“Được.” Đồng nghiệp nhanh chóng gọi một người khác đi báo cho Chúc Minh Huy, còn mình thì theo Lưu Tống tới phòng họp.
Lưu Tống đẩy cửa phòng họp ra, Quan Phàn và Âu Dương Duệ nắm tay nhau ngồi yên lặng bên trong. Nhìn thấy bọn họ tới, Âu Dương Duệ đứng lên: “Đội trưởng Lưu.”
Anh cũng dìu Quan Phàn dậy.
Quan Phàn vịn Âu Dương Duệ đứng vững, lịch sự chào hỏi: “Chào ông, đội trưởng Lưu, tôi là Quan Phàn.”
Lưu Tống dò xét hai người một phen, hai người ung dung nhìn ông.
Biểu hiện đều cực kỳ tự nhiên.
Lưu Tống không nhịn được lại nghĩ, trong đội bọn họ, kỹ năng diễn suất của Nghê Lam hẳn là kém nhất chứ hả?
“Ngồi đi.” Lưu Tống chào hỏi Âu Dương Duệ.
Tất cả mọi người ngồi xuống. Lưu Tống hỏi Âu Dương Duệ: “Được xuất viện rồi?”
“Được rồi. Bác sĩ ký tên tôi mới xuất viện được.”
“Tình hình hai người vậy, tới đây bằng cách nào?”
“Cha tôi lái xe.” Quan Phàn nói.
“Hôm đó làm sao rời khỏi bệnh viện?”
“Người nhà tôi tiếp ứng. Âu Dương Duệ xảy ra chuyện, tôi cảm thấy chắc là Tần Viễn. Tôi cho rằng tình cảnh lúc đó của tôi cũng rất nguy hiểm, vì vậy, tôi thông báo cho người nhà tiếp ứng. Tôi nhất định phải nhanh chóng rời khỏi đó.”
“Lúc đó Viên cục cũng ở đó, có nói cho ông ấy biết không?”
“Không có. Nếu như ông ấy biết, ông ấy sẽ ngăn cản tôi. Tôi không muốn ở lại tiếp, tôi cảm thấy không an toàn.”
“Sao lại thấy không an toàn?”
“Tôi hai lần bị Tần Viễn mưu sát không thành, tôi cảm thấy tôi hiểu rõ anh ta. Anh ta có nội ứng trong đội cảnh sát, anh ta nhất định cho người đến bệnh viện giết tôi. Cha mẹ tôi cho người đến đón tôi, sau đó giấu tôi đi.”
“Giấu ở đâu?”
“Giấu ở chỗ Nghê Lam ở trước đây, tôi có chìa khóa.”
Lúc này Lưu Tống kinh ngạc không cần phải giả vờ, ông thật sự không biết chỗ ẩn nấp kia.
Đồng nghiệp ở bên cạnh hỏi: “Nghê Lam có biết không?”
“Cô ấy không biết. Tôi sợ Tần Viễn và đồng bọn truy ra tung tích, vẫn không dám liên lạc với bất kỳ ai. Trong thời gian này, mẹ của Tôn Tịnh chăm sóc tôi. Tôi vẫn luôn để ý tin tức, thấy Tần Viễn bị tạm giam, đến bây giờ vẫn chưa thả ra. Còn có rất nhiều người bị hiềm nghi cũng đã sa lưới. Sức khỏe của tôi đang từ từ hồi phục, về sau tôi nghe mẹ nói, Âu Dương Duệ cũng khỏe nhiều rồi, tôi quyết định lộ diện. Hôm nay tôi nói cha mẹ đưa tôi đến bệnh viện tìm Âu Dương Duệ, anh ấy muốn xuất viện, cho nên chúng tôi cùng nhau lại đây.”
Lưu Tống nhìn thoáng qua đồng nghiệp, đồng nghiệp ngầm hiểu ý khẽ gật đầu, biết ý Lưu Tống là: ‘Cần kiểm chứng tính chân thật của những lời này.’
“Tôi muốn gặp phó cục Chúc.” Quan Phàn nói: “Nghe nói Viên cục vì chuyện của tôi mà phải nghỉ, tôi rất áy náy. Tôi đến nói rõ tình huống. Còn nữa, hi vọng các ông có thể sắp xếp bác sĩ làm kiểm tra cho tôi, chứng thực tinh thần tôi đã ổn định, khẩu cung có hiệu lực. Tôi muốn tố cáo Tần Viễn.”
Lưu Tống nghiêng đầu hỏi đồng nghiệp: “Xem thử bên phía phó cục Chúc thế nào?”
Đồng nghiệp gật đầu đi ra ngoài. Sau đó rất nhanh đã đi vào, thấp giọng nói với Lưu Tống: “Phó cục Chúc đã biết rồi, ông ấy nói đang có chuyện, để chúng ta lấy khẩu cung trước, một lúc nữa ông ấy tới.”
Lưu Tống gật đầu, kêu đồng nghiệp đi sắp xếp thủ tục lấy khẩu cung, phía Quan Phàn không có dị nghị gì, tất cả mọi người đều đã quá quen thuộc với việc lấy khẩu cung này. Chỉ một lúc sau Quan Phàn đã được đưa tới phòng thẩm vấn, nhân viên liên quan đều ở đây, bắt đầu đặt câu hỏi và ghi chép.
Chỉ chốc lát sau có người gõ cửa, Lưu Tống còn tưởng là Chúc Minh Huy tới rồi, kết quả là Tăng Vĩnh Ngôn.
Lưu Tống đi ra ngoài. Tăng Vĩnh Ngôn nói: “Có người trả lời thư tuyên chiến rồi, ký tên Paul Schwitt, hắn ta đồng ý ứng chiến, hẹn mười hai giờ trưa ngày mốt.”
Lưu Tống tỏ vẻ kinh ngạc.
Hai ngày.
Là thời gian hôm qua bọn họ đã bàn. Đã cho Chúc Minh Huy và Tần Viễn thời gian ứng phó và sắp xếp, lại cực kỳ gấp gáp.
Tạo áp lực.
Paul sẽ phản ứng thế nào? Có thể bị khiêu khích như lần máy bay không người lái tập kích hay không?
Thời gian hai ngày, Tần Viễn có thể vượt ngục không?
Chúc Minh Huy sẽ làm gì? Ông ta có thể ngăn cản Paul và Nghê Lam, lại có thể sắp xếp xong cho Tần Viễn sao?
Lưu Tống nhớ tới đánh giá của Bonnie về Paul: “Hắn rất điên nhưng cũng rất tỉnh táo. Hắn là người vì có thể giết tôi mà truy tìm tung tích, trù tính nhiều năm.”
Mà Quan Phàn đánh giá Tần Viễn: “Anh ta nhìn thì tưởng tỉnh táo nhưng kỳ thật rất điên cuồng. Anh ta biết ngồi trên xe tôi mà giết tôi thì sẽ có hậu quả gì nhưng anh ta cũng muốn mạo hiểm thử. Anh ta yêu cầu tôi đi đường Long Côn là muốn tôi chết ở nơi có hồi ức tốt đẹp. Anh ta là kiểu người theo nghi thức b**n th**. Anh ta nói sau khi giết tôi sẽ đem thi thể tôi đặt ở chỗ tôi và Tôn Tịnh chụp hình chung, lại còn để tấm ảnh chung của hai đứa trong tay tôi, để kỷ niệm tinh thần ngang ngạnh đòi tìm chân tướng cái chết của Tôn Tịnh của tôi.”
Mà Chúc Minh Huy thì sao? Chỉ có thể tự Lưu Tống đánh giá.
Từ trước ông luôn cho rằng vị lãnh đạo này của ông cực kỳ quả quyết, có sức hút, là người biết nắm giữ lòng người. Đương nhiên, ông ta quả thực rất coi trọng quyền lực.
Lưu Tống vừa quay đầu liền thấy Chúc Minh Huy đang bước nhanh về phía phòng thẩm vấn. Lưu Tống bỗng nhiên có chút không muốn chờ, muốn nhìn xem phản ứng của Chúc Minh Huy khi nghe được Nghê Lam và Paul hẹn quyết chiến.
💬 Bình luận chương