Bầu không khí xung quanh lập tức có chút đau thương.
Bonnie nhìn con gái một chút, Nghê Lam cũng quay sang nhìn, vẻ mặt vô tội. Mẹ còn sống là bí mật quan trọng nhất trên đời này, cô vẫn luôn giữ bí mật rất tốt.
Bonnie đưa tay sờ đầu con gái.
Nghê Lam cười cười, cạ cạ đầu vào tay cha.
Bonnie thu tay lại, Lam Diệu Dương liền đưa tay ra vỗ về vai Nghê Lam, an ủi cô.
Bonnie liếc mắt qua, Lam Diệu Dương rút tay về, tránh dưới bàn lặng lẽ nắm chặt tay Nghê Lam.
Nghê Lam bóp chặt tay anh, giả vờ kéo tay anh qua phía Bonnie. Lam Diệu Dương rút nhanh tay ra, vỗ lên tay Nghê Lam một cái. Nghê Lam cười hì hì.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Lam Diệu Dương vội vàng hắng giọng, nghiêm túc nói: “Paul không ngốc, hắn có thể hẹn em đến chỗ hắn muốn.”
“Vậy em cứ mặc kệ, em cứ đi núi Kỳ Lân.” Nghê Lam giở mặt vô lại.
“Tần Viễn có thể để chuyện này xảy ra không?” Lưu Tống hoài nghi.
“Tần Viễn ở trong ngục tạm giam sẽ không biết, mà anh ta biết thì có sao?”
“Nhưng Chúc Minh Huy sẽ biết, chuyện Chúc Minh Huy có thể làm quá nhiều rồi. Nếu như Tần Viễn thật sự nắm được thóp của ông ta, trước khi ông ta loại bỏ được nhược điểm này nhất định phải bảo vệ Tần Viễn. Bằng không Tần Viễn thấy tình thế không ổn, giở trò ngọc nát đá tan với ông ta, ông ta khẳng định không muốn có kết quả này.”
Viên Bằng Hải nói: “Cho nên Chúc Minh Huy mới là người ngăn chặn quyết chiến ở núi Kỳ Lân.”
“Ông ta làm sao ngăn cản? Nghê Lam và Paul cũng không phải tuýp nghe lời.” Lưu Tống nói.
“Ông cảnh sát, giọng điệu của ông rất có vấn đề. Nghe lời cũng không phải tính tốt.” Nghê Lam phất phất tay, “Muốn ngăn cản cũng đơn giản, trước khi quyết chiến, đi giết tôi hoặc giết Paul, sau đó giá họa cho đối phương.”
Lưu Tống cũng muốn chửi, giọng điệu của tiểu cô nương cô mới có vấn đề, nói giết người mà cứ như mổ thịt.
“Giao con vào tay Paul càng đơn giản hơn.” Bonnie nói.
Trong nháy mắt mọi người yên tĩnh lại.
“Nhưng hẹn chiến ở núi Kỳ Lân kỳ thực là một cách tốt.” Bonnie nói, “Hiện tại hai bên chúng ta giống như đang chĩa súng vào nhau, ngăn cách bởi một bức tường mỏng trong một không gian kín, không rõ ràng trang bị và số lượng đạn của đối phương. Trên thực tế, vũ khí của bọn họ lợi hại hơn, có thể phá vỡ bức tường, nhưng không phải ai phá vỡ cũng có thể thắng.”
Lam Diệu Dương rất muốn hỏi vậy ai sẽ thắng, nhưng anh lại không muốn rụt rè trước mặt Bonnie.
“g**t ch*t người của đối phương trước mới gọi là thắng.” Quan Phàn còn nhớ chỉ dạy năm đó của Bonnie.
Chiến trường chống kh*ng b*, tình thế thay đổi khôn lường. Không có thương lượng, không có thời gian từ từ suy nghĩ, phải nhanh, phải mạnh, một đòn khống chế địch. Bất kể mở màn thế nào, trận địa ra sao, vũ khí của ai tiên tiến, đạn dược của ai nhiều, những điều này đều chỉ là một trong những điều kiện.
Nhưng cuối cùng chỉ xem là ai bắn chết ai.
“Cho nên chúng ta phải làm đối phương đập vỡ bức tường trước để lộ ra. Sau đó trước khi bọn họ nhìn thấy rõ chúng ta thì bắn bọn họ một phát mất mạng.” Nghê Lam nói.
“Trước mắt Chúc Minh Huy cũng không phải kẻ thù, hoặc là nên nói, ông ta và chúng ta có cùng một kẻ thù.” Bonnie nói.
“Hơn nữa, ông ta là một trong ba người không muốn giết Nghê Lam nhất.” Lam Diệu Dương tiếp lời, anh hiểu được ý Bonnie.
Bonnie khẽ gật đầu, nói: “Chúng ta phải để ông ta đập vỡ bức tường trước.”
Tất cả mọi người trầm tư.
Lam Diệu Dương dè dặt cẩn thận nói: “Tôi cảm thấy nhóm săn tin có thể giúp một tay.”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh.
Chỉ có Nghê Lam hiểu được ý tứ của anh: “Đúng, dù sao tôi cũng là một đại minh tinh.”
Viên Bằng Hải: “…”
Lưu Tống: “…”
Việc này thì liên quan gì đến chuyện cô là đại minh tinh chứ?
💬 Bình luận chương