“Quá tầm thường. Lần sau em sẽ diễn tả cho anh bằng một vỏ đạn.”
Lam Diệu Dương: “…” Chúng ta cứ đi theo đường tầm thường không được sao?
Nghê Lam móc từ trong túi ra một chiếc chìa khóa ô tô giao cho Lam Diệu Dương, nói anh biết chỗ đậu xe. “Anh xử lý cái xe kia giúp em, hôm nay em lái chiếc này về.”
Lam Diệu Dương: “…” Thật là, cái thói hư tự đắc quên mình này đến khi nào mới đổi được đây.
“Em xuống cho anh.”
“Còn lâu. Hôm nay em phải lái nó. Nó là ngựa chiến của em. Em nghĩ ra tên cho nó rồi, kêu Victory.”
Lam Diệu Dương trừng mắt nhìn cô.
Nghê Lam nằm rạp xuống ôm lấy đầu xe: “Xin anh đó, em thích nó quá à, đừng chia lìa tụi em.”
“Quá lộ liễu rồi, em lái được nửa đường là bị người ta đánh cho.”
“Em đội mũ kín ai nhận ra được em là ai.”
“Trên thân nó toàn là vết đạn, cảnh sát giao thông sẽ chặn em lại.”
“Đây không phải vết đạn, đây là trang trí.” Nghê Lam mạnh miệng.
Lam Diệu Dương nhìn cô chằm chằm, im lặng một hồi, “Được rồi, nhưng em phải hứa với anh, che mấy vết này đi.”
“Được, không thành vấn đề.” Nghê Lam đồng ý rất nhanh.
“Ừ, vậy em đợi chút.” Lam Diệu Dương nói xong liền đi.
Một lát sau, Lam Diệu Dương cầm tới hai quyển sách cực kỳ mỏng.
Nghê Lam nhìn bìa sách một chút, ‘Sách giấy dán tăng cường trí não cho trẻ 0-3 tuổi.’
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương nói: “Đây là sách của cháu trai anh.” Anh lật trang tìm mấy hình vẽ hoạt hình nhìn thuận mắt, có heo con, chó con, xe đẩy nhỏ, anh lấy mấy miếng dán này dán ở vị trí vết đạn.
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương chăm chú dán, Nghê Lam ngồi trên xe không yên rồi, cô xuống xe, nhìn thân xe mấy lần. Vô cùng thê thảm, ngựa chiến uy phong tám hướng của cô, Victory của cô.
Nghê Lam hắng giọng một cái: “Em đang vội, em vẫn nên đi trước thôi. Anh giúp em coi kỹ Victory nha.”
“Ok.” Lam Diệu Dương đặt cuốn sách dán trong tay xuống, trả chìa khóa xe hơi lại cho cô.
Lam Diệu Dương dẫn Nghê Lam lên lầu, Liên Húc tuân lệnh phải theo rình nhanh chóng quay trở lại phòng.
Lam Diệu Dương dẫn Nghê Lam lên lầu, chỉ một lúc sau đã thay quần áo xong đi xuống: “Ba mẹ, chị, anh rể, em đưa Nghê Lam về, chút nữa sẽ quay lại.”
“Ừm.” Cả nhà đều gật đầu.
Lam Diệu Dương và Nghê Lam ra khỏi cửa, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Liên Húc. Vừa rồi lúc hai người Lam Diệu Dương ở nhà xe, Hứa Quyên đã gọi đội trưởng bảo vệ tới hỏi, không ai phát hiện ra Nghê Lam, hệ thống báo động của bọn họ cũng không kêu.
Tất cả mọi người đều không nói lời nào, bạn gái kiểu cao cấp thế này nhà bọn họ thật sự không biết có nuốt nổi không.
Thế là Liên Húc, đường đường là một đại minh tinh có lượng rating cao, vua màn ảnh hai mùa, thế mà lại bị vợ và ba mẹ vợ kêu đi nhìn lén. Một lần còn không được, Lam Diệu Dương cầm sách đi xuống, Liên Húc lại phải theo lần thứ hai.
Bây giờ Liên Húc lại bị mọi người nhìn chằm chằm, vừa tính nói chuyện thì Lam Diệu Dương bỗng nhiên vòng trở lại.
Liên Húc lập tức nuốt lời mật báo trở về.
“Mọi người không nên động vào nhà xe ở tầng hai nha, không được động vào gì hết. Anh rể nếu cần lái xe thì lấy xe ở tầng một nhé.”
Cả nhà: “…”
Lam Diệu Dương đi. Liên Húc rốt cuộc có thể mở miệng: “Thật ra không có gì. Tổng kết lại là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.”
Cả nhà: “…”
Lam Diệu Ninh hỏi: “Sao lại không cho động vào đồ ở tầng hai?”
Liên Húc đáp: “Em ấy chắc là rất thích vết in của bánh xe kia rồi.”
Cả nhà: “…”
Trong nhà tù tạm giam, Chúc Minh Huy đưa người tới, làm xong thủ tục, cảnh sát nhà giam dẫn họ đi đến phòng tạm giam.
Tần Viễn ở phòng giam đơn, cách nhà giam của những tù nhân khác một đoạn.
Chúc Minh Huy ra hiệu mở cửa, sau đó ông tự mình đi vào.
Tần Viễn đang nằm trên giường, nhìn thấy ông tới cũng không ngồi dậy.
Cấp dưới của Chúc Minh Huy ra hiệu cho cảnh sát nhà giam đứng ở xa. Tần Viễn nhìn thấy, ngồi dậy, bình tĩnh nói: “Nói xem, bây giờ ông có kế hoạch gì, có phải khác với những gì ban đầu chúng ta đã thống nhất?”
“Vẫn vậy, nhưng sự kiên nhẫn của anh kém hơn tôi nghĩ rất nhiều.” Chúc Minh Huy bình tĩnh nói: “Vụ án lớn như vậy không thể nào chỉ nhốt anh mấy ngày. Trước đó đã nói rất rõ ràng với anh, bản thân anh cũng hiểu rõ. Vì vậy bắt buộc phải kéo dài thời gian giam giữ. Mà kỳ hạn này chẳng mấy chốc sẽ hết, đến lúc đó coi như không thể bỏ hết hoàn toàn hiềm nghi với anh, cũng có thể đổi lại biện pháp cưỡng chế, đổi thành giám sát trong thành phố, hạn chế xuất cảnh. Rất nhanh anh sẽ được tự do, kiên nhẫn một chút đi. Đợi thêm một thời gian, mọi thứ được giải quyết, mọi thứ trước đó sẽ được xóa sạch sẽ. Tất cả mọi người có thể bắt đầu lại từ đầu.”
Tần Viễn nhìn ông.
Chúc Minh Huy lại nói: “Đừng có lại khuấy động dư luận truyền thông, đừng có kêu luật sư khiếu nại nữa, khiếu nại tới một cơ quan mới. Khiêm tốn một chút, khiêm tốn mới có thể an toàn.”
Tần Viễn không nói lời nào, lại tiếp tục nằm xuống, nhìn lên trần nhà, một lát sau nói: “Được, tôi chờ ông.”
Chúc Minh Huy không nói thêm gì, ra hiệu mở cửa.
Chúc Minh Huy đi. Tần Viễn ngồi dậy.
💬 Bình luận chương