Lam Diệu Dương kinh ngạc nhìn mẹ mình, chẳng lẽ mẫu thân đại nhân vẫn luôn đánh giá cô ấy là không công bằng, hơn nữa cô ấy rất dũng cảm, cũng có chính nghĩa, gia đình dạy rất tốt.”
Bonnie nhìn anh một cái, Lam Diệu Dương nhanh chóng ngậm miệng. Đồng chí Trần Thế Kiệt này không thích người khác nịnh nọt sao?
Hứa Quyên lại trừng mắt nhìn con trai. Bà chỉ tùy tiện nói đại, con trai lại ra sức khen như thế làm gì. Ở trước mặt khách nói những lời này không thích hợp.
Lam Cao Nghĩa cũng cảm thấy không thích hợp, ông vừa định chuyển chủ đề thì điện thoại của Bonnie rung lên. Ông xin lỗi nhà họ Lam một tiếng rồi lấy điện thoại ra, là tin tức Tôn Triết Ngôn gửi tới.
Tôn Triết Ngôn nói đang như ông không trả lời thì người trong công ty ông sẽ trả lời.
Ông nói không riêng Blue mà hệ thống an ninh toàn thành phố đoán chừng cũng phải chỉnh sửa lại một lượt, cho nên nói Lam Cao Nghĩa không cần nóng vội. Đợi ông xử lý xong chuyện thì đoán chừng việc này cũng sẽ có kết quả.
“Toàn thành phố?” Lam Cao Nghĩa nghĩ tới vụ án của Tần Viễn.
Hứa Quyên cũng có suy nghĩ này, bà muốn nhờ Bonnie xem thử tình hình an ninh trong nhà. Theo suy nghĩ của bà, nhà riêng muốn chỉnh sửa thì đơn giản hơn, không cần phải phức tạp như ở công ty.
Bonnie nói: “Trước khi tôi vào cũng có xem một lượt, không có vấn đề gì lớn. Hai ngày trước không phải Nghê Lam có ghé sao? Nó kiểm tra kỹ hơn tôi, không có vấn đề gì lớn.”
Lam Cao Nghĩa: “…”
Hứa Quyên: “…”
Nghê Lam đã kiểm tra qua?
“Nghê Lam có thể không kinh động đến hệ thống an ninh xâm nhập thành công là vì nó không giống kẻ trộm thông thường. Bản lĩnh đặc biệt cao như nó, đổi hệ thống thế nào nó cũng đột nhập được, nên mọi người không cần lo lắng. Tôi có hai đồng nghiệp đã đến rồi, trong email tôi sẽ gửi tài liệu của bọn họ cho anh chị. Bọn họ sẽ bảo vệ an toàn cho mọi người, nhưng người ở nước ngoài hành động ở trong nước sẽ rất hạn chế, mong anh chị thông cảm. Sắp xếp bên phía cảnh sát tiểu Lam tổng sẽ tự liên hệ, sẽ tiện hơn tôi.”
Não Hứa Quyên không kịp tiêu hóa: “Sao anh biết Nghê Lam có tới?”
“Nó nói cho tôi biết.” Bonnie bình tĩnh nói: “Cám ơn chị đã khích lệ nó. Nó đúng là một đứa trẻ quyết đoán, nhưng từ góc độ của tôi mà nói thì là bướng bĩnh. Trước khi nó về nước cũng đã ầm ĩ với tôi một trận, tôi bắt nó học thuộc lòng tất cả pháp luật mới được quay lại, nó thật là học thuộc rồi. Nó nói không cần tôi trợ giúp, cũng không cần tài nguyên của tôi, mà nó suýt chút nữa mất mạng.”
Lam Cao Nghĩa: “…”
Hứa Quyên: “…”
“Vì quan hệ với tôi, nó không có được một tuổi thơ vui vẻ. Tôi biết nó muốn một cuộc sống bình thường của con gái nhưng tôi không cho nó được. Tôi rất cảm ơn vì nó gặp được mọi người. Nó chọc người ta ghét như vậy, trên mạng nói nó không tốt như vậy, nhưng mọi người còn nói đỡ giúp nó.”
Lam Cao Nghĩa nhịn không được, ngắt lời Bonnie: “Anh là…”
“Tôi là cha Nghê Lam. Là người cùng bị treo thưởng trong lệnh truy sát kia.”
Lam Cao Nghĩa: “…”
Hứa Quyên: “…”
Trong đầu hai vợ chồng đồng thời nhớ ra lời nói của Nghê Lam trong trực tiếp kia: ‘Chúng tao chính là cha truyền con nối.’
Bọn họ từng thảo luận, phỏng đoán thân phận của Nghê Lam, không ngờ tới lại là Bonnie.
Mấy vị thành viên hội đồng quản trị và lãnh đạo cấp cao ghét bỏ Nghê Lam kia có lẽ cũng không ngờ Bonnie – người mà bọn họ vừa bắt tay vừa khen ngợi lại có thân phận như vậy.
“Rất xin lỗi đã quấy rầy cuộc sống của mọi người, tôi sẽ cố hết sức phối hợp với cảnh sát để mau chóng kết thúc tất cả những chuyện này.” Bonnie đứng lên, kéo ghế ra, “Xin lỗi, tôi có chuyện gấp phải xử lý, xin đi trước.”
Lúc này Lam Cao Nghĩa mới kịp phản ứng, hai vợ chồng đứng lên tiễn khách. Lam Diệu Dương đã lẽo đẽo theo sau lưng Bonnie, “Bonnie, tình hình thế nào rồi?”
Bonnie cùng Lam Diệu Dương ra cửa, lúc này mới nói: “Nội bộ Tần Viễn tranh chấp rồi, lấy được một số hành động trước khi bọn họ ra tay. Hai đứa liên lạc với Viên cục đi, đêm nay phải họp, ta trở về trước xử lý một số chuyện.”
Trong nhà, cuối cùng Hứa Quyên cũng đã hiểu rõ vì sao biểu hiện của Lam Diệu Dương lại như thế.
Cái thằng con chết tiệt này, chắc chắn đã sớm biết thân phận của Bonnie. Dáng vẻ nịnh hót người ta như vậy thật là không có tiền đồ.
💬 Bình luận chương