‘Màn cửa đều kéo lại rồi à? Có thể chụp được trong phòng không?’
Có người nói: ‘Cho nên kêu ông mẹ nó đừng có theo nữa mà ông vẫn theo đến tận cửa nhà người ta à?’
‘Tôi còn chưa đăng địa điểm nào nha.’ Phóng viên kia giải thích.
Đoạn dưới chính là mọi người bắt đầu thảo luận suy đoán đêm nay xảy ra chuyện gì, sau đó hơn 40 phút sau, Lam Diệu Dương vẫn chưa đi ra, có người nhịn không được nói anh ta cũng muốn ra đó, kêu phóng viên kia cho anh biết địa chỉ, anh nói anh cũng sẽ không đăng ra bên ngoài. Nhưng anh muốn lấy được phỏng vấn trực tiếp.
Một người mở đầu, những người khác cũng dồn dập bày tỏ nguyện vọng.
‘Lần sau chắc chắn không có cơ hội này đâu.’
Nhưng có người không đồng ý, mọi người tranh cãi nhau, cuối cùng hẹn không nói địa chỉ trong nhóm, phóng viên biết địa chỉ sẽ tìm một nơi khác để đón bọn họ. Mọi người ghép xe lại cùng đi.
Nghê Lam thấy trong lịch sử trò chuyện mọi người vừa muốn lấy tư liệu vừa muốn giúp cô giữ bí mật, hốc mắt đã nóng lên.
Lý Mộc nói: ‘Tập thể bọn họ thề tuyệt đối sẽ không tiết lộ tin tức mới đi, tôi không có ngốc vậy, tôi không đi.’
Nghê Lam cười lên, xưa giờ không thấy nhóm chó săn đáng yêu như vậy.
Lam Diệu Dương còn ở dưới lầu đối phó với câu hỏi của mọi người: “Đúng, lúc đó cô ấy vào phòng tôi không phải vì quy tắc ngầm, tôi hiểu lầm rồi. Phiền mọi người sau này đừng nhắc lại chuyện cô ấy leo lên giường nữa.”
“Không nhắc không được nha, chuyện này hot mà.” Có người to gan hô lên lời thật lòng.
Lam Diệu Dương: “…” Đây mới đùng là mùi vị quen thuộc của ngành giải trí. “Có thể không nhắc thì đừng nhắc nữa, tôi theo đuổi cô ấy cũng rất vất vả. Mấy anh chị cứ nhắc suốt, lỡ như lần sau cô ấy ném tôi thì sao.”
A a a a a, có người thừa nhận theo đuổi kìa, đám chó săn kích động.
“Lam tổng, anh với Nghê Lam ở chung à? Thời điểm nguy hiểm như vậy anh không sợ sao?”
“Thực ra tối qua chúng tôi chỉ thảo luận tình tiết vụ án thôi.” Lam Diệu Dương đàng hoàng nói.
“Ừm ừm.” Đám phóng viên trưng vẻ mặt không tin liều mạng gật đầu.
“Lam tổng, anh vừa nói anh theo đuổi Nghê Lam, anh có cách nào hay sao? Dựa vào cái gì làm cảm động cô ấy?”
“Mị lực nhân cách của tôi.” Lam Diệu Dương lại chững chạc đàng hoàng đáp.
“Ừm ừm.” Đám chó săn nghiêm túc gật gù giả vờ rất tin tưởng.
“Được rồi, mọi người mau đi đi. Tôi cũng phải đi làm. Về sau có cơ hội sẽ mở tiệc chiêu đãi, trả lời nghiêm túc các câu hỏi của mọi người. Sau này đừng làm chuyện thế này nữa, Nghê Lam cũng không muốn mang lại nguy hiểm cho mọi người.” Lam Diệu Dương nói: “Mấy anh ở đây cả đêm không an toàn. Huống hồ nhiều người vây lại đây rất dễ khiến người chú ý, quả thực rất nguy hiểm.”
Mọi người thở dài, may mà tới rồi. Liền biết sau này không còn cơ hội nữa. Buổi chiêu đãi họp báo có ý gì chứ, vẫn là bắt gian bên ngoài vui hơn.
“Lam tổng, người nhà anh có biết chuyện hai người yêu nhau không?”
“Biết.” Lam Diệu Dương nói.
“Trưởng bối có phản ứng gì, bọn họ có lo lắng về thân phận Nghê Lam không?”
“Lo lắng, nhưng rất nhiều chuyện sau này hãy nói. Bây giờ nói thì quá sớm rồi.”
“Lam tổng, sau này Nghê Lam sẽ ở lại ngành giải trí chứ?”
“Cái này hả, sau này có cơ hội mọi người tự hỏi cô ấy đi.” Lam Diệu Dương vừa mới nói xong, có giọng nói trên đỉnh đầu bọn họ: “Có nha.”
Mọi người nhanh chóng ngẩng đầu, có người kêu to: “Nghê Lam.”
Nghê Lam ló đầu ra ở chỗ cửa sổ, cười tươi như hoa: “Tôi muốn ở lại ngành giải trí đấu trí với mấy anh chuyên tung tin scandal nha.”
Mọi người hưng phấn chụp hình, quay Nghê Lam từ cửa sổ đến Lam Diệu Dương ở trước nhà, chứng minh quả thực bọn họ cả đêm ở cùng phòng.
Vẻ mặt Lam Diệu Dương bất đắc dĩ nhưng không hề tức giận.
Anh ngẩng đầu nhìn gương mặt cười của Nghê Lam, cũng cảm thấy buồn cười.
Nhóm phóng viên đã vừa lòng hả dạ, về sau bất luận xảy ra chuyện gì, những chuyện hôm nay đều là tư liệu độc nhất vô nhị nha.
Lam Diệu Dương đi làm đúng giờ, giám đốc PR trong công ty nhắn báo cáo anh: ‘Tiểu Lam tổng, trên mạng không có tin tức gì.’
Cổ Hoắc cũng tới báo cáo: “Sếp, ông chủ nhãn hiệu xe máy XX tới rồi.”
Lam Diệu Dương khẽ giật mình: “Không phải đã báo bọn họ Nghê Lam không nhận làm người đại diện sao?”
“Từ sớm bọn họ đã đợi ở đây rồi. Nói là muốn nói chuyện trực tiếp một chút.”
Lam Diệu Dương nhìn đồng hồ đeo tay: “Ok, mười phút.”
Phó tổng nhãn hiệu xe máy dẫn theo một trợ lý đến, cực kỳ khách sáo. Biết Lam Diệu Dương đang gấp nên cũng không phí lời với anh, nói thẳng: “Lam tổng, tổng giám đốc chúng tôi không phải muốn ăn theo độ hot của Nghê Lam mà thực lòng thưởng thức cô ấy, rất cảm ơn cô ấy hôm đó đã dũng cảm cứu dân.”
“Nhưng làm người đại diện thật không được. Hiện tại Nghê Lam đã dừng hết thảy mọi hoạt động công khai.”
“Chúng tôi có liên lạc qua với đoàn làm phim mới, nghe nói cô ấy không tham gia quay phim nữa rồi.” Vị phó tổng kia lấy ra một xấp giấy tờ: “Tổng giám đốc chúng tôi kêu tôi tới đưa tiểu Lam tổng xem cái này, chúng tôi không cần Nghê Lam có mặt trong bất kỳ hoạt động kinh doanh nào, cũng không cần cô ấy quay phim chụp ảnh. Chúng tôi muốn lấy bản quyền, trong tương lai, sau khi mọi chuyện đã ổn, sẽ đăng những bức hình này lên.”
Lam Diệu Dương nhận xấp giấy tờ, mở ra xem, là hôm đó Nghê Lam lái mô tô chiến đấu với máy bay không người lái, váy đỏ, xe đen, nón đen, súng trường, đang trên đường cứu người.
Còn có trong tòa nhà chưa xây xong, thấy rõ từng vết đạn trên thân xe, Nghê Lam nhảy qua xe, giơ súng bắn.
Đây đều là ảnh chụp bị lan truyền khắp nơi trên mạng, không có gì lạ, nhãn hiệu chỉ thêm chữ trên ảnh chụp.
‘Rất hân hạnh từng cùng cô sánh vai chiến đấu.
Vết đạn trên thân tôi chứng kiến sự dũng cảm của cô, cảm ơn cô.’
“Tổng giám đốc chúng tôi cấm nhân viên trong công ty đăng lại những bức ảnh này dưới bất kỳ hình thức chính thức nào, lo lắng nói quá sẽ khiến Nghê Lam thêm nguy hiểm. Chúng tôi hi vọng Nghê Lam có thể trở thành người đại diện của hãng xe, trong tương lai có cơ hội thích hợp sẽ tuyên bố những tấm hình này.”
Lam Diệu Dương im lặng.
Vị phó tổng kia lại đưa một bộ chìa khóa xe: “Xe hôm đó chúng tôi đã sửa rồi nhưng dấu đạn trên thân xe vẫn giữ. Tổng giám đốc nói, đưa cho cô Nghê Lam làm kỷ niệm.”
“Tôi hỏi ý Nghê Lam một chút.” Lam Diệu Dương rốt cuộc nhượng bộ.
Lam Diệu Dương kết thúc gặp mặt, đi về phía phòng họp.
Đi qua bộ phận PR, một đồng nghiệp nói với Lam Diệu Dương: “Lam tổng, anh xem.”
Lam Diệu Dương nhìn màn hình, là hai người dân đang giơ khẩu hiệu trước cục cảnh sát thành phố, trên đó viết: ‘Không sợ lời đồn đại, anh dũng chấp pháp, vị cảnh sát nhân dân tốt.’
Đây là những lời viết cho Âu Dương Duệ.
Lam Diệu Dương bật cười, thư ký đã in xong báo cáo anh viết suốt đêm qua đặt lên bàn họp rồi, nhưng Lam Diệu Dương đột nhiên cảm thấy báo cáo đó vô dụng.
Lương tri, thiện ý, năng lượng chính trực, từ đầu đến cuối đều có.
Còn cần giải thích gì nữa?
Tổ chuyên án, cả đêm Giang Hổ không ngủ lấy báo cáo ra kiểm tra, vội vàng chạy về phòng làm việc.
Lưu Tống ngồi trong phòng thẩm vấn đối mặt với Hồng Lôi.
Trong bệnh viện, bác sĩ kiểm tra vết thương cho Âu Dương Duệ.
Trong căn hộ, Quan Phàn đang cố gắng hồi phục sức khỏe.
Trong biệt thự, Nghê Lam gõ máy tính.
Lam Diệu Dương cầm lấy văn bản trong tay đi vào phòng họp.
💬 Bình luận chương