đầu gối chặn ở dưới đất.
Các đặc cảnh cùng nhau tiến lên bắt Hồng Lôi lại.
Lưu Tống kéo Nghê Lam ra, mở còng cho cô.
“Tôi nhường cô ta hai tay.” Nghê Lam hơi th* d*c, nói.
“Cái gì?”
“Vừa nãy không phải ông hỏi tôi, tôi làm cái quỷ gì à.”
Lưu Tống: “…”
💬 Bình luận chương