“Đúng.”
Nghê Lam liền cười: “Lần này cô ta sẽ lại nói, xem đi, rơi vào tay cảnh sát các ông liền không còn chứng cứ gì rồi.”
Lưu Tống tức giận trừng cô, cười trên nỗi đau của người khác hả.
Lam Diệu Dương ở bên cạnh vội vàng hỏi: “Hệ thống bị đụng qua khi nào?”
“Hôm máy bay không người lái tập kích.”
“Chuyện này phải hỏi cô ta một chút chứ? Lúc đó laptop của cô ta ở đâu, ai có khả năng động vào đồ đạc của cô ta.”
Lưu Tống gật đầu, cái này đương nhiên phải hỏi. Ông nói: “Vẫn còn một điểm, tinh thần cô ta không ổn lắm, cho nên chúng tôi tiến hành xét nghiệm máu cho cô ta, máu cô ta dương tính với m* t**.”
“Vì vậy cô ta hưng phấn, đa nghi, táo bạo lại còn nói cực kỳ nhiều.”
“Đúng.”
Nghê Lam im lặng: “Cô ta xong đời rồi, đúng không?”
“Trong ghi âm chính miệng cô ta thừa nhận giết Tôn Tịnh. Cô ta còn thừa nhận cô ta quay hình việc Khương Thành giết người, nói cách khác, cô ta tham dự vào vụ án giết người kia của Khương Thành. Còn chuyện rửa tiền, đe dọa La Văn Tĩnh, vv. Cô ta thừa nhận mình là Maria, mà tất cả những việc chúng tôi tra ra được đều do Maria chủ trì. Tuy cô ta nói linh tinh nhưng từ lời cô ta tôi hiểu cô ta muốn nói Maria không phải chỉ mình cô ta, nhưng cô ta phải chứng minh.”
“Sẽ tìm được chứng cứ.” Lam Diệu Dương cổ vũ sĩ khí mọi người, “Không phải mấy ông có rất nhiều phương pháp công nghệ cao để điều tra ghi chép trước đây sao, chắc là phải có lịch sử IP đăng nhập, chỉ cần một địa điểm đăng nhập không khớp với hành tung của Hồng Lôi không phải được rồi sao?”
Lam Diệu Dương cũng không quan tâm hiểu hay không, dù sao cứ nói bừa.
“IP có thể làm giả, hơn nữa lịch sử ghi chép trước đây đều đã mất. Laptop của cô ta bị xóa sạch rồi.” Lưu Tống nói: “Quan trọng nhất chính là, sau khi Tần Viễn bị bắt giam, K còn liên lạc với cô ta. Trong đoạn ghi âm cô ta nói K nói liên quan gì tới Tần Viễn, cảnh sát là đồ ngu.”
Lam Diệu Dương: “…”
Lưu Tống lại nói: “Đoạn ghi chép hội thoại chúng tôi tìm được trong máy tính bàn nhà cô ta, K cũng không liên quan gì tới Tần Viễn.”
Lam Diệu Dương nhíu mày, đây là bày ra một màn kịch lớn cho Tần Viễn thoát tội sao?
“Hai người về trước đi.” Lưu Tống nói: “Bây giờ mới thực sự chính thức đọ sức. Biết Maria là ai là đột phá lớn của chúng ta. Chúng ta có được rất nhiều đầu mối mới, bất luận có phải đối phương cố tình bày binh bố trận hay không, chúng ta đã tóm được đầu dây, có lẽ mấy chuyện sau đó sẽ dễ dàng xử lý hơn, khẩu cung của tất cả những người bắt trước đó, những manh mối trên mạng, đều phải kiểm tra đối chiếu cẩn thận, rất tốn thời gian. Khả năng lớn K ở bên ngoài chính là Paul, chúng tôi sẽ tìm được hắn ta.”
Nghê Lam không nói gì, đang suy nghĩ.
Lưu Tống lại nói: “Hai người về nghỉ ngơi đi, có bất kỳ tiến triển nào tôi sẽ thông báo cho hai người. Có thể còn cần hai người quay lại một lần nữa.”
“Tại sao K là Paul?” Lam Diệu Dương đột nhiên hỏi.
“Hội thoại giữa Hồng Lôi với hắn ta đều bằng tiếng Anh.”
“Là quy định của diễn đàn hay thói quen ngôn ngữ?” Lam Diệu Dương nói: “Có một số diễn đàn chỉ cho dùng tiếng Anh.”
Lưu Tống gật đầu: “Tôi sẽ cho kiểm tra.”
“K này với Maria đã liên lạc mấy năm rồi, Paul thì gần đây mới tham gia. Cách hắn ta nói chuyện, dặn dò chuyện tỉ mỉ, có thể không khác gì mấy với K trước đó, khiến Maria không chút nào nghi ngờ?” Lam Diệu Dương lại nói.
Lưu Tống nói: “Chuyện này đương nhiên cũng cần kiểm tra cẩn thận.”
Nghê Lam đột nhiên bật cười, vỗ vỗ vai Lam Diệu Dương, vẻ mặt tự hào. Lam đáng yêu nhà cô bây giờ quá có hình tượng thám tử rồi.
Lam Diệu Dương quay đầu nhìn cô. Thấy được biểu cảm của cô liền biết cô đang nghĩ gì.
Nghê Lam ngửa mặt lên nhìn mắt anh.
Bốn mắt nhìn nhau, cười thân thiết.
Hiểu ngầm đến cực kỳ gai mắt.
Lưu Tống phẩy tay đuổi người, “Mấy người mau về nghỉ ngơi đi. Chúng tôi còn nhiều việc phải làm, có thông tin gì sẽ báo cho hai người.”
Lam Diệu Dương và Nghê Lam sánh vai đi.
Lưu Tống nghe thấy giọng nói càng ngày càng xa của Lam Diệu Dương: “Anh cảm thấy là người Trung Quốc…”
Lưu Tống nghiêm túc suy nghĩ.
Paul bị tiếng rung điện thoại làm tỉnh dậy. Hắn nhận điện.
“Boss, chúng tôi nhập cảnh rồi, rất thuận lợi.” Một người phụ nữ cao gầy tóc đỏ nói tiếng Anh, cạnh cô ta là một người đàn ông tóc nâu cao to cường tráng. “Tôi đưa theo đủ người rồi. Đã tìm xong xe, lái đến chỗ anh chắc cần hai ngày.”
“Ok.” Paul đáp lại một tiếng.
“Thật sự không cần lo lắng K sao, nơi này dù sao cũng là địa bàn của hắn.”
“Hắn không rảnh, không cần để ý hắn.”
💬 Bình luận chương