“Ông ấy cũng rất ít đến gặp cậu.” Lưu Tống nói, “Ông ấy hi vọng cậu sớm hồi phục vết thương.”
Âu Dương Duệ im lặng, quả thực là đang bảo vệ anh. Nếu như bây giờ Lưu Tống tới thăm dò tình hình, vậy ông phải tay không mà về rồi.
Lưu Tống nhìn phản ứng của Âu Dương Duệ, nói: “17, 18 năm trước quả thực có một số chuyện.”
Âu Dương Duệ dời mắt nhìn ông, đợi ông nói.
“Phán đoán của cậu là đúng. Sáu người chết hôm đó bề ngoài nhìn như không có liên quan gì, nhưng trên thực tế đều có liên quan. Tần Hướng Nam, Trâu Lỵ Nhã, hai người này là cha mẹ của Tần Viễn, bọn họ đưa Tần Viễn đến nông thôn nghỉ dưỡng, ở trong nhà dân. Đặt phòng một tuần. Ngày hôm sau, một đôi tình nhân khác cũng tới đây, Trì Đình Đình và Vạn Trác Chí. Hai người này cậu đã điều tra, Trì Đình Đình là tình nhân của Tần Hướng Nam, bà ta bị nghi ngờ là cùng Vạn Trác Chí lừa tiền Tần Hướng Nam.”
“Còn hai người nữa, Thạch Ích và Trịnh Kỳ”
“Đúng, còn có hai người, Thạch Ích và Trịnh Kỳ. Hai người này nhận phòng cùng ngày với Trì Đình Đình. Thạch Ích là buổi trưa, Trịnh Kỳ là buổi tối. Hôm sau đã xảy ra vụ nổ ngoài ý muốn, sáu người này đều bất ngờ mất mạng. Mà Tần Viễn đúng lúc chạy ra khu rừng lân cận chơi với đám trẻ khác, may mắn thoát khỏi.”
“Vì vậy, Thạch Ích, Trịnh Kỳ và Trâu Lỵ Nhã là quan hệ nhân tình sao?”
“Thạch Ích và Trâu Lỵ Nhã quả thực từng là tình nhân, nghe nói về sau chia tay rồi. Trịnh Kỳ thì không thể chắc chắn, không tìm thấy nhân chứng, cũng không tìm thấy đầu mối gì. Cha mẹ Trịnh Kỳ cũng không nghe nói con trai đang yêu đương với ai, nhưng con trai có kinh doanh, hỏi mượn bọn họ hai mươi vạn.”
“Trâu Lỵ Nhã có một người bạn thân từ nhỏ, gọi là Từ Doanh. Giờ bà ta đã đổi tên, đổi số điện thoại, ra tỉnh khác sinh sống. Tôi tốn rất nhiều công sức mới nhờ được bạn bè tìm ra bà ta.”
“Đổi tên, đổi số điện thoại?”
“Bà ta nói bà ta sợ.”
“Vì sao?”
“Lúc đó Trâu Lỵ Nhã ngoại tình. Trâu Lỵ Nhã lén dùng bút ghi âm ghi lại lời người kia nói trong lúc bọn họ yêu đương lén lút, chẳng những có thể chứng minh Trâu Lỵ Nhã và người kia có quan hệ không đứng đắn, còn nữa, người kia còn nói mấy câu hoang đường, mắng mỏ th* t*c với lãnh đạo, nói mấy lời đồn hay đời tư của lãnh đạo, nói chung chẳng phải lời gì tốt lành. Ông ta còn hưng phấn khoác lác, còn để lộ ra một chút chuyện lợi dụng chức vụ làm sai.”
Âu Dương Duệ: “Người kia là cảnh sát?”
“Nghe nói là đội phó hay đội trưởng gì đó. Từ Doanh chỉ nghe Trâu Lỵ Nhã nói, chưa từng gặp qua, cũng chưa từng nghe qua ghi âm, cụ thể thế nào bà ta không rõ lắm. Bà ta nói lúc đó Trâu Lỵ Nhã và vị cảnh sát kia rất thân thiết, có chút việc làm ăn với nhau, cũng từng dựa vào giao thiệp của cảnh sát kia giải quyết việc giúp bà ta. Bà ta cũng chỉ nhất thời nghĩ ra việc ghi âm, cũng không phải kế hoạch lâu dài, cũng không tính sử dụng. Từ Doanh nói đại khái là cũng lo lắng sau đó xảy ra vấn đề gì, trong tay cũng có thứ có thể trù bị.”
“Cảnh sát đó tên gì?”
“Từ Doanh không biết họ tên đầy đủ, chỉ nghe Trâu Lỵ Nhã lúc nào cũng gọi anh Huy.”
Anh Huy? Huy?
Mười bảy năm trước Chúc Minh Huy quả thực là đội phó của một đội.
Âu Dương Duệ cúi đầu ngẫm nghĩ.
Lưu Tống nói: “Lam Diệu Dương nói tôi, rất có thể do cậu điều tra chuyện mười bảy năm trước nên mới bị tấn công.”
“Đây không giống như giết người diệt khẩu, quá khoa trương rồi. Chỉ giết một người là chuyện có thể giải quyết được, tên Huy đó cũng không nên ngu ngốc như vậy. Làm thành chuyện ngoài ý muốn, một lúc giết sáu người thì không cần thiết, quá nguy hiểm. Xảy ra sai sót gì thì chỉ một điểm nội tình này của ông ta cũng bị phơi bày ra hết.”
“Hơn nữa mối quan hệ của Tần Hướng Nam, Trì Đình Đình với tên anh Huy này xa ngàn dặm, quả thực không cần thiết phải ra tay. Đây không giống như yêu cầu của anh Huy, mà giống của Tần Viễn hơn.”
“Từ Doanh có biết cuối cùng đoạn ghi âm ở đâu không?”
“Bà ta không biết. Bà ta nói thường nghe Trâu Lỵ Nhã mắng con trai càng ngày càng hư, còn nói con trai lục lọi đồ của bà ta.”
“Anh Huy đó cùng một nữ thương nhân ngoại tình, có lẽ biết bà ta có một người con trai?” Âu Dương Duệ nói.
Lưu Tống thấp giọng: “Nếu quả thật là người đó vậy thì thời gian ông ta và Tần Viễn quen biết cũng không phải là mới bây giờ.”
“Ghi âm đó nếu nằm trong tay Tần Viễn…”
“Nếu yêu cầu giết người đó là của Tần Viễn, có người giúp đỡ anh ta thì không còn lạ nữa.”
💬 Bình luận chương