“Không phải.” Lam Diệu Dương nói: “Chúng ta đánh giá anh ta quá cao.”
“Cái gì?”
“Anh ta chỉ là thương nhân. Anh ta có siêu thì cũng chỉ có thể khống chế được camera toàn thành phố, anh ta có thể moi móc đời tư của người khác, bắt trúng chỗ đau của người khác, anh ta có súng, có tiền, nhưng trước mặt công chúng anh ta chỉ là một thương nhân.” Lam Diệu Dương nói: “Sau khi anh ta bị giam, không phải còn một K đó sao?”
Nghê Lam gật đầu: “K sai khiến Bốc Phi làm việc, sai Maria làm việc, K mới là lão đại. Theo lẽ thường mà nói Tần Viễn hẳn là K.”
“Chúng ta theo giả thiết của Viên cục và Quan Phàn, Chúc Minh Huy có điểm đáng nghi, Chúc Minh Huy và Tần Viễn cùng một bọn, dựa vào cái gì mà Tần Viễn là lão đại của Chúc Minh Huy?” Lam Diệu Dương hỏi.
Nghê Lam im lặng.
“Bọn họ tạo ra hỗn loạn trên mạng kia để thừa cơ xóa chứng cứ, vậy nhất định bọn họ đang rất gấp, cần xóa bỏ quy mô lớn trong thời gian ngắn. Tại sao lại gấp gáp như vậy, nếu quả thật bị điều tra ra cái gì, là Tần Viễn sợ hơn hay là Chúc Minh Huy lo lắng hơn?” Lam Diệu Dương nói.
“So với Tần Viễn, Chúc Minh Huy càng rõ hơn rốt cuộc cảnh sát sẽ nghiền nát Tần Viễn tới mức độ nào. Tần Viễn còn đang khiêu khích cuồng vọng, ông ta lại càng rõ cảnh sát đã chạm tới biên giới nào. Bởi vì ông ta là sếp của tổ chuyên án.” Nghê Lam đấm tay một cái: “Ai ya, thật muốn lén coi điện thoại ông ta.”
Lam Diệu Dương liếc cô một cái, anh cũng muốn xem. Thật sự là anh bị Nghê Lam làm hư rồi, “Đừng làm loạn, Viên cục còn không dám đụng vào ông ta.”
“Vậy kêu Âu Dương Duệ đụng?”
“Âu Dương Duệ còn nằm đó.”
Vẻ mặt Nghê Lam tiếc nuối: “Việc này nhất định phải thương lượng một chút với Viên cục, Âu Dương Duệ và Quan Phàn. Em phải nói cho Trần Thế Kiệt, hiện tại ông ấy đang Trần Thế Kiệt điều tra thêm xem sao.”
Nghê Lam có phần hưng phấn, đứng lên đi vài bước: “Anh nói xem, rốt cuộc cảnh sát đã đụng đến biên giới nào?”
Lam Diệu Dương suy nghĩ. Nghê Lam lại đột nhiên nhớ tới: “Trước đó không phải nói anh Châu tìm ra phần mềm điện thoại bảo mật riêng của Thụy Đạt sao, em không tra ra được liền bỏ qua một bên, để em tìm tiếp.” Nghê Lam nói làm là làm, bắt đầu gõ máy tính.
Lam Diệu Dương vẫn đang suy nghĩ, nghĩ một hồi liền buồn ngủ: “Anh nằm chỗ em một chút.”
“Ok a.”
Lam Diệu Dương để nguyên đồ nằm trên giường, vừa nhìn đã thấy sắp 3 giờ rồi, anh định cài báo thức: “Mai anh còn phải họp.”
“Vậy anh ngủ nhanh đi. Em điều tra thêm chút, xíu nữa gởi tin tức cho bên nhóm Trần Thế Kiệt.” Nghê Lam cũng không quay đầu lại.
Lam Diệu Dương cũng muốn tìm ra là biên giới gì, nhưng anh buồn ngủ quá, một hồi liền thiếp đi.
Lúc Lam Diệu Dương tỉnh lại, nhất thời không nhận ra mình đang ở đâu, sau đó rất nhanh tỉnh táo, phát hiện ôm Nghê Lam trong lòng, tay Nghê Lam đang lục lọi trong giường, cho nên anh bị chọc tỉnh dậy.
Lam Diệu Dương ngồi dậy, “Em tính làm gì?”
“Hình như điện thoại em rung một cái.” Nghê Lam nhắm mắt, buồn ngủ đến không mở mắt ra nổi.
Lam Diệu Dương tìm thấy điện thoại của cô ở đầu giường, nhét vào trong tay cô.
“Anh có thể giúp em mở mắt ra không?” Nghê Lam nói.
Lam Diệu Dương hôn nhẹ lên mí mắt cô.
Nghê Lam nói thầm một câu: “Còn một bên nữa.”
Lam Diệu Dương lại thân thiết hôn bên còn lại.
Nghê Lam thở dài: “Sao anh không nói anh giúp em xem một chút.”
“Em không có đưa ra yêu cầu.”
Nghê Lam lại thở dài, mở mắt ra nhìn điện thoại, nhìn thoáng qua liền ném di động cho Lam Diệu Dương: “Anh xử lý chút đi, ông chủ.”
“Cái gì?” Lam Diệu Dương nhận lấy điện thoại rồi nhìn.
Là tin nhắn của Lý Mộc.
‘Đừng nói tôi không thông báo cho cô. Bây giờ chó săn toàn thành phố ngoại trừ tôi đang ngồi chờ ngoài biệt thự của cô, đều biết tối qua tiểu Lam tổng đi vào mà không có ra, liền chờ bắt chứng cứ anh ta qua đêm ở đây.’
Lam Diệu Dương: “…”
Bây giờ chó săn còn siêu hơn sát thủ rồi?
Lam Diệu Dương thở dài một hơi, mẹ nó, hôm nay anh còn phải báo cáo với thành viên hội đồng quản trị.
💬 Bình luận chương